Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Mặc Giản Không Đường
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213794
Bình chọn: 10.00/10/1379 lượt.
cũng không nhỏ, lại là người của Thượng Ngu Chúc gia trang, lúc ấy cái tên Vương Trác Nhiên kia liền bất động luôn. Ta bình thường vẫn cứ trêu hắn yếu ớt, hóa ra là công tử thế gia, thế thì cũng không có gì khó hiểu.” Tuân Cự Bá chậc chậc tán thưởng.
“Thượng Ngu Chúc gia trang? Gia tộc đó uy danh rất lớn sao?” Ta chỉ biết Chúc Anh Đài là người của Thượng Ngu Chúc Gia, nhưng lại không biết được uy danh nhà nàng thế nhưng lại có thể khiến người được triều đình phái tới không dám đắc tội.
“Diệp huynh, ngươi sẽ không thể chuyện này mà cũng không biết đi? Tin tức ngươi biết thực là ít ỏi.” Tuân Cự Bá lắp bắp kinh hãi, “Thượng Ngu Chúc gia tuy không phải là trọng thần triều đình, nhưng lại từng đi thu nhận gần vạn hộ di dân từ phương Bắc, mỗi năm nộp thuế cho triều đình, ngân lượng nhiều không đếm xuể, họ chính là đại phú hộ giàu có số một số hai cả nước. Danh tiếng tất nhiên là vang xa.”
“Thế so sánh với Diệp gia của chúng ta thì thế nào?” Ta bên ngoài thì tỏ vẻ không thèm để ý, giả bộ vì lời khen của hắn với Chúc Anh Đài mà cảm thấy bất mãn.
Tuân Cự Bá thấy ta như vậy, liền nở nụ cười, vỗ vai ta nói: “Diệp huynh, ngươi cứ nói đùa. Diệp gia các ngươi là gia đình quan lại, không giống như Chúc gia. Nhưng là, muốn nói trong trường mấy nhà có quyền thế nhất, cũng chỉ có người của gia tộc Vương ở Thái Nguyên, gia tộc Chúc ở Thượng Ngu, cùng với gia tộc Mã ở Hàng Châu. Trong nhà Diệp huynh tuy rằng cũng khá giả, đáng tiếc là phụ thân ngươi đã từ quan, nên so với mấy người kia vẫn là kém hơn một chút.”
Nói cách khác, Diệp gia kỳ thực chỉ là một cái gia đình trung lưu. Thảo nào, phụ thân lại bảo Mộc Cận nhắn ta nếu ở trường mà thấy ổn thì cứ yên tâm mà học hành, để cho ca ca của ta một cái chức quan. Có lẽ là do gia đình không còn hi vọng có người nối nghiệp nên đành phải đưa ra hạ sách. Chỉ là chính bản thân ta bây giờ vẫn còn chưa quyết định được bản thân có đồng ý thay thế Diệp Thu Đường, trở thành con gái của Diệp gia hay không, dù sao một khi chấp nhận thân phận này, về sau sẽ xảy đến rất nhiều chuyện mà có khả năng ta sẽ không được tự quyết định.
Hiện tại sống trong trường, thật sự rất tự tại, cũng rất vui vẻ, khiến ta không muốn rời khỏi. Mặc kệ tương lai thế nào, ta dù sao cũng là dùng thân thể con gái nhà người ta, vậy cũng nên nỗ lực hết sức giúp Diệp Hoa Đường kia được một chức quan tạm ổn đi. Chẳng qua ta nghe nói cái tên kia hình như là ham mê tửu sắc, cũng không biết để hắn làm quan thì hắn có thành hôn quan hay không, có lẽ về sau nếu có cơ hội thì cũng nên xin phép đi xem xét, dù sao cũng là ta học sống học chết, nếu cuối cùng lại đưa một con lừa lên làm quan thì thật không cam lòng.
Bởi vì tức giận, ta cũng không trở về phòng, ở cùng Tuân Cự Bá, đọc sách cho đến tận chạng vạng. Buổi chiều, lúc Tần Kinh Sinh trở về, cũng không dám tới gần chúng ta, hắn tự chuyển cái băng ghê ra ngồi ở góc tường, cách xa chúng ta, lặng lẽ đọc sách. Thấy ta nhìn hắn, hắn lại vội cười làm lành, hi hi ha ha hỏi Diệp huynh có chuyện gì cần giúp không? Ta thấy hắn như vậy, liền thoải mái sai hắn giúp chúng ta bưng trà rót nước, Tần Kính Sinh không dám không theo, thật sự là có tố chất của một nô tài tốt.
Chỉ là ta không rõ, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng đánh hắn mà? Hắn làm gì mà phải sợ ta? Tuân Cự Bá nói hắn cũng không biết, vì thế nên chuyện này ta liền bỏ qua không nghĩ nữa. Buổi tối, đến lúc đi ăn cơm, ta lại theo thói quen ngồi cùng bàn với Lương Sơn Bá bọn họ, Lương Sơn Bá còn vỗ vai ta, hỏi Văn Tài huynh tại sao không tới, ta nói thân thể hắn không thoải mái, nên ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi, Lương Sơn Bá nghe vậy liền bảo ta mang một phần ăn về cho Mã Văn Tài. Ta thấy cũng nên như vậy, liền tìm Tô An xin thêm một ít bánh nướng và hai đĩa thức ăn, bởi vì sợ đến lúc ta ăn xong rồi thì đồ ăn sẽ lạnh, nên ta lấy luôn cả hai suất ăn, sau khi chào tạm biệt Lương Chúc hai người và Tuân Cự Bá thì vội vã trở về phòng ngủ.
Mã Văn Tài một mình dựa vào đầu giường đọc sách, thấy ta bưng đồ ăn vào, nhất thời giật mình có chút không biết làm thế nào. Ta đưa một phần còn hơi ấm cho hắn, hắn chần chừ một lúc rồi nhận, còn mở miệng hỏi một câu: “Đây là…Cho ta ăn?”
=.= Ngươi đừng có nói là ta vội vàng mang đồ ăn tới đây để ngươi ngó nha?
“”Là ta lấy giùm ngươi, mau ăn đi, không lát nữa sẽ nguội.” Ta sớm đã đói không chịu nổi, vì thế lấy một cái bánh nướng, nhồm nhoàm nhét đầy mồm. Lát nữa ăn xong còn phải đem bát đũa đưa trả lại cho Tô An, nếu không khiến người ta chậm trễ rửa bát thì không hay lắm.
Mã Văn Tài lại cứ thế cầm bánh nướng không nhúc nhích, hắn cúi đầu, không biết là đang suy nghĩ gì, cho đến lúc ta thúc giục thêm một lần nữa, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nói: “Ta cứ nghĩ ngươi sẽ không nhớ.”
“Hả?” Ta có chút không rõ, miệng đầy bánh nướng nên ậm ừ hỏi lại: “Cái gì?”
“Ta đã chờ từ giữa trưa đến bây giờ.” Hắn lặng lẽ nói, “Bản công tử chính là muốn xem xem lúc nào ngươi mới nhớ ra. Hừ, tạm cho là ngươi còn thức thời.”
A? Những lời này của hắn là ý gì…Hắn đang trách ta trưa nay không có mang cơm cho hắn
