viên bảo thạch chói mắt, ánh sáng rực rỡ. Tiểu kim phượng mặc dù ngũ quan có nét tương tự dì ấy, nhưng đứng sau lưng bà, lập tức lộ vẻ non nớt ngây ngô.
Mọi người trong điện đều nhìn đến ngây ngẩn, duy chỉ có phụ thân định lực thâm hậu, cũng chưa từng dừng lại nửa khắc, hào sảng cười nói: “Có khách quý đến, Bổn vương rất mực hoan nghênh, đặc biệt chuẩn bị rượu ngon mỹ tửu đãi khách! Loan nhi, còn không ra bái kiến dì con?”
Hai người hàn huyên, ta còn chưa kịp từ trong kinh ngạc tỉnh lại, bên tai nghe thấy câu này nhưng vẫn đứng sau lưng người, bị người nhẹ nhàng đẩy một cái: “Đứa trẻ này ngốc rồi à?” Hướng phía dì nở nụ cười áy náy: “Phượng phu nhân thứ lỗi, nữ nhi này của Bổn vương nghịch ngợm, từ nhỏ đã không ở bên cạnh Bổn vương, lễ nghĩa không chu toàn, khiến phu nhân chê cười rồi!”
Lời này của phụ thân đều vào tai ta, nhưng toàn bộ còn chưa nhập vào trong đầu, lúc này mới tự nhận thấy bản thân có chút thất lễ, liền ngây ngốc nói: “Phụ thân, dì sinh ra đã cực kỳ xinh đẹp, Loan nhi từ lúc sinh ra đến giờ cũng chưa từng trông thấy nét đẹp động lòng người như thế, quả thật là ngắm cũng ngắm đến đờ đẫn!”
Mọi người trong điện mặc dù chưa từng lên tiếng hưởng ứng, nhưng nhìn thần sắc trên mặt họ, dám chắc mười trên mười đều đồng ý với lời này của bổn tiên.
Tiểu kim phượng ngồi xuống cùng dì, ta bước lên trước cúi lạy: “Thanh Loan ra mắt dì!”
Bà liền vội vàng đứng dậy muốn đỡ: “Ngoan! Là dì phải cảm tạ con mới phải, đa tạ con đã cứu mạng nhỏ của Kim Phượng! Đứa nhỏ này hiền lành thành thật, không biết thế sự hiểm ác, lần trước nếu không phải con ra tay…Quả thật là nghĩ cũng không dám nghĩ!” Nói rồi trong mắt long lanh ầng ậng nước, như muốn rơi lệ, khiến bổn tiên kinh hoảng đến độ nhảy dựng, lần đầu gặp mặt, ta liền chọc người dì dung nhan mỹ mạo như vậy rơi nước mắt,thật sự là không nên!
Tiểu kim phượng ở cạnh bên khuyên nhủ: “Mẫu thân thương con, cũng nên tìm một nơi không người, người thử xem người khóc như vậy, dọa tỷ tỷ sợ đến chân tay luống cuống rồi kìa!”
Phụ thân cười thở dài: “A đầu này mặc dù trước giờ có chút tinh nghịch, nhưng cũng biết thông cảm cho tấm lòng yêu thương của phụ mẫu.” Lời này rõ ràng là khen ngợi ta, khiến ta lúng túng.
Nào có nhà ai khen con gái như vậy?
Chương 102: Tiếng Trống Bước Đường Cùng…
Người dì này cũng là một người thú vị, nước mắt vừa ngừng, liền thở dài nói: “Cũng là hai vị phụ tử thân thiết. Trong thư đứa nhỏ nhà ta có viết, Tu La Vương vừa là cha vừa là mẹ, nuôi dạy một nữ nhi nhân nghĩa hữu lễ. Hôm nay lần đầu gặp gỡ đã rất thích đứa trẻ này, sau này gọi ta là dì Phượng đi?” Nói xong ra hiệu cho tùy tùng sau lưng dâng lên tặng lễ.
Phương Trọng nhận lấy, ta chỉ thấy trong hộp màu sắc rực rỡ, thầm nói: Dì Phượng này trông cao quý thanh nhã, thì ra cũng không tránh được bản tính của Điểu tộc, chuẩn bị những vật màu sắc sặc sỡ tặng ta.
Lập tức đứng dậy hành lễ, nói: “Đa tạ dì Phượng!”
Một đêm yến tiệc chủ khách đều vui, sau khi cho tùy tùng lui ra, dì Phượng và phụ thân thương nghị chuyện của Điểu tộc. Phụ thân nói: “Có lẽ Phượng phu nhân cũng biết, Bổn vương và Xích Diễm có mối hận sâu sắc, vốn hận không thể đem bà ta nghiền xương thành tro, báo thù cho thê tử. Nhưng nếu như Phượng phu nhân ra tay, lại can hệ đến bí mật về cái chết của đại thủ lĩnh Điểu tộc đời trước, đó chính là việc của Điểu tộc, Bổn vương không thể nhúng tay.”
Nét mặt dì Phượng buồn bã, nhưng đã lên tiếng đáp lời: “Tu La Vương nghĩ đúng lắm.”
Trong lòng ta kinh ngạc, phụ thân không chịu nhúng tay sao?
Nhưng nghe thấy phụ thân lại nói: “Có điều Thanh Loan nữ nhi của Bổn vương chính là một loan điểu, từ nhỏ lớn lên ở núi Đan Huyệt, quả thực có thể coi là một người của Điểu tộc. Đại thủ lĩnh đời trước lại là ngoại tổ mẫu của con bé, chuyện này đương nhiên có can hệ đến con bé.”
Dì Phượng vui vẻ, nghe thấy lời này nét mặt liền thả lỏng: “Tu La Vương nói đúng lắm.”
Phụ thân đại khái là sợ dì Phượng coi thường ta, lại nói: “Nữ nhi này của Bổn vương từ nhỏ mặc dù nói là ở bên ngoài lỗ mãng đã quen, ít người quản thúc, nhưng tâm tư thông tuệ, mọi chuyện đều tự chủ trương, cũng đã thống lĩnh Tu La Thiết kỵ đánh bại Thiên giới thái tử, chính là Tu La Vương kế nhiệm của thành Tu La, con bé lại hiểu rõ tính tình Xích Diễm, Phượng phu nhân dẫn theo con bé và Hồng Oanh đi đến núi Đan Huyệt, sẽ có lợi gấp bội!”
Trong lòng ta thầm nói: Phụ thân yêu chiều ta đến mức không còn biên giới rồi, chuyện lớn như vậy, ta đương nhiên cũng có lúc sẽ hoảng loạn, thế nhưng người lại một mực khen ngợi ta như thế, vạn nhất chuyện này bị ta phá hỏng thì còn mặt mũi nào nữa?
Bất luận trong lòng ta thấp thỏm thế nào, phụ thân với dì đã quyết định sau ba ngày nữa sẽ khởi hành đến núi Đan Huyệt, diệt trừ dì Xích Diễm, ngay cả ta cũng không biết trong lòng mình có tư vị gì.
Qua ngày thứ hai, Nhạc Kha liền tìm tới, khăng khăng muốn theo ta đi đến núi Đan Huyệt. Ta đối với việc con rồng ngốc này đi theo xem chuyện nhà Điểu tộc ta, thực sự vô cùng khó hiểu: “Lẽ nào núi Đan Huyệt còn cô nương nào hợp ý khiến chàng