Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lời Thách Đố Tình Yêu

Lời Thách Đố Tình Yêu

Tác giả: Ni Xảo Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327371

Bình chọn: 8.5.00/10/737 lượt.

Dục Duy tay trái cầm quả bóng rổ, tay phải gõ gõ lên bàn của Âu Dương Dị.

Âu Dương Dị nửa thân bất động trên ghế, không có chút tinh thần nào trả lời: “Không chơi đâu! Cậu với Vạn và mấy người bọn họ đi chơi đi!”.

Kim Dục Duy nhìn từ trên xuống dưới người Dương Dị, quan tâm hỏi: “Dị, sao mà không có chút thần khí gì cả vậy? Có chuyện gì à?”

Có chuyện gì với cậu ư? Đến bản thân cậu còn không biết!

Kể từ hôm qua, cậu cứ có cảm giác kỳ lạ, không như bình thường, sau đó mới phát hiện hóa ra là do thiếu sự quấy rầy của Thu Hạ Hạ.

Thu Hạ Hạ không quấn lấy chân cậu, đây không phải là việc tốt sao? Ngày trước không phải chính cậu rất mong là Thu Hạ Hạ sẽ không xuất hiện ở bên cạnh cậu ư? Bây giờ cô không ở bên cậu rồi, lẽ ra cậu phải vui mừng mới phải!

Tuy nhiên trên thực tế thì lại không phải thế, không có cô ở bên phá bĩnh, cậu lại cảm thấy không quen, thiếu cái gì đó, cơ thể dương như cũng thiếu mất một phần. Thậm chí cậu còn tự an ủi mình, Thu Hạ Hạ có lẽ đang bận chuyện gì đó nên không quấn lấy cậu. Khi nào xong việc cô nhất định sẽ lại tới tìm cậu.

Nhưng tới tận bây giờ cô vẫn chưa thèm xuất hiện. Thế là cô bắt đầu nghĩ lung tung, có phải cô ấy ốm rồi không? Có phải cô ấy mệt mỏi vì chuyện theo đuổi này mãi mà không thấy có kết quả không? Có phải là cô ấy ghét cậu rồi không?… Một chuỗi suy đoán khiến cậu không còn tâm trí để làm việc khác, ngay cả lúc lên lớp, tâm hồn cậu cũng “treo ngược cành cây”.

Chương 11

“Dị, cậu đang nghĩ gì thế?” Chờ mãi không thấy cậu trả lời, Kim Dục Duy lại gõ gõ lên bàn lần nữa.

Âu Dương Dị quay trở về thực tại, lúc này cậu mới phát hiện ra mình lại vừa phân tâm. Việc cậu lơ đễnh như vậy không biết đã là lần thứ bao nhiêu trong vòng hai ngày nay. Cậu cười đau khổ lắc đầu: “Mình không sao, có vẻ là tối qua ngủ không được sâu”.

Ngủ không sâu giấc? Ai thèm tin cơ chứ! Kim Dục Duy nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, sau đó nghịch ngợm, ghé sát trước mặt, nháy mắt hỏi: “Tiểu tử! Không phải là thất tình đấy chứ?”.

Thất tình? Âu Dương Dị nhíu mày, không thể không cười mỉa mai. Triệu chứng bệnh của cậu quả thật rất giống thất tình, thế nhưng quan hệ giữa cô ấy vào cậu còn không được tính là tình bạn bình thường!

“Này tiểu tử! Làm sao mà cậu cười trông ai oán thế hả? Thất tình thì thất tình! Cũng chẳng phải cái gì lớn tới mức không chịu nổi! Làm người mà không thất tình thì mới gọi là lạ đấy!” Kim Dục Duy dùng tay đấm đấm lên ngực Âu Dương Dị, háo hức nói: “Đừng có đeo cái bộ dạng đưa đám oán thù con gái như vậy nữa! Quá lắm thì người anh em này sẽ giới thiệu một cô bồ cho cậu là cùng chứ gì!”.

