Love School

Love School

Tác giả: Nhật Hạ (MewoMewo)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323404

Bình chọn: 10.00/10/340 lượt.

tôi đã nói là tôi không…

Phong còn chưa kịp nói hết câu thì lại bị nó cắt ngang.

– Im! Anh tưởng ai cũng như anh à? Hận thù? Vớ vẩn! Anh không thử nghĩ lại xem, tại sao tất cả mọi người không ai khinh thường anh. Ngu ngốc! Anh có biết tất cả mọi người, ai cũng xem anh là một người anh trai không hả?

– Băng Băng, anh… – Phong ngập ngừng, sau đó quay sang nhìn hắn – Lí do tại sao cậu cứu tôi.

– Vì anh là anh của em… – Hắn ngập ngừng, một biểu hiện chưa bao giờ gặp ở hắn. – Ờ thì, anh em thì đâu bỏ nhau được, thế thôi!

– Anh em ? – Phong lỏi lại một câu hết sức ngớ ngẩn.

– Chẳng lẽ vợ chồng. – Hắn so vai lần hai.

– Ừm… – Phong khẽ gật đầu. Không hiểu sao, khi ấy, một tia ấm áp le lói trong tâm hồn Phong.

Có lẽ, từ trước tới giờ anh đã nghĩ sai về hắn. Có lẽ…

Anh đã quá ích kỉ rồi.

==================================================================

+YiYuo+

Đã in dấu dép

P/s: Xúc động TvT I love you _Mary_Nguyen_ <3 ~ Mọi người tối vuôi vẻ hạnh phúc. Yi yêu mọi người :*

Chuyên mục quảng cáo

[One-shot'> Yêu thương...không chỉ là lời hứa...!

[One-shot'> Cuối cùng, tớ cùng tìm được cậu...!

~ Những one-shot made by Yi :3 thân gửi các bạn ở trên trời dưới biển ở wattpad đến truyenteen.vn :v đọc và nx giúp Yi =))

BRVT, 27/03/2015

CHAP 31: THÁNG NGÀY TƯƠI ĐẸP !

Aiizoooo ~ I’m coming back =…=

Chap này được viết ra với sự giúp sức của tỉ _Mary_Nguyen_ đẹp gái :”3

Enjoy ~

zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzz LoadingzzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzZ

Trời hôm nay, trong hơn mọi ngày, xanh hơn, cao hơn… Có lẽ là vì những niềm vui, những cảm xúc của một – số – người đang lâng lâng. Phải nói là đã lâu lắm rồi họ mới lại có được khoảng thời gian yên bình như lúc này.

– Haizzzz… Anh, anh đi với anh Phong là bỏ em luôn rồi… – Nó thở dài nhìn hắn, vờ úp mặt vào vai Diệu Chi, ra vẻ bất mãn…

– Băng ơi, mày đành chịu kiếp bơ vơ này đi ! – Chi giả vờ vỗ tay lên vai nó như thể đang an ủi trong khi mắt thì lườm hắn.

Nhưng hắn và Phong cũng không phải dạng vừa. Hai người giả vờ khoác vai nhau, hú hí nhỏ đủ cho… cả trường nghe.

– Anh Phong… Có người ghen tị với anh kìa… – Hắn khều khều Phong

– Xời ơi, chú mày cứ nói mãi. Anh chú là nhất rồi. Không ghen tị sao được. – Phong vỗ ngực xưng tên.

Té ngửa !!!

– Vớ vẩn! – Phương Đan che miệng cười khúc khích, giở giọng trêu Phong.

– Đan, em nói gì thế hả? – Phong tối mặt, nhìn chăm chăm vào Đan.

– Thế đấy anh! – Phương Đan hí hửng lêu lêu Phong, rồi ném phăng cái cặp cho Diệu Chi, xách dép chạy thẳng.

– Em đứng lại…! – Thiên Phong [gọi là Thiên Phong nhé, không gọi Hoàng Phong nữa~'> đuổi theo Đan.

Từng hạt bụi âm thanh lóng lánh như nổ ra, hòa lẫn vào một vùng trời xanh rộng lớn. Không gian như được chắp thêm đôi cánh, nâng những cảm xúc của những người bạn trẻ bay cao, thật cao…

Nó mỉm cười nhìn Phong, Đan rượt nhau, đoạn ôm cặp đi đến chỗ hắn.

– Ơ mà, Thiên Du này…

– Sao em? – Hắn quay sang nhìn nó. Nụ cười trên dương mặt khiến nó cảm thấy vui hơn bao giờ hết.

– Anh, có cần đi khám thử không? Lỡ có chuyện gì thì… – Nó chỉ vào cái băng trắng trên đầu hắn, hỏi.

Ngớ người ra vài giây. Hắn lại khẽ cười, lấy tay xoa xoa đầu nó rồi nói với giọng tưng tửng như mọi ngày:

– Ngớ ngẩn. Ngoài da thôi mà. Nhưng…em đang quan tâm anh đấy hả?

– Không…

Nó đỏ mặt, ném luôn cái cặp cho hắn rồi chạy lại kéo tay Chi phóng nhanh lên lớp. Ngay lúc này, hắn lại đứng nhìn nó, ôm cặp, cười ngu.

zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzLoadingzzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzZ

Hôm nay, là ngày làm bài test tốt nghiệp khóa học thứ nhất của bọn nó. Trong khi cả trường ai cũng tỏ ra căng thẳng thì bọn nó lại nhởn nhơ như ngày học bình thường.

~Tua nhanh~

Tại hồ bơi của trường…

Cả bọn đang tập trung ở đó vui chơi với nhau. Bốn thằng con trai thì nhảy ùm xuống làn nước mát, còn bốn đứa con gái thì ngồi trên bờ vừa tắm nắng vừa nói chuyện cùng nhau.

– Băng, bao giờ mày mới chịu thú nhận tình cảm hả? – Diệu Chi nâng niu cốc trà sữa, nhỏ nghiêng đầu hỏi nó bằng giọng trêu chọc.

– Mày ồn quá. =…=

Nó lấy tay đẩy nhỏ ra, tay vơ lấy chai nước uống một mạch hết một nửa. Chợt, ánh nhìn của nó dừng lại ở chỗ hắn đang đứng. Rồi mặt nó bỗng đỏ ửng lên ngay lúc hắn quay sang, nhìn nó, và nở một nụ cười tỏa nắng. Khi hắn đưa tay vẫy vẫy nó, thì nó thấy tim nó đập nhanh hơn.

Nghĩ lại, nói lại thấy bản thân chưa lần nào nói thích hắn một lần cho… đàng hoàng.

Giờ nó đã biết, nó yêu hắn thật rồi…!

Nhưng cái vấn đề ở đây là làm sao để nói điều đó đây…?

zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzLoadingzzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzzzzZ
zzzzZ

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua. Ngày nắng, ngày mưa, ngày quang, ngày u ám,… cả bọn vẫn luôn bên cạnh nhau, đi chơi cùng nhau, ở chung một nhà.

Tiếng nói cười, đùa vui, tất cả vẫn vang lên từng ngày, từng giờ. Như một bản nhạc, réo rắt, dường như không hồi kết…

Từng kỉ niệm như những hại bụi lóng lánh, ngày một đầy thêm, nhiều thêm, bám vào kí ức của mỗi người…

Tháng ngày tươi đẹp…

==================================================


Polly po-cket