Pair of Vintage Old School Fru
Mĩ nhân khó gả

Mĩ nhân khó gả

Tác giả: Thị Kim

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329825

Bình chọn: 8.5.00/10/982 lượt.

ng quỳ xuống hồi báo: “Theo tình hình của Hoàng thượng, chắc duy trì được… mười lăm ngày nữa.”

Độc Cô Hoàng hậu lảo đảo suýt ngã, hai mắt đỏ hoe, không màng chuyện nam nữ cách biệt cầm tay Tiết Lâm Phủ, nổi giận nói: “Không phải ngươi là thần y sao?”

“Vi thần đã cố hết sức, cuối mùa thu Hoàng thượng bị tổn thương nguyên khí nặng nề, vi thần thật sự không sức đổi trời.”

Độc Cô Hoàng hậu buông tay ngã ngồi xuống ghế.

Mười lăm ngày, lúc này dù là Độc Cô Đạc hay Hoắc Hiển đều chưa tới được An Tây. Giờ biết làm sao?

Bà ta phẩy tay, đi vào trong điện. Vừa nhìn liền kinh hoàng .

Cung Cẩm Lan cúi người ở đầu giường Tuyên Văn Đế, hai người kề cận rất thân mật.

Tuyên Văn Đế thấp giọng thì thầm với Cung Cẩm Lan: “Từ quan.”

Cung Cẩm Lan kinh hoàng, ngoài ý muốn, không giải thích được, vất cả mới lên đến Thượng thư, sao lại bắt ông ấy từ quan? Nhưng quân mệnh như sơn, không dám cự tuyệt, đành đáp: “Thần … lĩnh chỉ.”

Màn này lọt vào mắt Độc Cô Hoàng hậu khiến bà ta thấy chói mắt vô cùng. Hai người cực kỳ thân mật, như thể Tuyên Văn Đế thông báo hậu sự với người thân cận nhất, chẳng lẽ giờ phút này, người thân cận nhất không phải bà ta sao, sao lại là vị ngoại thần này.

Bà ta tiến tới nói: “Cung Thượng thư, khanh lui xuống trước đi.”

Cung Cẩm Lan lập tức khom người lui xuống.

Độc Cô Hoàng hậu đi tới ngồi bên giường Tuyên Văn Đế, nhìn ông ấy cẩn thận. Mấy ngày mà ông ấy tiều tụy hẳn đi, hốc mắt hõm sâu, râu mọc lởm chởm. Độc Cô Hoàng hậu thấy mà đau lòng, không kiềm chế được nước mắt tuôn rơi.

“Hoàng thượng, tại sao không cho thần thiếp hầu hạ, ngài vẫn giận thần thiếp sao?”

“Đúng là trẫm vẫn giận ngươi.”

Tuyên Văn Đế nói rất nhỏ, rất yếu, nhưng ngữ khí rất chậm, nói từng chữ từng chữ rất rõ ràng.

Độc Cô Hoàng hậu hoàn toàn không ngờ ông ấy lại thẳng thắn như vậy.

“Ngươi… ép trẫm cả đời, giờ chắc đã vừa lòng.”

“Thần thiếp không dám, thần thiếp chỉ nghĩ tận tâm tận lực hầu hạ Hoàng thượng, mong Hoàng thượng sớm ngày bình phục.”

“Không cần. Trẫm kìm nén tâm sự cả đời, cuối cùng đã có cơ hội thực hiện, trẫm chỉ muốn hắn đến hầu hạ.”

Độc Cô Hoàng hậu nghe mà kinh hãi.

Tuyên Văn Đế hai mắt nhắm nghiền, chậm rãi nói: “Để hắn canh hoàng lăng cho trẫm ba năm.”

Độc Cô Hoàng hậu đứng bật dậy, khó mà tin được.

“Trẫm không thích nữ nhân, vì thế trước kia mới nhận lời thề độc. Ngươi đã hiểu chứ.”

