Insane
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215923

Bình chọn: 7.00/10/1592 lượt.

thật đẹp đôi, lão phu chèo thuyền mười mấy vạn năm, trước đến giờ chỉ thấy oán quỷ than khóc, chưa từng gặp qua tiên lữ thành đôi, nhị vị hôm nay lẽ nào là bỏ nhà trốn đi? Nhất định là Tiên giới không chỗ dung thân mới chạy đến chỗ lục đạo luân hồi này.”

Cho dù ta đứng vững nhưng cũng không khỏi ở nơi mũi thuyền lảo đảo một cái, suýt chút nữa rơi xuống sông, hoảng đến độ Nhạc Kha đưa tay lại kéo ta ôm vào trong ngực: “Nàng vẫn nên thành thành thực thực làm ổ trong ngực ta đi, đừng rơi khỏi thuyền.”

Ý cười trên gương mặt người lái đò quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, khó khăn lắm trên gương mặt gỗ đá với những nếp nhăn ấy mới lộ ra nét cười hồn hậu nhân từ, đích thực là hiếm hoi!

Thuyền đến giữa sông, gió tanh dần dần thổi mạnh, thân thuyền khẽ nghiêng, chỉ nghe thấy tiếng “bùm bùm”, chính là mấy quỷ hồn bị gió quật ngã xuống sông, một đám khóc lóc kêu cha gọi mẹ, ta ở trong ngực Nhạc Kha cũng nghiêng trái ngã phải một lúc, trái tim treo lơ lửng nơi cổ họng, lúc này mới rõ ràng: Ông lão chèo đò quả thực không hề gạt ta! Ông ấy nói chưa từng lật thuyền khẳng định là chưa từng lật thuyền, chỉ là oán quỷ rớt xuống thành Thủy quỷ, đây đâu phải là trách nhiệm của ông ấy.

May mà rất nhanh sau đó đã đến bờ, sau khi cáo biệt ông lão chèo đò, Nhạc Kha liền dắt ta nhảy xuống bên kia bờ Vong Xuyên Hà. U Minh địa phủ sắc trời nửa râm nửa tối, mơ hồ không rõ, mặt đất sền sệt trống trải, không một ngọn cỏ, bổn tiên với con rồng ngốc bốn mắt nhìn nhau, đồng thanh cười nói: “Côn Lôn Thần Kính!”

Cảnh tượng này quả thực có vài phần giống với cảnh sắc bên trong Côn Lôn Kính. Hắn hiện thời ba hồn đã đủ, cũng không phải là một cô hồn trong kính, chúng ta nắm tay nhau mà đứng, nhìn thấy một tiểu quỷ dẫn đường tiến đến dẫn dắt vong hồn, trông thấy hai người chúng ta, có chút cung kính: “Không biết nhị vị tiên nhân đến đây có việc gì? Nếu không có việc, xin hãy lên thuyền quay trở về đi?”

Ý định ban đầu của ta là cùng với Nhạc Kha âm thầm lẻn vào U Minh Địa Phủ, tìm chỗ giam giữ Lăng Xương, nếu gặp phải trở ngại thì liền quay về. Không ngờ con rồng ngốc này lại đường hoàng nói: “Bổn điện muốn gặp Nhân Thánh Đại Đế, làm phiền dẫn đường.”

Nét mặt tiểu quỷ đó hiện lên vẻ khó xử: “Tiểu nhân chỉ là một tiểu quỷ dẫn đường nho nhỏ ở phía bắc chốn âm ty nơi Đại đế quản hạt, Thiên Tề Nhân Thánh Đại Đế lẽ nào một kẻ nhỏ bé như tiểu nhân có thể gặp được? Chi bằng nhị vị theo tiểu nhân quay về Phong Đô thành*, rồi hãy nghĩ cách?”

*Phong Đô là Quỷ thành trong truyền thuyết, là đô thành của âm ty địa phủ.”Quỷ thành” và “Mười tám tầng địa ngục” vốn là thế giới sau khi chết được miêu tả trong Phật Giáo, nhưng sau này cũng được tiếp tục nhắc đến trong Đạo giáo. Nguyên do vì tại Phong Đô có một ngọn núi phong cảnh rất đẹp tên gọi Bình Đô,là vùng đất lành thứ bốn mươi lăm trong bảy mươi hai phúc địa của Đạo giáo.Theo như “Liệt Tiên Truyền” của nhà Hán và “Thần Tiên Truyền” của triều Tấn, vào thời nhà Hán, có hai người là Vương Phương Bình và Âm Trường Sinh đã từ quan đến đây tu đạo, cuối cùng đắc đạo phi thăng thành tiên.Nhờ vào danh tiếng của hai vị tiên nhân Vương Phương Bình và Âm Trường Sinh đã mời gọi không ít tiên nhân đến đây bái phỏng.Sau này, hai tiên nhân “Vương, Âm” bị đồn thành “Âm Vương”, lại hiểu lầm thành “Vua của âm ty”, vì vậy mà nơi họ ở – Phong Đô – cũng bị biến thành âm tào địa phủ (nguồn: baidu)

Nhạc Kha dắt tay ta, theo tiểu quỷ dẫn đường cùng với đám oán quỷ mà đi, trên đường sắc trời không hề thay đổi, mặt đất trơn trượt vô cùng, đến gần cổng Phong Đô thành, nhìn thấy cổng thành cao ngất, trên chiếc cổng màu đá xanh viết ba chữ lớn “Phong Đô Thành” , đến gần chút nữa, nhờ vào chút ánh sáng nhợt nhạt, ba chữ lớn đó màu như màu máu, lộ ra ý lạnh run người, khiến bổn tiên nhớ tới mấy câu chuyện ma quái, âm thầm hoài nghi liệu có phải đã đi nhầm chỗ rồi không?

Cánh cổng lớn nặng nề đen kịt “két” một tiếng rộng mở, gió lạnh bạt đến, không có bóng dáng quỷ hồn, cũng không có gì thay đổi, bổn tiên như cũ ôm chặt lấy cánh tay Nhạc Kha, được hắn nửa kéo nửa ôm, tiến vào trong thành.

Tiểu quỷ đó dẫn đám quỷ hồn cáo từ rời đi, chỉ để lại hai người bọn ta đứng nơi phố xá âm ty, thò đầu nhìn, phảng phất như lần đầu tiên đến nhân gian.

U Minh Địa Phủ theo như truyền thuyết ở nhân gian mà người phàm một khi nhắc tới chung quy đều không khỏi sợ hãi. Bổn tiên trước giờ tự tin mình có tu vi, lại biết nơi này quy củ nghiêm mật, thật sự chưa từng nảy sinh tâm tình sợ hãi. Không nghĩ trên đường đi lại sợ đến cơ hồ mất đi nửa mạng già, nào biết nhìn thấy thị trấn âm ty bên trong thành này lại cực kỳ náo nhiệt. Những quỷ hồn qua lại trên trấn ai nấy đều cầm u đăng mà đi, mấy sạp hàng nhỏ đều bày biện hàng hóa sặc sỡ muôn màu, phố xá sầm uất không khác gì thành trấn nơi nhân gian.

Ta với Nhạc Kha dắt tay nhau dọc theo con phố chậm rãi bước đi, nhưng nhìn thấy quỷ hồn đi lại giữa thành trấn đều không một chút lệ khí, bình yên trải qua năm tháng, lại cầm một món hàng trên phố lên xem cẩn thận, thì ra đồ mà quỷ hồn bán đều không phải đồ