c sự cô không có ý mạo phạm ông mà, chỉ là ông lên không đúng lúc. Chương lão gia cười xòa rồi rời đi, chắc hẳn ông từ giờ đi đứng trong nhà phải cảnh giác mọi phía rồi.
Thiên Bối đứng bất động. Cô đang mải suy nghĩ thì đã thấy Vương Thần đứng trước mặt từ bao giờ. Cậu nhìn cô mỉm cười. Thiên Bối lại luống cuống cả lên, mái tóc run run theo nhịp tim bất ổn định của mình. Cô thấy thật sự rất run:
– Nhị thiếu gia…xin chào.
Vương Thần bỗng tiến lại gần, dáng người cao của cậu che khuất đi bóng của cô, mái tóc đen huyền để vài sợi trước mắt, cặp mắt sâu hun hút nhìn vào cô, tay cậu khẽ đưa lên, bàn tay thon dài khẽ lùa qua những sợi tóc mềm mại buông rủ hai bên cổ. Những sợi tóc tựa như những dải lụa mịn màng mát mẻ. Vương Thần lại cười, cậu đã muốn được chạm vào tóc em từ rất lâu rồi. Cả mùi thơm thoang thoảng từ cơ thể của em.
Thiên Bối thoáng ngỡ ngàng, nhìn người con trai trước mặt đang nhìn mình với ánh mắt rất khó hiểu, và cả tay cậu ấy đang giữ trên tóc cô. Cô đành mở lời:
– Thần…cậu….?
Vương Thần lúc này mới thoáng bừng tỉnh, giật mình rút tay lại, cười:
– Xin lỗi cậu…mình không cố ý.
Thiên Bối cũng mỉm cười gãi đầu, lòng rối bời:
– Không…sao đâu.
Vương Thần khẽ xoa đầu cô rồi đi ra, đáy mắt le lói một chút ánh sáng tà mị, ngón tay đặt lên môi mềm mại khẽ nhếch lên cười. Thiên Bối ngẩn ra, hành động vừa rồi của cậu ấy há chẳng phải là rất…dịu dàng sao. Hai má cô ửng đỏ trông rất là đáng yêu. ” Thần, cậu ấy…thật dịu dàng quá đi!”
.
.
.
Vương Tử ngồi trên giường, lắng nghe một bài nhạc vui vẻ. Cậu cười rồi tự tưởng tượng ra một ngày được nắm tay Thiên Bối dắt vào lễ đường.
Vừa lúc ấy, bên ngoài có tiếng của bác tài xế:
– Cậu chủ, đi học thôi ạ.
Vương Tử giật mình, chuẩn bị cặp sách rồi chạy ra, Thiên Bối cũng đã ngay ngắn ngồi. Cậu cảm thấy thanh thản, mỉm cười:
– Bà chị dám lên xe trước tôi.
– Xin lỗi cậu chủ!- Cô bèn vội đứng lên xin lỗi thì đầu va ” cốp” vào trần xe. Cô kêu lên một tiếng rồi ôm lấy đầu, mặt mếu máo, đau muốn khóc.
Vương Tử cười lớn:
– Bà chị lúc nào cũng ngốc như vậy hả?
Thiên Bối mím môi, nhăn mặt tức giận: ” Thật muốn đánh cái tên tiểu tử này quá, lúc nào cũng báo hại mình không yên, đồ sao chổi đáng ghét a!”
Và chiếc xe lao đi theo mệnh lệnh, trong xe vẫn vang lên tiếng cười thỏa mãn của cậu chủ nhỏ và tiếng **** rủa không thành lời của cô nàng giúp việc Thiên Bối.
Nắng lên đẹp như tranh thủy mặc, bao trùm lên mọi vật, ban phát sức sống dồi dào. Con đường nhuộm màu hoa cúc, trong gió có tiếng ghẹo trêu của những loài hoa dại không tên. Không khí vô cùng vui vẻ, dịu nhẹ.
Chương 10: Cái tát
.
.
.
Một ngày quá nóng. Thường thì sau mưa sẽ rất nóng nực. Thiên Bối quét dọn xong căn phòng bừa bộn của Vương Tử thì ngồi bệt ra giường, mồ hôi ròng ròng chạy đua trên khuôn trán cao rồi thi nhau tuôn xuống khuôn mặt trắng ngần. Cô lấy tay quệt đi, nằm soải ra giường, áp mặt vào tấm nệm êm mát, cơn buồn ngủ kéo đến và lôi cô vào miền của những giấc mơ.
Khi đang mơ màng kéo mi mắt dậy thì vừa bắt gặp ngay Chương Vương Tử đang dí sát mặt vào mình, hoảng hốt mà không kịp định hình, cô giơ tay tát ” bốp” vào mặt cậu ta một cái thật đau không báo trước:
– Biến thái…
Vương Tử bị tát bất ngờ, ngã vật ra đất, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt, lấy tay xoa xoa má, cậu hậm hực:
– Bà chị điên rồi!
Thấy mặt Thiên Bối cứ nghệt ra, Vương Tử lại gần hươ hươ tay:
– Lại xuất thần à? Này…này…
Cô lại bất ngờ bừng tỉnh, một lần nữa lại thấy Vương Tử sát mặt mình, lại làm cái động tác như thôi miên trong phim. Cô nhắm tịt mắt rồi hét lên:
– Biến thái….!- Kèm theo đó là cái tát thứ hai vào má bên kia
Vương Tử đo đất lần hai, lần này mặt cậu đỏ bừng lên, phần vì cái tát của Thiên Bối, hai là vì tức quá không chịu nổi. Cậu bật dậy, gồng mình, hét to:
– Bà chị! Định mưu sát tôi đó à?
Thiên Bối giờ mới tỉnh hẳn, nhìn cậu chủ trước mặt đang nổi trận lôi đình thì run rẩy dúm dó vào một góc giường, ra vẻ người bị hại.
Đúng lúc cửa phòng bật mở, Chương lão gia chạy vào, bất ngờ chứng kiến cảnh tượng con trai mình đang dơ một tay hướng về phía Thiên Bối, còn cô thì sợ hãi lùi lại. Rõ ràng bắt tại trận con trai ông đang bạo hành con bé. Ông tức giận mà quát ầm lên:
– Chương Vương Tử, thằng con mất dậy này.
Hai người trong cuộc cùng ngây ra, Vương Tử vội giải thích:
– Ba…không phải…là con…
” Bốp!”
Chưa kịp để con trai nói hết câu, ông đã giáng xuống má cậu một cái tát mạnh.
Vương Tử đương nhiên là ngây ra như phỗng rồi mắt ươn ướt. Không hiểu mình làm gì khiến ba đánh như vậy. Còn Thiên Bối, tất nhiên là mắt trợn tròn hết cỡ.
– Vương Tử, con học ở đâu cái thói bắt nạt người lớn như vậy?
” Đùng!”
Ồ, lúc này cậu mới ngợ ra, bắt nạt ư? Là ai bắt nạt ai? Cậu ấm ức nhìn ba rồi chạy vụt đi. Chương lão gia thấy thằng con chạy đi thì đứng yên đấy, ngán ngẩm thở dài, có lẽ đã đến lúc ông cần dạy bảo nó rồi. Chợt nhớ ra Thiên Bối, ông quay lại hỏi han:
– Bối! Con có sao không?
Cô ngạc nhiên đến nỗi mồm cứ há hốc cả ra, lúc sau mới lắp bắp được câu:
– Lão gia…con…con…
Ông lắc đầu mỉm cười