Disneyland 1972 Love the old s
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215901

Bình chọn: 9.5.00/10/1590 lượt.

ên đi”

Không hề quanh co lòng vòng, bà Lục nói thẳng khiến cho Mẫn Nhu trở nên bị động, vẻ kiên định cũng bị lung lay. Cô muốn cùng Lục Thiếu Phàm cố gắng, nhưng mọi tôn nghiêm lại bị đạp xuống trước mặt người khác làm sao cô có thể chịu nổi?

“Quên? Ai nói quên?”

Mẫn Nhu đang thất vọng chán nản, thì bất ngờ không phải Lục Thiếu Phàm kiên trì mà là giọng của Lục Tranh Vanh cất tiếng phản đối, khiến cô kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Lục Thiếu Phàm, đối với tình huống này cô không biết xử xử thế nào.

Lục Thiếu Phàm mỉm cười mắt cúi xuống nhìn cô, không hề kinh ngạc, giống như mọi phản ứng của Lục Tranh Vanh đã nằm trong tay anh.

“Cuộc hôn nhân không phải chỉ lấy là xong, mà còn phải vui vẻ mà kết hôn, phải mời tất cả các thiếu tướng. tướng quân ở quân khu tham gia, cho Thẩm lão đầu tức chết!”- Lục Tranh Vanh kiềm chế con giận, mỗi khi nhắc tới “Thẩm lão đầu” lửa giận lại dâng lên, gương mặt phồng lên đỏ bừng.

“Nói gì, Lục gia ta không có mắt nhìn người, không phải danh môn khuê tú không cho vào cửa? Ở trước mặt ta nói còn chưa tính, còn đi gặp người khác nói, nói người Lục gia không bằng người Thẩm gia, lấy đồ ở nhà Lục gia chỉ như lấy đồ trong túi, đừng nói lấy hộ khẩu, ngay cả huy chương ta đeo trên người cũng lấy được”

Chân đạp vào bàn trà, cả người Mẫn Nhu sửng sốt, không ngờ hôm nay Lục Tranh Vanh giận như thế không vì cô và Lục Thiếu Phàm tự kết hôn mà vì Lục Thiếu Phàm để Thẩm Tấn Hàm trộm hộ khẩu khiến cho ông già như ông trở thành chuyện cười cả quân khu.

Lông mày bà Lục nhíu lại, tính mở miệng Lục Thiếu Phàm lại đi trước một bước, buông Mẫn Nhu ra, ngồi xuống bên Lục Tranh Vanh, cười làm lành nói: “Gia gia, là Thiếu Phàm không suy nghĩ chu toàn, không ngờ sự việc lại ra như thế, để hôm nào, Thiếu Phàm sẽ tới Thẩm gia hỏi cho ra lẽ”

Bản mặt khó coi của Lục Tranh Vanh nghe những lời này của Lục Thiếu Phàm, nhất là câu cuối, đôi mắt lóe lên tia sáng, lông mi hoa râm nhướng lên, vội ho một tiếng: “Cháu nhận ra lỗi sai, Gia gia còn có thể thế nào nữa? Về phần Thẩm gia, lần trước ông thấy Trầm lão đầu ở trong thư phòng có nghiên mực xem ra cũng không tệ, vừa đúng lúc, dạo gần đây ông luyện không ít chữ…”

Lục Thiếu Phàm chợt nhíu mày, ngay sau đó phụ họa nói: “Gia gia yên tâm, hai ngày nữa, Lục Thiếu Phàm sẽ sang thư phòng Thẩm gia mang về cho gia gia mượn”

Lục Tranh Vanh nghe Lục Thiếu Phàm nói thế, cơn giận tản đi, vẻ mặt hài lòng khẽ hừ, sau đó mới để ý thấy Mẫn Nhu cung kính đứng trước mặt.

