Ring ring
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218470

Bình chọn: 7.5.00/10/1847 lượt.

tự lẩm bẩm vừa bày tỏ: “Mẹ của em là người vợ chân chính duy nhất của ba ba, cho đến khi Hồng Lam mang theo Mẫn Tiệp vừa tròn ba tuổi đến trước cửa nhà, mẹ em lựa chọn buông tay, chỉ là không nghĩ đến, lúc rời đi thì lại mang thai em.”

“Lúc đó em lại nghĩ, nếu khi đó mẹ chỉ một thân một mình như vậy, kết cục sau này có thể hay không không hẳn được một ngôi mộ hoàn chính như vậy?”

“Sau này, dì Lý nói cho em biết, mẹ là cô nhi, cùng với ba ba là người yêu khi còn học đại học, sau đó không biết vì cái gì, mẹ đột nhiên rời khỏi ba, sau đó ba ba trở nên suy sụp, thường xuyên uống rượu, có một lần không cẩn thận….Lúc mẹ gả cho ba cũng không biết, mẹ gả cho ba hai năm cũng chưa mang thai, khi đó tư tưởng của mọi người còn bảo thủ, hơn nữa Hồng Lam dắt theo Mẫn Tiệp xuất hiện, người lớn trong nhà Mẫn gia đều buộc mẹ rời khỏi ba ba, hơn nữa Hồng Lam mỗi một lần đều mang theo Mẫn Tiệp đã ba tuổi trước mặt mẹ quỳ xuống, mẹ vốn không phải là người nhẫn tâm, nhưng cũng có tôn nghiêm của chính mình, không để ý sự sám hối của ba, trực tiếp kí tên vào đơn xin ly hôn… “

Hồi tưởng lại một đoạn quá khứ chua xót, bên trong xe cho dù có mở máy sưởi, Mẫn Nhu vẫn cảm thấy tay chân lãnh lẽo, toàn thân hơi hơi phát run, xe bỗng nhiên dừng lại ngay bên góc đường, Mẫn Nhu khó hiểu ngẩng đầu, lại bị Lục Thiếu Phàm gắt gao ôm lấy.

Tiếng nhạc du dương vẫn quanh quẩn vang lên trong xe, Mẫn Nhu quyến luyến nằm trong lòng Lục Thiếu Phàm, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Lục Thiếu Phàm, bản thân cũng thả lỏng để cho mình quên những việc không vui đã qua.

Mẫn Nhu không có nói cho Lục Thiếu Phàm, mẹ của cô có chứng bệnh trầm cảm nhẹ, sau chuyện dây dưa giữa ba và Hồng Lam, làm cho bệnh của mẹ càng nặng thêm, cho đến ngày rời khỏi nhân gian, lưu lại một mình cô đối mặt với sự thật tàn nhẫn lúc đó.

“Nếu như quá khứ rất tàn nhẫn, vậy thì không nên quay đầu lại, về sau mặc kệ có phát sinh chuyện gì, anh đều ở bên cạnh em, sẽ không để em có cơ hội đau một lần nữa!”

Lục Thiếu Phàm trịnh trọng hứa hẹn, từng chữ từng chữ rơi vào trong tai của cô, Mẫn Nhu không nói gì, chỉ dùng sức càng ôm lấy Lục Thiểu Phàm, bên trong đôi mắt sưng đỏ, cô mạnh mẽ thu hồi nước mắt.

Chương 38

Mẫn Nhu cùng Lục Thiếu Phàm trở lại Lục gia, mới biết được Lục mẫu vì chuyện của Lục Thiếu Phàm làm thủ tục chuyển viện, mà thuyết khách chính là Thẩm Tấn Hàm đang nhàn nhã ngồi ở trên sô pha uống Cappuccino.