Độc Cô Hoàng hậu toàn thân run rẩy, đột nhiên cảm thấy nỗi khổ tâm đè nặng bà bao năm qua chỉ là một trò cười không hơn không kém.

Tuyên Văn Đế nằm đó, bình tĩnh, thoải mái, như thể nói xong bí mật đời này, giờ đã siêu thoát viên mãn.

Nước mắt tràn mi, khiến Độc Cô Hoàng hậu không nhìn rõ người nằm đó nữa, đây là người chung chăn chung gối suốt nửa đời người đấy ư, đến tận lúc chết mới biết được tâm sự của ông ấy, bí mật của ông ấy, mới biết bản thân canh cánh cả đời chẳng qua chỉ là lầm đường lạc lối.

Tuyên Văn Đế nói: “Vợ chồng một hồi, một lần cuối cùng này… hoàn thành cho trẫm đi.”

Cung Cẩm Lan chờ ngoài điện rất lâu, cho đến khi Độc Cô Hoàng hậu thẫn thờ đi ra. Bà ta nhìn ông ấy, ánh mắt chợt lạnh, rảo bước đi thẳng.

Nực cười làm sao, thì ra người trong lòng ông ấy là Cung Cẩm Lan. Bảo sao năm đó bắt ông ấy thề, ông ấy nhanh chóng nhận lời, bảo sao gần đây ông ấy không màng nữ sắc, bảo sao những năm gần đây, Cung Cẩm Lan một bước lên mây, quan vận hanh thông. Bảo sao những năm gần đây ban thưởng ân sủng không ngừng, đi tuần cũng mang theo, thì ra là vậy.

Độc Cô Hoàng hậu mờ mịt đi trong hành cung.

Minh Vũ dẫn theo cung nữ, im lặng đi theo.

Bất tri bất giác đi tới bên ngoài cung Trường Bình, Độc Cô Hoàng hậu nghe tiếng cười bên trong. Đó là tiếng cười của Cung phu nhân, cởi mở dứt khoát lại sắc sảo.

Bà ấy chợt thấy nỗi thù địch lòng hận thù suốt hai mươi năm qua với Cung phu nhân tan thành mây khói. Đột nhiên lại nghĩ, tại sao ta ở đây đau khổ, ngươi lại chẳng hay biết gì, cười vui vẻ đến thế.

Mấy câu nói của Tuyên Văn Đế không chỉ kinh động lòng người, còn kích thích thần kinh Hoàng hậu, làm bà ta mê man đi vào.

Cung phu nhân đang cùng Cung Khanh sưởi nắng dưới hành lang. Nhìn thấy Độc Cô Hoàng hậu, hai người đều lấy làm kinh hãi, vội vàng đứng dậy hành lễ.

Độc Cô Hoàng hậu vẫy tay với Cung phu nhân, “Cô lại đây.”

Cung Khanh thấy thế vội đỡ Cung phu nhân, định đi cùng.

Độc Cô Hoàng hậu lại ngăn nàng, “Ta có chuyện muốn nói riêng với mẫu thân con.”

Dứt lời bà ta xoay người ra ngoài.

Cung phu nhân gật đầu với Cung Khanh, có lẽ Cung Khanh không yên lòng, ra hiệu Vân Diệp và Vân Hủy đi theo.

Độc Cô Hoàng hậu ôm tay đứng trong gió, bóng dáng quạnh hiu tiều tụy. Như già nua rất nhiều, so với Cung phu nhân châu tròn ngọc sáng, như cách biệt mười năm đằng đẵng.

“Cô có biết tại sao Hoàng thượng để phu quân cô đi hầu hạ hắn không?”

“Thần phụ không biết.”

“Bởi vì… Hoàng thượng vẫn luôn thích hắn.” Độc Cô Hoàng hậu nói với giọng cay đắng, vừa lòng thấy Cung phu nhân lộ vẻ kinh hoàng.

Chương 63: Từng Hứa Hẹn

“Hoàng thượng còn nói, chờ hắn long ngự tân thiên (băng hà), để Cung đại nhân đi trông hoàng lă