Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216062

Bình chọn: 8.5.00/10/1606 lượt.

nh sẽ giận dữ, xem ra, lần tốt nghiệp này lại bị nhỡ rồi.

Xe dừng ở bãi đậu xe, Trình Du Nhiên bảo Bôn Lang chờ ở trong này còn mình thì khập khễnh đi vào bệnh viện.

“Tiểu Du Nhiên, em thật là lợi hại!” Mới vừa vào thang máy, liền đụng phải vị Đại Vĩ không có việc gì liền đến nơi đi bộ, anh ta nhíu mày, “Bộ dáng này còn tới làm, như thế nào, chân có thấy đỡ hơn chút nào không?”

“Đa tạ quan tâm, không có việc gì.” Trình Du Nhiên cười cười nhàn nhạt, mà Đại Vĩ càng thêm được voi đòi tiên, lại gần nói: “Thật không nghĩ tới, nếu em chạy tới trợ giúp học giả khoa giải phẫu thần kinh, có cơ hội cũng giới thiệu tôi một chút nhé.”

Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, có chút không rõ cho nên tạm biệt Đại Vĩ đi tới khoa phụ sản, mới vừa vào phòng làm việc, chỉ thấy bác sĩ Lưu Văn Hoa ngồi ở bên trong, sắc mặt trầm xuống, nói: “Trình Du Nhiên, rốt cuộc cô cũng biết tới bệnh viện rồi sao?”

“Bác sĩ Lưu, tôi còn muốn xin nghỉ vài ngày, có…”

“Cô không cần xin tôi nghỉ, viện trưởng đã đồng ý yêu cầu bác sĩ Tiếu, cho cô đi làm trợ thủ của anh ta.”

Bây giờ Trình Du Nhiên mới hiểu được lời Đại Vĩ vừa nói, không ngờ tiểu tử Tiếu Chấn Vũ kia vẫn tính là có chút lương tâm, xin nghỉ giúp cô, như vậy, cô vừa hay có thể tốt nghiệp rồi.

“Thu thập xong đồ, học tập tốt, nếu tiếp tục ở bệnh viện nữa, cô thật không thích hợp làm bác sĩ đâu.”

Trình Du Nhiên gật đầu một cái, vừa định nói cám ơn, liền nghe được nơi cửa truyền đến âm thanh của Bôn Lang, giận dữ hét hướng Lưu Văn Hoa: “Cái bà thím này nói gì vậy hả?!”

Bôn Lang đi vào, nhìn người phụ nữ giáo huấn Trình Du Nhiên, quả thật chính là một bà thím.

Sắc mặt Lưu Văn Hoa trầm xuống hơn, hỏi “Anh là ai, vì sao xông vào phòng làm việc?”

Chương 29: Chuyến đi đến nước Mỹ

Sắc mặt Lưu Văn Hoa trầm hơn, hỏi “Anh là ai, vì sao xông vào phòng làm việc?”

“Bà thím à, nếu tôi muốn, ngay cả phòng viện trưởng tôi cũng dám, đừng nói phòng làm việc của bác sĩ.” Bôn Lang liếc bà thím này một cái, Lưu Văn Hoa hình như cũng bị bộ dáng đó làm cho tức giận, bỗng nhiên đứng dậy, lạnh lùng nói một câu, “Vị bệnh nhân này, mời xem rõ chữ trên cửa, nơi này là khoa phụ sản, tôi đề nghị anh nên đi khoa thần kinh kiểm tra xem sao, nếu không, bệnh tình tăng thêm, không quá tốt đối với anh.”

Lưu Văn Hoa nói với giọng điệu chuyên nghiệp, Bôn Lang vốn còn xem thường bà thím này, muốn giúp đỡ một tay, không ngờ mình đi dọa người, cuối cùng tự mình đụng phải con cọp chân chính, còn là cọp mẹ, lần này thật đúng là nhất thời không nói tiếp được.