Nguyên nhân khiến Lục Thiếu Phàm chuyển viện, nói nghe cho hay là nhờ Thẩm Tấn Hàm giúp Lục Thiếu Phàm giải sầu, tỏ ra chiếu cố hai người, nhưng nhìn thấy Thẩm Tấn Hàm tươi cười giảo hoạt giống như hồ ly, Mẫn Nhu cảm thấy là lạ , lại không rõ nguyên nhân lạ chỗ nào.

Hôm đó Lục Thiếu Phàm không giữ quy tắc nên bị Thẩm Tấn Hàm đưa trở về bệnh viện, mà Mẫn Nhu bị bà Lục cưỡng chế ở nhà, không cho phép cô buổi tối đi thăm Lục Thiếu Phàm, nguyên nhân trong lòng cô đều biết rõ, ngay cả Thẩm Tấn Hàm đều tỏ ra ái muội hướng Mẫn Nhu giơ ngón tay cái lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mẫn Nhu trở nên hồng, chỉ có thể ôm Đậu Đậu nhanh rời khỏi đó.

Phía sau là âm thanh khoa trương của Thẩm Tấn Hàm: “Lão đại, chân nhân bất lộ tướng nha, cứ tiếp tục như vậy, kế hoạch hoá gia đình sớm hay muộn đều vượt chỉ tiêu!”

“Chú cảm thấy, làm một Đảng viên, anh sẽ phạm phải sai lầm này sao?”

Lục Thiếu Phàm tỏ ra như một chú cừu vô hại mặc dù dưới lớp da cừu lại là một con sói lớn, nhưng bộ dáng anh nho nhã, ung dung, khí chất cao quý xuất trần, không thể dùng những từ ngữ thô tục nói về anh, điểm này thật để cho cô phải nghiến răng, dậm chân!

Ngày hôm sau, sau khi đưa Đậu Đậu đi vườn trẻ, Mẫn Nhu đem nồi súp của dì Mai, trực tiếp nhờ lái xe đưa cô đi bệnh viện.

Trên hành lang vắng vẻ, Mẫn Nhu lo lắng súp trong ấm có thể nguội hay không, không khỏi bước nhanh hơn, cũng không nghĩ tới, ở trước cửa khoa phụ sản, gặp được hai người cô không mong muốn nhìn thấy nhất.

So với lần đầu tiên nhìn thấy Kỷ Mạch Hằng cẩn thận dìu dắt Mẫn Tiệp ở bệnh viện, lúc này đây, cô không còn cảm thấy giận dữ hay buồn bã gì nữa, chỉ thản nhiên liếc mắt một cái, vừa định bước nhanh qua khỏi, đã bị tiếng nói mềm mại của Mẫn Tiệp cản lại:

“Đây không phải tiểu Nhu sao? Đi gấp như vậy, vào thăm ai sao?”

Mẫn Nhu cũng không muốn dây dưa với Mẫn Tiệp, nhiều một chuyện không bằng thiếu một chuyện, càng lại không muốn trong bệnh viện xảy ra cãi vã, dù sao Lục Thiếu Phàm chỉ còn ở lại đây vài ngày.

Nhưng cô vừa đi lên phía trước vài bước, Mẫn Tiệp liền ủy khuất kêu lên: “Hằng, anh xem người ta có lòng chào hỏi tiểu Nhu, cô ta lại dùng cái thái độ này, trước mặt đã như vậy , không biết ở sau lưng còn chửi bới người khác như thế nào!”

Mẫn Nhu lạnh lùng cười, Mẫn Tiệp ở trước mặt Kỷ Mạch Hằng, đem những lời không tốt về cô nói cho anh ta nghe? Để tỏ ra mình là một người thuần khiết, ở trong mắt Kỷ Mạch Hằng, vẫn duy trì một hình tượng thục nữ trong sáng, tốt đẹp?

Cô đã thành toàn cho hai bọn họ , vì sao đến bây giờ, còn cho rằng cô là hòn đá cản đường, chà đạp cô, cố tình thể hiện ra tình cảm sâu đậm. ?

Chú ý đến sau