Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217670

Bình chọn: 10.00/10/1767 lượt.

ọng nói chất vấn của Mẫn Tiệp có chút bén nhọn, gương mặt nhỏ nhắn là ủy khuất vô hạn, đôi mắt phủ một lớp sương ướt át, dưới ánh đèn dung nhan động lòng người. Nhưng không hiểu sao, anh lại bất chợt cảm thấy phiền phức. Trước đây, cô thật yếu ớt từng được anh bảo hộ trong lòng bàn tay. Bây giờ nhìn vào trong mắt, cô lại là sự ràng buộc, những dây dưa phiền toái. Những gì của thời niên thiếu đã bị năm tháng xóa đi, ba năm sau, anh bắt đầu chán ghét cách giả vờ khóc sướt mướt thế này? Cho dù là người con gái anh yêu, anh cũng không thể tái sinh loại tình cảm tiếc thương, cô yếu ớt thì anh phải nhường nhưng anh không muốn cứ nhường rồi lại nhường. Đầu anh lóe lên gương mặt cùng với nụ cười rạng rỡ, trước mắt anh, cô chưa từng khóc, trừ lần cuối cùng bị anh làm cho tổn thương rất sâu. Rất sâu? Để tay lên ngực tự hỏi cũng không tìm ra đáp án chính xác. Dù ở trong thang máy, hay trong bếp, hai tay bị cứa đứt, bị những lời nói vô tình của anh làm cho thương tổn, cô đều mạnh mẽ khóc, không yếu đuối như Mẫn Tiệp, chính vì thế cảm giác tội lỗi trong anh mới nhẹ bớt đi sao? Khi anh lấy lại tinh thần, Mẫn Tiệp đã ngồi trên ghế sô pha, đắc ý nhìn những món chiến lợi phẩm hôm nay cô thu được bày ra trước mặt anh, vẻ bi ai đã biến mất, chẳng lẽ vì phát hiện trong này không có phụ nữ khác sao? Môi cong lên tự giễu, anh im lặng làm người nghe của cô, nghe cô tán dương mấy chiếc túi mấy vạn, trong kí ức của anh, cô gái đó chưa từng đòi hỏi anh một món quà gì. Mẫn Tiệp chợt buông chiếc túi trong tay ra, nhẹ nhàng ngồi xuống kéo tay Kỷ Mạch Hằng, làm nũng nói: “Hằng, anh giúp em làm kim thẻ vô hạn ngạch đi. Hôm nay em đi dạo phố với Trương tiểu thư, bạn trai cô ấy tặng cô ấy chiếc kim thẻ, chắc là muốn ở trước mặt em khoe mẽ, nói gì mà cả đời, em tức chết đi được” “Hằng, anh đừng hiểu lầm, em không phải vì tiền của anh. Chỉ là không muốn cái cô Trương tiểu thư lấy anh ra so sánh, nói thế nào, anh cũng là Thiếu Tổng của Kỷ thị, là chồng tương lai của em, sao có thể để đám nhà giàu mới nổi kia sỉ nhục chứ” “Không cần? Đúng vậy, anh tự cho mình kiêu ngạo, chưa bao giờ để người khác giẫm lên, làm sao cần một người con gái đi lấy lại tự tôn cho anh” “Mẫn tiểu thư một năm trước có cùng tôi kí hợp đồng, chỉ cần tôi đồng ý cho Kỷ Thị một quầy kinh doanh trong Bá Tước ở khu thị trường nội địa thì cô ấy sẽ cạm nguyện trở thành người phát ngôn của Bá Tước tại thị trường Trung Quốc, cô ấy không nói cho Kỷ Thiếu có lẽ vì sợ Kỷ Thiếu bận tâm, lo sợ mất mặt mũi?” Mẫn Tiệp nói gì anh cũng không nghe, trong đầu, chỉ có lời của Kỷ Nguyệt Hân và Ông Piaget, niềm tin vững chắc nay lại lung lay. Cô gái đó còn làm bao nhiêu chuyện mà anh không biết nữa? Bàn tay trắng đặt lên gương mặt tuấn tú, đôi môi mỏng ấm áp mềm mại, cô rất quen với những kiểu mơn trớn dụ hoặc thế này, cùng anh chơi đùa. Đôi mắt đen sâu thẳm cụp xuống, nhìn gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn kia, anh lại không vì sự nhiệt tình của Mẫn Tiệp mà nổi lên chút xúc động, chỉ ngồi trên ghế mặc cô biến đổi cách hôn anh. Anh có từng hôn cô gái đó không? Suy nghĩ dời xuống nơi sâu thẳm trong kí ức, anh không nhớ nơi nào. Chỉ biết lúc đó anh không tỉnh táo, anh hôn cô khiến cô kinh ngạc run rẩy, cô cũng không đáp trả, động tác cứng nhắc buộc anh phải từng bước từng bước dạy cô. Đó là lần đầu tiên cũng là duy nhất. Sau đó cô bước vào giới giải trí, anh không chạm vào cô, thậm chí ngay cả liếc nhìn cô cũng không, nhưng không dứt khoát đuổi cô tránh xa khỏi anh. Anh không yêu cô, ngay từ khi bắt đầu anh đã nhìn thấy rõ sự thật này, bởi vì trong lòng anh đã bị người con gái trước mặt lấp đầy, không thể chứa bất cứ ai. Khi ấy anh hai mươi tuổi, người con gái trước mắt đã dâng cho anh lần đầu tiên, cô bật khóc đến đỏ cả mũi. Anh ôm chặt lấy cô, hứa hẹn: “Tiệp, cả đời này anh sẽ chăm sóc em.” Sau đó cô ra đi. Khi xí nghiệp của anh gặp phải khó khăn, cô không nói tiếng nào bỏ đi, ngày sau đó, cô gái kia bước vào thế giới của anh, nhưng không cách nào phá vỡ lấy băng nơi trái tim anh, chỉ vì trừ người con gái trước mắt anh đã không còn nhìn thấy ai.Khi ngón tay nhỏ nhắn chạm đến hàng nút áo sơ mi thì anh chợt ngăn Mẫn Tiệp lại, đẩy cô ta lui ra, đứng dậy khỏi ghế salon tựa như đang trốn tránh thứ gì đó. Anh đi tới trước bàn ăn, cầm lấy ly nước lạnh hôm qua ngửa đầu uống cạn, dùng nó để xua đi mọi phiền não. “Hằng, anh làm sao vậy?” Cơ thể mềm mại từ phía sau áp chặt vào lưng anh, thân mật lại ủy khuất hỏi thăm khiến anh thâm mệt mỏi, đặt cốc nước để lại trên bàn, đẩy cánh tay nhỏ bé đang vòng lấy thắt lưng, xoay người, gương mặt đạm mạc mang theo vẻ nhu hòa: “Chủ Tịch Mẫn không cho phép em ra đêm bên ngoài, em nên về nhà sớm đi” Mẫn Tiệp như bị tạt một gáo nước lạnh vào đâu, vẻ dịu dàng biến mất, ánh mắt hoài nghi lướt nhìn gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Kỷ Mạch Hằng, mày nhíu lại, nhưng không thể phát hiện vẻ hờ hững mà anh đang che giấu, vẻ mặt thả lỏng, mỉm cười ôm lấy tay anh, dịu dàng nói: “Hằng, anh chỉ cần nói ba em cho chúng ta kết hôn sớm một chút, như vậy chúng ta lại có thể ở bên nhau” Kết


XtGem Forum catalog