như vầng trăng sáng, vẫn như cũ khẽ mỉm cười: “Tu La Vương không cần áy náy, chuyện kết minh ước vốn dĩ không nên miễn cưỡng. Lần này tiểu vương đến đây cũng chỉ vì ngưỡng mộ phong thái của Tu La Vương nên thành tâm đến bái phỏng. Lại thêm Tiểu Vương cùng Loan công chúa chính là bạn cũ thâm giao, hiện giờ xin bái biệt Tu La Vương và Công chúa điện hạ.”
Ta bị hắn xưng hô thế này, cảm thấy không thể nói rõ được tư vị kỳ lạ thế nào, chỉ thấy so với trước đây lạ lẫm hơn rất nhiều. Nhưng hắn đã chậm rãi hướng ta nở một nụ cười, trong lòng không khỏi thư thái nhẹ nhõm.
Ta xin phụ thân cho phép đi tiễn Ly Quang. Người phái một đội nam tử Tu La đi theo bảo vệ ta, ta cười người lo lắng thái quá, người chỉ nói: “Tình thế hiện giờ xem ra không giống với trước đây. Thiên giới mặc dù hỗn loạn, nhưng vạn nhất Thiên đế mượn dịp này gây rối, không thể không phòng.”
Ly Quang cũng không chịu để ta đi tiễn, từ chối một hồi lâu, cuối cùng không chịu được ta hết lần này đến lần khác hết mực năn nỉ, mới cùng với Giao nhân và thủ vệ Tu La rời khỏi thành Tu La.
Ta với hắn đi phía trước, những người khác nối gót theo sau cách đó khoảng một trượng, lướt nước mà đi. Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng hắn mới nói: “Thanh nhi, lần này từ biệt, cũng không biết đến khi nào gặp lại, ta…Trước đây ta lỗ mãng, chỉ mong ở cùng với nàng, nhưng tình thế hiện nay, ngay đến bản thân ta cũng không biết sau này phải làm thế nào, chỉ hi vọng nàng ghi nhớ tâm ý của ta, tương lai sau này…nếu còn có tương lai…”
Mấy ngày nay làm bạn với hắn càng khiến ta luyến tiếc khoảng thời gian trước đây. Lúc đó tự do thoải mái, hai bên đều không bị quá nhiều ràng buộc. Không như bây giờ, Nhạc Kha quay về Thiên giới, Giao tộc và Thiên giới đại chiến, chưa phân thắng bại. Tộc Tu La và Thiên giới lại mấy đời liên tiếp kết thù kết oán, ba người chúng ta tụ tập gặp gỡ rõ ràng đã là chuyện không có khả năng. Mỗi lần nghĩ tới, chung quy đều khiến ta băn khoăn, không biết phải làm thế nào.
Có lúc ta nảy sinh tư tâm, hi vọng Nhạc Kha chưa từng gặp lại Thiên đế, vẫn chỉ là Đông Hải Long Tam Thái tử. Dù gì Đông Hải Long Vương long tử đông đúc, giống như Điền Trì Giao Vương, long tử sau khi trưởng thành đa phần đều định cư nơi ao hồ sông ngòi của mình, ta với hắn ngược lại còn có dịp gặp gỡ. Bây giờ cảm khái hối hận vô vàn, cũng chẳng thể giải quyết được gì.
Có lúc lại nhớ tới tình cảnh bi thảm của Côn Lôn Trắc Phi, chỉ cảm thấy nữ tử nương nhờ vào phu quân, ngược lại phải đau khổ hết cuộc đời mãi đến tận bây giờ, bị giam hãm ở một nơi, quả thực đáng thương, may mắn còn có con trai giải cứu bà, cũng coi như là trong họa có phước.
Ta thất vọng lắc lắc đầu, cắn răng nói: “Sau này…chuyện tương lai sau này, ai có thể nói trước được. Nhưng giữa hai ta, trước giờ chỉ có tình nghĩa huynh muội. Ta…trong lòng ta từ lâu chỉ có Nhạc Kha.”
Ánh mắt hắn buồn bã, sau bình tĩnh lại lại miễn cưỡng nở nụ cười: “Chuyện này, kỳ thật ta từ sớm đã nhận ra được chút ít.” Lại mỉm cười tự giễu: “Chỉ là trong lòng chung quy vẫn mơ mộng hão huyền, hi vọng một ngày nào đó nàng có thể thấy được điểm tốt của ta, sẽ ở cùng ta.”
Ta vạn liệu cũng không ngờ hắn lại có suy nghĩ này, trong lòng cảm động, vừa ấm áp lại vừa chua xót, níu tay áo hắn áy náy nói: “Ly Quang, ta vẫn luôn biết ngươi dịu dàng săn sóc, đối đãi với ta thành tâm thành ý. So giữa ngươi với Nhạc Kha, ta vốn nên chọn ngươi mới tốt, nhưng tình do tâm sinh, chuyện này ta cũng không thể nào làm chủ.” Trong lòng bỗng nhiên nhớ tới bản thân bị Nguyệt Lão buộc tơ hồng. Nếu tình do tâm sinh, nam nữ phàm gian yêu nhau, vì sao lệ thuộc vào Nguyệt Lão kết tơ hồng mới có thể trở thành nhân duyên?
Ta với Nhạc Kha nảy sinh tình cảm, liệu có phải cũng là do sợi tơ hồng này hay không?
Suy nghĩ này mặc dù hoang đường, nhưng lại giống như một mũi nhọn đâm vào đáy lòng, khiến ta có chút thất thần.
Ly Quang xoa xoa đầu ta, nhẹ giọng nói: “Ta biết. Chỉ là trước mắt nàng quay về thành Tu La, y lại bắt đầu làm trưởng tử của Thiên đình, tương lai nếu có một ngày, Giao tộc không còn chiến tranh, nhưng tộc Tu La và Thiên giới lại không thể nào xóa bỏ thù hận, Thanh nhi…Thanh nhi, nàng liệu có thể nào đồng ý, gả cho ta, làm thê tử của ta?”
Ta ngẩng đầu nhìn, nam tử trước mặt ôn nhuận dịu dàng như dòng suối ấm áp, vẫn như lần gặp gỡ đầu tiên, khiến người kinh diễm. Trong lúc mơ hồ mấy ngàn năm đã trôi qua, nhưng tấm chân tình của người này cuối cùng vẫn chưa từng thay đổi, khiến ta sao có thể không cảm động. Ta mấp máy môi, cổ họng như thể nghẹn ứ, lại nói không ra được một chữ. Ta với Nhạc Kha nếu như không có khả năng, liệu ta còn có thể lựa chọn lại lần nữa hay không?
Nhất thời trong lòng rối loạn, nhưng nhìn thấy đôi mắt hắn dần dần tĩnh mịch như tro tàn, không khỏi gật gật đầu, ừ nhẹ một tiếng. Đôi mắt âm u của hắn lập tức sáng rực, cười nói: “Thanh nhi, ta biết rõ chuyện này khả năng rất thấp, nhưng vẫn hi vọng chờ đợi. Nàng thấy ta có ngốc không?”
Ta thầm nghĩ: Ngươi đối với ta tình thâm ý trọng, lẽ nào chỉ một từ ngốc có thể diễn tả được hết chứ? T
