: “Cảnh sát Kỷ vẫn cứng cỏi như thế nhỉ. Tao sẽ chờ đến lúc ma tuý phát huy tác dụng, chờ mày quỳ xuống mà cầu xin tao…”
Kỷ Lương rất muốn nhổ toẹt vào mặt gã, nhưng cuối cùng cũng không làm gì cả! Tình hình bây giờ, không phải là lúc cô có thể giở trò gì.
Ánh sáng lờ mờ trong rừng khiến người ta không đoán được thời gian. Họ chỉ biết, đã đi rất lâu, nhưng cũng không phát hiện đường ra. Cuối cùng, Lý Thiết Hùng ra hiệu cho tay chân nghỉ ngơi tại chỗ một lúc. Chạy trốn suốt cả đêm, tinh thần của ai cũng đều căng như dây đàn, lúc này, vừa nghe được nghỉ ngơi, bọn gã cũng bất giác buông lỏng thần kinh…
“Còn bao xa nữa? Lưu Tử?” Lý Thiết Hùng hỏi gã thanh niên lùn kia.
“Chắc cũng không xa lắm.” Gã lùn sờ sớ đầu: “Em cũng chưa từng đến đây, chỉ nghe bà em nhắc tới thôi. Bà em là người của tộc đó…”
“Khi đến đó, đầu tiên là kiếm đồ tiếp tế đã, rồi tính sau.” Đồ tiếp tế của bọn chúng không còn nhiều. Kiếm đồ tiếp tế là quan trọng nhất, trước hết phải tìm được bộ lạc Miêu Cương mà Lưu Tử nói, bổ sung lương khô, sau đó mới có thể có sức lực mà tiến hành đàm phán được, nếu không, để đói bụng thì đến phản kháng còn không nổi, nói gì đến chuyện đàm phán.
Đi tiếp một đoạn nữa, cả đám không ai còn hơi sức nói chuyện gì, tất cả đều quá mệt mỏi. Lý Thiết Hùng cũng vậy, mọi chuyện xảy ra liên tiếp khiến gã không nuốt nổi, chân trái đã từng bị chấn thương bỗng đau đến co rút, mỗi lần chân hắn đau rút lên, là một lần nỗi oán hận của hắn với Kỷ Lương lại tăng thêm.
Khi tất cả lực chú ý của bọn chúng đều hoàn toàn thả lỏng, chính là thời điểm bọn họ bắt đầu tấn công.
Đây là do trực giác, hay là do ăn ý?!
Hạ Vũ kéo tay Kỷ Lương, yên lặng, cố gắng ấn mạnh xuống một cái, sau đó, bọn họ nghe thấy một tiếng loạt xoạt truyền ra từ trong tai.
Giây tiếp theo,
Kỷ Lương kéo Hạ Vũ, quay người ngã xuống đất, khi bọn chúng kịp phản ứng, mở to mắt ra, thì pháo sáng cũng đã lăn vào giữa khu vực bọn chúng đang nghỉ ngơi, nổ tung —.
Pằng! Pằng! Pằng!—-
Sau đó, một vài tiếng súng gọn gàng, linh hoạt vang lên, cùng với tiếng đạn cắm vào cơ thể và tiếng thân người ngã ầm ầm xuống đất…
Dù Lý Thiết Hùng vô cùng mỏi mệt, nhưng một kẻ lão luyện như gã, dù đang nghỉ ngơi cũng không dám thả lỏng.
Ngay khi bọn Kỷ Lương có hành động khác thường, Lý Thiết Hùng cũng đi về phía hai người đang nằm sấp, pháo sáng không quá ảnh hưởng đến gã. Giây tiếp theo, gã đã bóp chặt lấy cổ Kỷ Lương, quay vào rừng gào thét điên cuồng: “Bắn đi, tiếp tục bắn đi! Tao sẽ đập chết nó!” Gã nấp mình sau lưng Kỷ Lương rất khéo, đúng vào góc chết của tầm bắn, kéo Kỷ Lương không ngừng lùi về phía sau. Nhìn xác của đám tay chân ở xung quanh, Lý Thiết Hùng vô cùng giận dữ, họng súng trong tay hết dí vào thái dương của Kỷ Lương, lại chĩa về phía Hạ Vũ đang lết từng bước sang bên này: “Giết mày… tao muốn giết mày…”
“Lý Thiết Hùng, đầu thú đi…” Lúc này, Kỷ Lương ngược lại lại rất bình tĩnh.
“Câm ngay!” Lý Thiết Hùng dùng báng súng đập vào đầu Kỷ Lương một cái.
“Mày trốn không thoát đâu…” Kỷ Lương tiếp tục chọc giận gã, chỉ cần có thể làm cho gã tức giận đến mất bình tĩnh, sau đó sẽ để lộ ra điểm yếu, thoát khỏi góc chết, thì cô tin rằng Tần Dịch có thể bắn gục gã.
“Con đĩ này… mày nói cái gì… Tao giết mày…”
“Mày đã hại chết quá nhiều người rồi…”
“Tao giết mày…” Hai mắt Lý Thiết Hùng đỏ vằn lên, cảm xúc đã bị kích động đến mức cao nhất.
Kỷ Lương chớp lấy khoảnh khắc gã bùng nổ, liền thúc khuỷu tay về đằng sau, dùng toàn lực đập vào xương sườn của gã, khiến hai chân gã vốn không đứng vững liền lảo đảo lùi về phía sau vài bước. Kỷ Lương cũng thừa cơ cúi gập người xuống, để lộ hết cả người Lý Thiết Hùng ra, không làm lá chắn sống của gã nữa…
“Pằng!” “Pằng!”
Hai tiếng súng cùng vang lên.
Một tiếng ở xa, một tiếng ở gần.
Tiếng ở xa tới là của Tần Dịch, tiếng ở gần, là từ Lý Thiết Hùng —–
“Tiểu Lương…”
Trong khoảnh khắc tiếng súng vang lên, hai mắt Hạ Vũ như bốc lửa, anh cố gắng cử động hai chân không có chút cảm giác nào để lao qua, nhưng có bóng đen còn nhanh hơn anh, giống một con báo đi săn trong đêm, ngã nhào vào người Kỷ Lương…
Cảm giác đau đớn mà cô chờ đợi không xảy ra, một dòng chất lỏng ấm áp chảy thấm vào quần áo phía sau lưng cô, chạm vào da cô…
Cô xoay người, nhìn thấy một khuôn mặt ngoài dự kiến…
“Lâm… Lâm Hải Bình…”
Sao lại là ông ấy!
Từ sau sự kiện ở Nhật Bản, ông nhảy qua cửa sổ trốn đi, rồi không còn tung tích gì nữa. Bọn họ đều nghĩ, có thể ông đã tìm một nơi nào đó không ai biết đến, rồi lẳng lặng biến mất trên thế giới này. Không ngờ ông lại xuất hiện ở Trung Quốc, thậm chí… còn ở ngay trong khu rừng này… đỡ thay cô viên đạn đó.
Đối với người này, có thể chính là bố ruột của cô, nhưng cô… thật sự cũng không có nhiều cảm giác lắm. Nói thẳng ra, viện trưởng cô nhi viện còn giống trưởng bối của cô hơn.
Vì sao ông phải làm như vậy?
Trong đầu Kỷ Lương lúc này hoàn toàn trống rỗng, nhìn khuôn mặt không hề thay đổi theo thời gian kia…
“Tiểu Lương…” Hạ Vũ lao tới, ôm chặt cô vào lòng, ôm thật chặt, thật chặt, giống như muốn dùng cái ôm này để xác