đèn, Mẫn Nhu nhìn chiếc nhẫn gần trước mắt, quan sát một lần, phát hiện trên mặt nhẫn là hình con cá heo nhỏ được thiết kế độc đáo, được thợ thủ công làm kĩ càng chức tỏ đã dồn hết tâm sức.
Cá heo tượng trung cho tình yêu đến chết không rời, đây cũng là lý do cô rất thích cá heo, cũng là ước vọng của cô trong đêm tuyết đó.
Tối này, Lục Thiếu Phàm lại đem nó tới cho cô.
Nắm nó trong lòng bàn tay, đem chiếc nhẫn lạnh lẽo bao bọc trong sự ấm áp, cô nhìn anh nở nụ cười, mạnh mẽ gật đầu.
Thích nó, không chỉ vì thiết kế độc đáo của nó, mà còn vì là do anh tặng cô.
Lục Thiếu Phàm cười nhẹ đẩy mấy ngón tay đang siết chặt lấy chiếc nhẫn ra, cởi chiếc nhẫn carat trên tay cô sau đó đeo nhẫn cá heo vào, anh cúi người hôn lên chiếc nhẫn, vẻ sung sướng trên mặt anh rất dễ dàng nhìn thấy.
“Đeo nó không được cởi ra, biết chưa?”
Người ôn văn nhĩ nhã như Lục Thiếu Phàm mà cũng bá đạo, nhưng có lẽ chỉ thể hiện trước mặt vợ. Mẫn Nhu nắm tay Lục Thiếu Phàm, đôi mắt nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, tính nói, thì thấy vết thương còn lưu lại trên ngón tay của Lục Thiếu Phàm trong lòng chấn động nói không nên lời.
“Sao vậy?”
Lục Thiếu Phàm quan tâm hỏi, Mẫn Nhu không đáp, giương mắt dõi theo vẻ mặt đầy lo lắng của anh. Lúc lâu sau, cô mới nở nụ cười sáng rực, chỉ là trong mắt ngập nước.
“Không phải lúc nãy còn vui lắm sao, sao bây giờ lại vừa khóc vừa cười vậy?”
Lục Thiếu Phàm cười khẽ tính đưa tay xoa đỉnh đầu cô, Mẫn Nhu lại cúi đầu tiến vào ngực anh, dùng hai tay cố gắng ôm chặt anh, nhẹ giọng thì thầm.
“Anh luôn nói em là đồ ngốc, Lục Thiếu Phàm, anh mới là kẻ ngốc nhất!! Tại sao anh làm nhiều chuyện như vậy mà không để em biết”
Cô ôm chặt khiến hô hấp hai người trở nên khó khăn cũng không chịu buông ra, cô đau lòng muốn ôm anh thật chặt trong tay mình, cả đời không buông ra
“Bởi vì anh muốn mang đến cho em một sinh nhật thật vui, không có gì đâu”
Anh chỉ thở dài, đưa tay xoa ót cô, lời nói bình thản khiến trong lòng cô rất cảm dộng.
Cô đoán không được anh làm sao hiểu được, cô cẩn thận nhìn ngón tay trái của anh, chăm chú quan sát vết sẹo. Trong lòng vừa ngọt vừa xót xa, mọi nối phức tạp trong lòng cuối cùng biến thành tiếng thở dài.
Cô không biết là khi nào. Anh lái xe khắp thành phố A đi tìm người chế tạo nhẫn, cũng không biết có một đêm, anh gạt cô khắc lên ngón tay mình hình cá heo, cũng không biết bao nhiêu đêm, anh đi từng nhà cầu xin những hộ gia đình phối hợp với anh tối nay.
Lục Thiếu Phàm, quà sinh nhật của anh, em thật sự thích, rất thích!!
Nhưng mà em rất đau lòng, đau lòng vì anh không quản ngại khó khăn, đau lòng vì cách anh che chở em.
Khi bình tĩnh lại, Mẫn Nhu buông Lục Thiếu Phàm ra, đem mặt chiếc nhẫn áp lên vết sẹo nơi ngón trỏ của anh rất khớp, nhìn đôi mắt Lục Thiếu Phàm xem ra đã hiểu, cô nghiêm túc nhấn mạnh từng chữ:
“Nó là chiếc nhẫn Lục Thiếu Phàm cố ý làm cho em, cả đời này em cũng không tháo nó xuống, trừ khi…”
Trên môi đột nhiên xuất hiện một đôi môi, ngăn cản lời cô nói, cảm xúc mãnh liệt lan tràn giữa hai đôi môi. Mẫn Nhu mở hé môi, kiễng mũi chân, giữ lấy hông anh chủ động đáp lại.
Cảm tạ trời xanh đã đem Lục Thiếu Phàm quay về bên cạnh em, đây sẽ là món quà tốt nhất trong cuộc đời em.
Dưới ánh trăng bóng hai người ôm hôn nhau, ai cũng không nhận ra, cách đó không xa, một chiếc xe Mercedes màu đen đang rời đi, cũng như lúc nó tới, không để mọi người phát hiện.
Trên đường về, Mẫn Nhu vuốt mặt nhẫn hình cá heo, thỉnh thoảng quan sát Lục Thiếu Phàm, một người đàn ông cao quý ưu nhã vốn nên đứng ở trên cao áp đảo mọi người lại một lần nữa coi trọng cô.
Nếu trong lòng anh không yêu không quan tâm cô sao có thể dụng tâm như vậy.
Mẫn Nhu ngọt ngào kéo môi, cô đắm chìm trong hạnh phúc nghe mùi hoa hồng thoang thoảng . Khi xe lái vào đại viện, cô mới quay sang Lục Thiếu Phàm hỏi.
“Đúng rồi, sao anh lại biết nhiều như vậy, em cứ nghĩ những người làm chính trị như anh chắc chắn sẽ khinh thường mấy trò chơi con nít này chứa\.”
Lục Thiếu Phàm tắt máy xe, rút chìa khóa, đôi mắt nhìn sang thấy vẻ tò mò của Mẫn Nhu liền búng tay vào trán cô. Mẫn Nhu đau đớn kêu lên, bên tai là giọng nói mạn bất kinh tâm.
“Bách khoa toàn thư em biết chưa?”
Tâm trạng nửa khóc nửa cười của Mẫn Nhu cũng chấm dứt. Sáng hôm sau, Mẫn Nhu tỉnh dậy có lẽ vẫn vươn lại cảm xúc vui vẻ của tối qua nên cô cũng không buồn ngủ, giúp Lục Thiếu Phàm thay đồ sau đó đi vào phòng vệ sinh đánh răng súc miệng.
Lúc cô chỉnh tề đi xuống lầu, Lục Thiếu Phàm đang ngồi trên ghế nghe tin tức sáng sớm, nghe tướng bước chân, anh liền thu mắt lại nhìn cô. Mẫn Nhu nhớ chuyện tối qua, gương mặt cũng tràn đầy nụ cười.
“Còn không đi ăn sáng sao?”
Hôm nay Lục Thiếu Phàm được nghỉ, nên bữa ăn sáng ở Lục gia cũng dời đi nửa giờ..
“Dì Mai vẫn đang chuẩn bị, phải rồi, có chuyện phải nói với em đây”
Nụ cười trên mặt Lục Thiếu Phàm thu lại, đưa tay ôm cô vào lòng, trước ánh mắt nghi hoặc của cô, anh bình thản nói:
“Hồng Lam đang là kẻ tình nghi tham ô công quỹ của Mẫn thị, hối lộ quan trên, sáng nay đã bị cảnh sát tới đưa đi”
Ch