Đôi mắt từng trải chỉ đánh giá sơ lược Mẫn Nhu, quay đầu nhìn Lục Thiếu Phàm, Lục Thiếu Phàm lập tức cười nhẹ giới thiệu: “Gia gia, đây là vợ cháu, Mẫn Nhu”

Bà Lục liếc mắt nhìn Mẫn Nhu, thầm oán Lục Thiếu Phàm: “Cha, đừng nghe Lục Thiếu Phàm nói bậy phá hoại danh tự Mẫn tiểu thư”

Lục Tranh Vanh nghe lời con dâu nói sau, trên vẻ mặt nghiêm túc cũng có chút khó hiểu, nhìn chằm chằm vẻ mặt cung kính khiêm tốn của Mẫn Nhu, hỏi Lục Thiếu Phàm:

“Thiếu Phàm, cô gái này đang sống ở đâu”

Lục Thiếu Phàm đứng lên, đến bên cạnh Mẫn Nhu, ôm lấy eo nhỏ của cô, đối với vẻ mặt nghiêm túc của Lục Tranh Vanh chỉ cười nói: “Gia gia, chúng cháu là vợ chồng, dĩ nhiên sẽ ở chung với nhau, phải rồi, còn ngủ chung giường”

Mẫn Nhu nghe Lục Thiếu Phàm bổ sung câu sau, gương mặt cố cười đỏ ửng, trước cặp mắt quan sát của Lục Tranh Vanh không được tự nhiên tựa vào Lục Thiếu Phàm.

Lục Tranh Vanh nhíu mày, nghiêm mắt, dường như ý tứ của Mẫn Nhu làm lão nhân gia mất vui, quay đầu nhìn vẻ mặt không thể tốt nổi của bà Lục, thấm thía giáo huấn:

“Chi Quyên, Mao chủ tịch dạy chúng ta, làm người phải tạo phúc, Lục gia làm sao có thể làm ra chuyện bội nghĩa, Lục Thiếu Phàm đã hủy đi danh dự con gái người ta, cha làm sao có thể ngồi nhìn không nói?”

Sắc mặt bà Lục cứng đờ, muốn giải thích thì Lục Tranh Vanh liền nhìn hai người đang ôm nhau nói: “Tháng sau chọn ngày tổ chức kết hôn, nhớ, mời tất cả các thiếu tướng mọi cấp bậc trong quân khu mời tới”

“Cha”- bà Lục chưa kịp lên tiếng, Lục Tranh Vanh đã phủi phủ bộ quân trang, đứng dậy, ánh mắt nghiêm nghị quét qua sắc mặt khác nhau của ba người: “Đây là mệnh lệnh, không cần nói nữa”

Chương 16

“Thiếu Phàm, theo ông vào thư phòng đánh cờ”

Lục Tranh Vanh sửa lại nếp gấp trên bộ quân trang, mãi đến khi hài lòng mới nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, nghiêm túc hạ lệnh.

Mẫn Nhu nhớ hai người còn phải về, giờ này đã không còn sớm, nếu lại chơi cờ nữa thì không ổn lắm, Lục Thiếu Phàm lặng lẽ xắn ống tay áo, mỉm cười đáp ứng.

“Được, gia gia vào sắp bàn cờ trước, cháu sẽ lập tức sang đó ngay”

Ánh mắt minh mẫn của Lục Tranh Vanh nhìn thấy vẻ không tự nhiên của Mẫn Nhu liền quay sang bà Lục nói: “Chi Quyên, con kêu Dì Mai dọn dẹp phòng Thiếu Phàm, tối nay hai vợ chồng son đừng về”

Mẫn Nhu trong chớp mắt sững sờ, ông ấy nói như thế có nghĩa là hoàn toàn chấp nhận cô sao? Điều này thật bất ngờ.

“Gia gia, tiểu Nhu vẫn chưa chính thức vào cửa, nếu để người ngoài thấy sẽ không hay đâu?”

Mẫn Nhu xác định mình không nghe lầm, gương mặt anh tuấn của Lục Thiếu Phàm có chút do dự thoáng qua chút tính t