cực điểm. Chết tiệt. Hắn là đang câu dẫn nàng. Thật ti bỉ a~…
Thiên Điệp nuốt nuốt nước bọt, cố xua đi xúc cảm muốn ăn hắn. Tình Nhi đứng một bên cố nén cười. Bộ mặt này của công chúa là lại muốn ăn đậu hũ của vương gia đây mà… Haha… Tình Nhi thức thời len lén đi ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai kẻ đang tư xuân.
Phong Thừa Vũ buồn cười nhìn bộ dạng muốn ăn mà không dám của nàng. Nàng còn non lắm a~…
– “Điệp nhi…” – Phong Thừa Vũ thả hơi vào tai nàng, giọng trầm ấm khêu gợi làm Thiên Điệp rùng mình. Nhưng lần này nàng đã kịp phòng bị, đưatay chặn môi hắn lại trước khi hắn hôn nàng.
– “Ngươi đừng có mà tới đây đấy… Ngươi mà dám tới… ta… ta độc chết ngươi… A….” – Thiên Điệp không ngờ hắn lại vươn đầu lưỡi ra liếmtay nàng, nàng hốt hoảng rụt tay lại. Hắn… hắn… Phong Thừa Vũ hàilòng nhếch mép cười. Nàng phản ứng thật dễ thương, càng né thì hắn càngmuốn trêu chọc nàng.
– “Khoan! Ngươi phải trả lời ta trước!” – Thiên Điệp cố lấy dũng khí đẩy hắn ra, nàng sắp kiềm chế không được rồi. Không thể để hắn thấy bộ dạng sắc nữ của nàng a~…
– “Được. Nàng hỏi đi.” – Phong Thừa Vũ vẫn cười tà mị.
– “Tại sao ta lại ở đây? Đây là đâu? Sao ngươi cũng ở đây? Ta tới đâykhi nào sao ta không biết?” – Nàng hấp tấp như nả súng vào người hắn làm hắn không kịp trở tay.
– “Ách… từ từ…” – Phong Thừa Vũ âm thầm đổ mồ hôi. Đối với câu hỏi của nàng hẵn cũng đã tính qua…
– “Đây là vương phủ của ta. Muội muội của ta đem nàng về đây. Muội ấynói chỉ muốn nàng làm hoàng tẩu của nàng.” – Phong Thừa Vũ đổ thừa choPhong Thừa Ngọc mà không hề áy náy. Hắn là nói sự thật thôi.
– “Muội muội của ngươi?”
– “Ân. Là Ngọc nhi.”
– “NGỌC NHI?” – Thiên Điệp lên giọng, nàng trừng mắt không tin. Thì ralà huynh muội a~… Hèn chi muội ấy cứ quấn quýt theo nàng. Muội muộitốt thật. Khá lắm Ngọc nhi. Tỷ mà gặp được muội thì uội biết tay.Thiên Điệp híp mắt, người tỏa ra mùi nguy hiểm.
– “Ân…” – Oa~… bộ dáng thật kinh khủng nha… May cho hắn là không tự thú…
– “Hừ. Ta muốn quay về Chi Phấn Lâu. Ta không phải đồ chơi để huynh muội nhà ngươi muốn đem đi đâu thì đi.” – Nàng giận dỗi.
– “Không được. Ta không cho phép!” – Phong Thừa Vũ hốt hoảng ôm chặtnàng vào lòng. “Nàng là của ta, đừng mong ta buông nàng ra… Điệpnhi… gả cho ta được không?” – Phong Thừa Vũ thâm tình nói với nàng.
Chương 20 : Tỷ ấy không về đây!
Sau 2 ngày nghỉ ngơi cùng cấp tốc ăn thật nhiều để bồi bổ, sức khỏe của Phong Thừa Vũ cũng hồi phục hoàn toàn. Vừa khỏe lại, Phong Thừa Vũ cùng Tiếu Kiếm lại vội vã lên đường. Trong lòng hắn rối loạn suy nghĩ cách thuyết phục nàng về cùng hắn. Không chịu thì bắt cóc luôn khỏi nói nhiều. Sau nhiều ngày rốt cuộc khóe môi hắn cũng hé nụ cười nhẹ. Điệp nhi… ta tới đây!
**************
– “Thất công chúa đã về!!!” – Cận vệ canh gác trước cổng hoàng cung Khánh An hoàng triều sau khi thấy bóng dáng của Thiên Điệp từ đằng xa đã sửng sốt thốt lên.
– “Mau mau vào bẩm báo lên thánh thượng. Thất công chúa về rồi!!” – Một tên hối thúc tên khác.
Thiên Điệp tao nhã phóng xuống ngựa, khóe môi khẽ mỉm cười. Khánh An, ta đã về.
– “Tham kiến công chúa. Cung nghênh công chúa trở về.” – Một loạt hàng cận về quỳ xuống hô to làm Thiên Điệp sửng sốt.
Qúai nha. Bình thường mấy kẽ này sợ nàng như sợ cọp, né được lúc nào thì hay lúc đó thế mà hôm nay lại cung cung kính kính quỳ xuống chào nàng. Ngoan dữ… Thiên Điếp nhíu mày khó hiểu ngó ra đằng sau nhìn Tình Nhi. Tình Nhi lúc này không chút khí lực khẽ lắc đầu ý cũng không hiểu. Mệt chết nàng rồi. Công chúa phóng như bay á, khiến nàng nôn mấy lần trên đường, thật mệt chịu không nổi.
– “Khụ… bình thân.” – Thiên Điệp mất tự nhiên.
– “Tạ ơn công chúa.” – Gần một trăm cận vệ mắt rưng rưng nhìn nàng. Có trời mới biết bọn hắn nhớ vị công chúa rắc rối này nhiều như thế nào. Hoàng cung vắng nàng lúc nào cũng chìm trong không khí u buồn. Dường như chim chóc chẳng còn muốn hót vui nữa. Dù nàng quậy cho hoàng cung gà bay chó sủa, khắp nơi than oán mong nàng mau mau đi mất nhưng thật sự là rất buồn a~… Đi một năm cuối cùng công chúa cũng về rồi. Và giờ đây ngày tháng sau này có lẽ sẽ khổ cực dọn dẹp “chiến tích” nàng gây ra nhưng bọn hắn luôn sẵn sàng phục tùng. Ờ mà… bọn hắn có xu hướng thích tự ngược thì phải…
– “Các ngươi bữa nay… lạ lạ…” – Thiên Điệp nhún nhún vai rồi leo lên ngựa phóng thẳng vào ngự thư phòng.
– “Chậc… không kịp cản rồi…” – Một tên lính cảm thán.
***
– “Sao? Ngươi nói gì? Thất công chúa về rồi?” – Hoàng hậu sửng sốt ngồi bật dậy. Mấy ngày nay vì nhớ Thất nhi mà nàng ăn không ngon ngủ không yên, nửa đêm giậc mình tỉnh giấc, trăn trăn trở trở…
– “Đúng thế ạ. Công chúa vừa tới gần cổng hoàng cung thì chúng nô tài đã nhận ra.”
– “Mau mau, giúp bổn cung ngồi dậy. Bổn cung nhớ tiểu Thất sắp điên rồi.” – Mắt hoàng hậu rơm rớm chực khóc. Sau khi vội vàng khoác thêm áo, nàng vén váy chạy hết tốc lực về phía ngự thư phòng. Tiểu Thất nàng đi đâu về liền đâm đầu tới chỗ hoàng thượng nhõng nhẽo, nàng quen quá rồi.
Lúc này, các vị công chúa khác đang tụ họp trong cung của đại công chúa cũng đồng thời