Âu Dương Dị ôm ngực đang còn đau âm ỉ, cười khổ sở đứng lên: “Cái gì mà đưa đám oán thù con gái, cậu lố quá rồi đấy! Mình không thất tình, cũng không cần cậu giới thiệu bạn gái, tiểu tử cậu không cần phải mua việc vào người làm gì”.

“Coi cậu kìa! Chúng mình là anh em, cậu có việc gì thì cứ thẳng thắn nói với mình, đừng ngại ngùng, người anh em này không cười nhạo cậu đâu!” Kim Dục Duy liếc mắt vẻ trách móc nhìn cậu, nghiêm túc đặt trái bóng rổ trên sàn nhà, ngồi xuống chiếc ghế đằng trước Âu Dương Dị. “Dị, nếu cậu muốn thay bồ, mình thấy cô bé tặng hộp cơm lần trước cho cậu không đến nỗi quá tệ đâu!” Tặng hộp cơm? Mỗi ngày đều có bao nhiêu cô gái tặng hộp cơm cho cậu, Kim Dục Duy đang nói tới cô nào?

Âu Dương Dị nghĩ mãi mà không ra nên một lúc sau đành bỏ cuộc, hỏi Kim Dục Duy: “Cậu nói cô nào cơ?”.

“Thì là cái cô tặng cậu hộp cơm có thuốc xổ ấy.”

“Cậu nói tới Thu Hạ Hạ?” Âu Dương Dị lập tức đoán ra. Thực lòng mà nói, ngần ấy cô gái tặng cơm cho cậu đều ẩn chứa sự ngưỡng mộ, chỉ có mình cô ấy có ý xấu trộn thuốc xổ vào cơm, ấn tượng trong cậu không thể nào không sâu sắc.

“Thì ra cô ấy là Thu Hạ Hạ.” Kim Dục Duy phấn khích: “Nói thật nhé, tuy hợp cơm của cô ấy có thuốc xổ nhưng hương vị của hộp cơm rất ngon. Nếu nhóc con cậu có thể kết bạn với cô ấy thì sau này người anh em là tôi có thể được cải thiện bữa ăn rồi!”.

Nói qua nói lại hóa ra cậu ta cũng vì cái mốm muốn ăn ngon ấy! Nhưng tài nghệ bếp núc của Thu Hạ Hạ đích thực là hiếm thấy. Điểm này sau khi nếm qua các món ăn do cô đích thân nấu thì đã không còn nghi ngờ gì nữa. Thế nhưng, để cô làm

bạn gái của cậu ư? Chuyện đó thì không thể được! Cậu tránh mặt cô còn chẳng xong nữa là! Làm sao có thể theo đuổi cô chứ! Nhưng những lời nói của Kim Dục Duy đã nhắc nhở có lẽ cậu nên đi tìm Thu Hạ Hạ một phen. Dù gì thì lần trước ăn cơm do Thu Hạ Hạ nấu, cậu cũng chưa chính thức nói lời cảm ơn với cô.

Cậu chắc chắn không phải vì nhớ nên mới phải đi tìm cô đâu nhé! Chỉ vì cậu muốn nói lời cảm ơn, phòng trường hợp sau này có người nói cậu không phải con nhà gia giáo! Đúng! Chính là vì lý do này!

Vậy thì sau giờ tự học buổi tối đi tìm cô ấy thôi!

Sau khi giờ tự học buổi tối kết thúc Thu Hạ Hạ vội vàng kêu Trương Nhã Tuyên về trước.

“Hạ Hạ, một mình cậu sẽ ổn chứ?” Trương Nhã Tuyên không an tâm hỏi.

Thu Hạ Hạ cười cười, xua tay: “Yên tâm, mình không sao đâu”.

“OK! Vậy mình về trước ! Bye bye! Ngày mai gặp!” Trương Nhã Tuyên xách cặp ra