Trình Du Nhiên ở một bên thật là bất đắc dĩ, Bôn Lang luôn không tài ba trong đối đãi với phụ nữ, còn dám lao ra gây chuyện, thở dài một cái, mở miệng nói: “Lời bác sĩ Lưu nói Du Nhiên nhớ rồi, vậy em đi trước.”

Nói xong, liền lôi kéo Bôn Lang, “Vị đại ca này, anh không đỡ bệnh nhân này à?”

Bôn Lang hung hăng trợn mắt nhìn Lưu Văn Hoa một cái, cuối cùng đi theo Trình Du Nhiên ra ngoài, nhưng sắc mặt có chút sa sầm, giống như là trong lòng nén tức giận, Trình Du Nhiên cười trộm, tiểu tử có hình dạng này còn khó xem hơn, xem ra thật không hổ là bác sĩ Lưu có danh xưng là thần mặt đen, quả nhiên có thủ đoạn.

“Tôi nói này Bát Lang, anh vốn không am hiểu đối xử với phụ nữ, cũng không nên đi gây sự chứ.”

“Nói cho tôi biết tên bà thím vừa nãy, tôi sẽ nhớ kỹ.”

“Lại còn thím, người ta có thể còn trẻ tuổi hơn so với anh đấy.” Trình Du Nhiên thở dài đành chịu, bác sĩ Lưu cũng mới hai mươi lăm tuổi, chẳng qua là ăn mặc tương đối bảo thủ một chút, đã bị tiểu tử 28 gọi thành bà thím, ai sẽ vui mừng nổi.

Mắt Bôn Lang trợn trắng, “Tôi mới không tin, cô ta trẻ tuổi…”

“Được rồi, dừng, tối nay bay, nếu như anh muốn lưu lại tiếp tục tìm đối phương gây phiền toái, vậy thì ở lại đây đi.” Trình Du Nhiên di chuyển chân đi tới hướng xe, mặc kệ người đàn ông gần đây rảnh rỗi nhàm chán.

Hôm nay là ngày cuối cùng Tiểu Nặc đi học, buổi chiều trở lại, bọn họ sẽ tiến về phía New York, thằng nhóc kia, nhất định vui vẻ chết rồi.

Quả nhiên, Tiểu Nặc về đến nhà đã vào phòng mình, từ hôm qua đã bắt đầu buôn bán, cũng không biết cầm cái gì, khi chuẩn bị đến sân bay, cu cậu mới từ trong phòng đi ra, vác trên lưng ba lô bình thường cu cậu mang đi vườn trẻ, nhưng Trình Du Nhiên nghĩ cũng biết, khẳng định không phải sách vở đi học thì nhất định là đồ chơi điện tử thường ngày cu cậu chơi.

Vì vậy, hai mẹ con được Bôn Lang lái xe chạy hướng sân bay, tới tiễn hai mẹ con cô còn có Ngải Sâm, sau khi tạm thời chia tay, hai mẹ con lên máy bay bay đi New York.

Nước Mỹ, sân bay Kennedy New York.

Lối ra, hai bóng dáng xinh đẹp đã chiếm lấy mọi con mắt, Trình Du Nhiên lưu loát ghim tóc quăn lên, quần Jeans bạc thếch cùng T shirt màu trắng, dưới mắt kính tinh sảo là dung nhan phương Đông gần như tuyệt sắc hoàn mỹ, đường cong gương mặt dịu dàng.

Tiểu Nặc mặc như Trình Du Nhiên, áo tay ngắn màu trắng, Vô Tà đáng yêu, chân đi một đôi giày Nike màu trắng, nhíu nhíu lông mày, mang theo giọng nói trẻ con thanh thúy: “Kem ở sân bay ăn ngon thật.”

“Ăn ngon là tốt rồi, không nên chạy loạn.” Trình Du Nhiên cũng biế


Old school Swatch Watches