Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213022

Bình chọn: 8.5.00/10/1302 lượt.

nhưng bản thân cũng thấy có chút không tự nhiên, huống chi là Điện hạ?”

Hắn như thể bị ta chọc cười, trong mắt ý cười lóe lóe, ngón tay thon dài chỉ vào ta, cười mắng: “Nàng đúng là rất thành thật, cũng biết bản thân chính là một nha đầu hoang dã? “ Ngón tay tùy ỳ chỉ về phía ta, nháy mắt một đạo kim quang chợt lóe lên, khi nhìn lại, cung trang trắng nhạt đơn giản trên người đã biến thành một chiếc váy dài màu xanh nhạt, không giống cung trang, tay áo rộng, váy dài chấm gót, kiểu dáng cực kỳ đơn giản nhưng cũng rất vừa vặn, ta đặc biệt thích ở chỗ, nó cùng màu với đai áo dài trên người.

Ta vui mừng phấn khởi sờ sờ mặt vải, chỉ cảm thấy mềm mại vô cùng, cũng không biết là được dệt từ chất liệu gì, cũng chỉ là ảo thuật, nhưng so với chiếc áo dài do lông vũ trên người ta hóa thành đúng là tinh xảo mềm mại hơn nhiều. Mặc dù trong lòng không thích hắn đồng ý với việc ta là một nha đầu hoang dã, nhưng rất vừa ý chiếc áo dài đẹp đẽ này, trong nhất thời cũng giãn nét mặt không tranh luận với hắn.

Hắn nhìn ta, tán thưởng gật gật đầu, nói: “Cái này nhìn thuận mắt hơn nhiều.” So với Thái tử điện hạ, đương nhiên ta chỉ có thể coi là dễ coi, về điểm này vẫn là tự mình hiểu lấy, liền cười hì hì gật gật đầu, nịnh nọt: “Thanh Loan tướng mạo thô kệch, sao có thể sánh được với Thái tử điện hạ quốc sắc thiên hương chứ? “

Nét mặt hắn cứng lại, nhưng lại không nhịn được “phì” bật cười một tiếng, chỉ vào ta mắng: “Tiểu nha đầu hoang dã không biết lớn nhỏ!” Lại nghiêm mặt nói: “Nếu đã biết bản thân là một dã nha đầu, sau này chính là không nên hằng đêm đều ngủ ở chạc cây lạnh lẽo. Về phòng mà ngủ đi. Giường cao gối êm, chẳng lẽ không bằng nàng một mình trên chạc cây?”

Ta nhìn nhìn bên ngoài, mặc dù sắc trời đã có chút muộn, nhưng cũng không loại trừ khả năng Đồng Sa điện sẽ lại tới. Thấy Lưu Niên hướng ta lắc lắc đầu, ta quay đầu đau khổ năn nỉ: “Thái tử điện hạ cũng biết Thanh Loan vô tình đắc tội với Đồng Sa điện hạ, kỳ thực vô phúc ở trên vân sàng của Tín Phương Viện an ổn một chút.”

Hắn bật cười nói: “Ta thấy thật sự không giống như vô tình, mà là cố tình đắc tội!” Ta thầm nhủ: Ngươi với Đồng Sa điện hạ đóng cửa lại chính là anh em một nhà, đương nhiên là muốn bênh vực hắn rồi. Lập tức không thèm tranh cãi nữa, tức giận bất bình trừng mắt nhìn hắn.

Hắn vỗ vỗ tháp gỗ bên cạnh, ôn nhu nói: “Qua đây ngồi.” Đó chính là chỗ ngày thường của Đồng Sa điện hạ. Ta lắc lắc đầu, khom lưng nói: “Thanh Loan chẳng qua chỉ là một tiên nga quét dọn, địa vị thấp kém, sao có thể ngồi cùng tháp với Điện hạ?”

Bên eo chợt thắt chặt, đã bị một dải lụa trắng buộc lại kéo tới ngồi trên tháp. Ta vươn tay cúi đầu gỡ vật bên hông, nén giận nói: “Ngồi thì ngồi, cũng không cần phải trói lại thế này, tiểu tiên cũng không phải phạm nhân.”

Khi ngẩng đầu lên, suýt chút nữa chạm phải một gương mặt, Lăng Xương Thái tử dựa vào ta rất sát, có thể đếm được rõ ràng từng sợi từng sợi lông mi của hắn. Ta vỗ ngực lùi ra sau một chút, nén giận nói: “Điện hạ muốn hù chết người sao? Mặt mũi Thanh Loan không có nét gì quá mức đặc biệt, đụng hỏng thì thôi, nếu như tối nay đụng hư khuôn mặt của Điện hạ, ngày mai Thanh Loan không cần phải ra cửa lớn Hoa Thanh Cung nữa, sẽ bị chúng tiên tử tiên nga xé thành từng mảnh.”

Đôi mắt hắn sáng đến lạ thường, ngày thường chung quy chưa cười đã chứa ba phần nhu tình, hôm nay lại như có chút mê man, chỉ dán mắt nhìn mặt ta, khe khẽ nói: “Cực kỳ bình thường a.”

Trong lòng ta tức giận, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, thầm nhủ: ở trước mặt ngươi ta đương nhiên là cực kỳ bình thường rồi.

Không ngờ cái trừng mắt này lại không có tác dụng, thái tử điện hạ thế nhưng giống như bị quỷ ám duỗi ngón tay ra, đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vẽ dọc theo đầu mày ta, ta bị động tác này của hắn làm cả kinh, lập tức đứng dậy muốn bỏ chạy, thân người đã ngã vào một vòng ôm ấm áp, trước mũi tức thì ập đến một mùi hương không rõ tên. Hai tay ta chống trên ngực hắn, run sợ nói: “Điện hạ…Điện hạ đây là đang làm gì? “

Hai tay hắn ôm chặt ta vào trong ngực, cằm đặt trên đỉnh đầu ta, khe khẽ thở dài: “Dường như ta đã làm một việc sai lầm.”

Ta thử đẩy hắn vài lần nhưng không được, hổn hển nói: “Điện hạ hiện tại đang làm một việc sai lầm. Đừng nói việc khác, nếu bị Đan Chu nhìn thấy, ta nhất định bị xé thành trăm mảnh. Cũng không cần Đan Chu động thủ, Thanh Loan sẽ tự hủy tiên nguyên.”

Hắn giống như từ trong mộng chợt tỉnh lại, buông tay ra cúi đầu nói: “Nàng khóc?”

Ta giận quá ngược lại lại cười, hung hăng đẩy hắn ra, giận dữ nói: “Sao lại phải khóc? Trên đời này vẫn còn có việc đáng để ta khóc sao? “Nói rồi, ngay đến bản thân cũng cảm thấy kinh ngạc mà thê lương, ủy khuất của cả vạn năm nổi lên trong đầu. Ta mặc dù không hiểu rõ về tình yêu nam nữ, nhưng cùng với vị hôn phu của Đan Chu dây dưa một chỗ, chung quy vẫn là khiến ta không chịu đựng nổi.

Ta lạnh lùng nói: “Thái tử điện hạ xin tự trọng, không lâu sau Thanh Loan cũng nên gọi Điện hạ một tiếng Biểu tỷ phu rồi.” Dứt lời cũng không nhìn sắc mặt hắn, nhanh chân bước ra cửa. Sau lưng truyền tớ


Insane