m cười, chứa vài phần ngượng ngùng xấu hổ trước giờ chưa có: “Từ khi nàng rời khỏi thành San Hô, ta liền cùng Tam thái tử đi tìm nàng khắp nơi. Trước đi núi Nữ Sàng, nhưng nhà tranh trong núi đã sớm sụp đổ, hoang vắng không người. Sau đó lại đến núi Đan Huyệt, trưởng tộc Xích Diễm thật sự rất nhiệt tình, chỉ là bà cũng không biết nàng đi đâu, sau đó chúng ta lại cùng nhau đến Điền Trì, Điền Trì Giao Vương nhàn rỗi đến độ sắp mốc meo, nhờ chúng ta gửi lời hỏi thăm tới nàng, nếu như sau này tìm được nàng, hoan nghênh nàng đến Điền Trì chơi.”
Ta nghe đến độ vui vẻ, kéo tay hắn nói: “Hai người lẽ nào đến những nơi chúng ta đã từng đi qua tìm kiếm một lượt? Sau đó thế nào lại lên Cửu Trùng Thiên?”
Ly Quang cười nói: “Nàng quả thật cực kỳ thông minh, mới đoán liền trúng. Ta với Tam thái tử tìm nàng suốt hai trăm năm, nàng cứ như đã bốc hơi, tìm hoài không thấy. Chẳng là mấy ngày trước Nguyệt Lão xuống hạ giới, tới đền Nguyệt Lão thay người phàm kết duyên, gặp ta và Nhạc Kha, ông ấy mới nói, trong Tước La điện của Thái tử điện hạ không rõ từ lúc nào thì có một tiên tử Loan điểu ngốc ngốc nghếch nghếch, nghe nói là chuyên quản việc quét dọn. Chúng ta đoán không biết chừng loan điểu tiên tử này chính là nàng, liền muốn kiểm chứng một phen. Hàn đầm này nước sâu không thấy đáy, hắn liền dùng thuật pháp đưa ta ẩn nấp ở đây, còn mình thì quay về Đông Hải thỉnh cầu Long Vương, xem thử mấy ngày tới trên trời có pháp hội gì không, cũng mượn dịp tốt lên Thiên đình tìm nàng.”
Trong lòng ta cảm kích vô cùng, nếu nói Tiên giới ngoại trừ Tu La Vương cùng với dì, vẫn còn người nhớ đến ta, thì chính là hai người này đây. Nhất thời kích động khó nói, khổ sở vì không có cách đáp tạ hai người họ suốt hai trăm năm trải qua bao gian nan, nắm chặt tay hắn nói: “Ly Quang, từ nay về sau, nếu ngươi có yêu cầu gì mà Thanh Loan không đáp ứng, liền để ta trên trời dưới đất này chết không yên ổn.”
Dưới ánh trăng, hắn vội vàng rút tay ra che miệng ta lại, thế nhưng lại mím môi cười, hết nhìn lại nhìn ta, mãn nguyện vô cùng, nhẹ giọng than: “Ly Quang cũng không phải vì cảm kích này của Thanh nhi, ta chỉ xin nàng—“
Ta mở to hai mắt, vui vẻ nói: “Xin ta điều gì? Xin cái gì ta cũng đều đáp ứng ngươi!”
Hắn cúi đầu nói: “Chỉ xin Thanh nhi từ nay về sau luôn luôn đem ta ghi nhớ trong lòng, yêu thích ta, ta liền cực kỳ mãn nguyện.”
Ta đưa tay vỗ vỗ ngực, từng chữ từng chữ rõ ràng, bảo đảm nói: “Ta vốn dĩ thích ngươi, bằng không, vì sao suốt mấy ngàn năm lại cùng ngươi quấn quít một chỗ?”
Ly Quang tính tình nhân hậu, quả thực là một quân tử trong Giao tộc!
“Thật sao?” Hắn hỏi lại lần nữa, lại có chút không an lòng, thấp thỏm nói: “Nhạc Kha thì sao?”
Ta vỗ vỗ vai hắn, nhớ lại rất nhiều chuyện cũ, không tự chủ được mỉm cười: “Con rồng ngốc đó nhắc tới hắn làm gì? Coi như hôm nay nhớ ta, ngày mai ngủ một giấc dậy sẽ lại đem ta quên sạch sẽ. Chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, trí nhớ lại một mực không tốt, lần đầu gặp mỹ nhân cười như hoa nở, lần sau gặp lại lại lạnh lẽo như băng, cuối cùng làm cho mỹ nhân người ta nước mắt ràn rụa, trái tim thiếu nữ thiếu điều tan vỡ. Nếu không phải ta năm đó tỉnh táo.” Đương nhiên, năm đó là đã qua mấy ngàn năm, ta không nhất thiết lại đề cập tới.
Ly Quang nghe thấy lời này, chân chính nở nụ cười, trên mặt không còn vẻ lo âu khó xử. Trước đây ta chỉ cảm thấy người này ôn nhuận như ngọc, vạn liệu không ngờ hắn cũng có ngày rạng rỡ như vậy. Gương mặt tươi cười này tựa như minh châu bị chôn giấu thật sâu, bất chợt một ngày nọ cơ duyên xảo hợp, liền lập tức phát ra ánh sáng rực rỡ vô cùng. Ta nhất thời nhìn đến ngây ngốc, liên tục than thở: “Mọi người đều nói Thái tử trên Cửu Trùng Thiên xinh đẹp như ngọc, theo như ta thấy, thật ra Ly Quang càng đẹp hơn, chỉ là Ly Quang ở lâu dưới biển sâu, mới như minh châu bị chôn vùi, không người biết được mà thôi.”
Hắn đưa tay ôm lấy vai ta, đem cái trán lạnh lẽo đặt trên đỉnh đầu ta, khẽ cười nói: “Ly Quang vốn dĩ bình thường, nhưng trong mắt Thanh nhi lại lộ ra nét bất phàm, tâm ý này của Thanh nhi, ta nhất định ghi khắc trong tim. Sẽ nhanh chóng khiến phụ vương hồi tâm chuyển ý.” Trước giờ trong lúc chúng ta cười đùa cũng có khi thân thiết thế này, ta cũng chưa từng cự tuyệt.
Hắn không nói tới Giao Vương thì thôi, nói đến liền khiến ta sực nhớ, vội vàng đẩy hắn ra, nói: “Nếu Giao Vương đã không thích ngươi gặp ta, chi bằng từ giờ trở đi liền giấu ông ấy? Giống như dì mặc dù không đồng ý ta gặp gỡ Tu La Vương, nhưng ta vẫn mong có một ngày có thể gặp người, chính miệng hỏi thử người liệu có thể đem ta để ở trong lòng.”
Trên mặt Ly Quang hiện lên nét lúng túng, nói: “Thanh nhi, việc này không giống nhau. Nếu như Phụ Vương đồng ý chuyện ta với nàng, ta liền hi vọng sớm ngày cưới nàng vào cửa, làm Thái tử phi của ta.”
Ta thật sự sợ đến nhảy dựng, Thái tử phi của Ly Quang chẳng phải chính là nương tử của hắn sao? Mặc dù ta thích hắn, nhưng cũng không khác việc thích Cửu Ly là mấy. Nếu nói Cửu Ly là ấu đệ, thì Ly Quang chính là huynh trưởng. Cùng huynh trưởng thành thân, hình nh
