Old school Swatch Watches
Mình thích cậu! Nhỏ rắc rối

Mình thích cậu! Nhỏ rắc rối

Tác giả: lolila

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326534

Bình chọn: 8.5.00/10/653 lượt.

có bàn tay ấm áp xoa vào vành trán của nó và tiếng nói như gió thoảng phả qua má nó mang theo mùi oải hương quen thuộc.

-Ngốc._Rồi nó được đặt xuống nơi thân quen, cảm giác trong giấc mơ rất thật. Nó vậy chứ đã hai lần rồi đấy. hêhê…dù gì nó cũng là con gái..nên mơ mộng cũng là chuyện thường

Ruộc cuộc trong giấc mơ của nó hoàng tư của nó là ai vậy nhỉ…khakhaha L^L

Chap14: Bạn trai của Phương Di…TOT

Chiếc xe từ từ dừng lại trước cánh cổng to lớn đông nghẹt người của một Biệt thự lọng lẫy, đèn lấp lánh bảo trùm cả căn biệt thư như một khối sáng lấp lánh giữa khoảng dất hướng ra biển cả đen xì kia…Mọi vật xung quanh điều phát sáng rực rỡ…giống cung điện trong các câu chuyện cổ tích như điều này lại làm nó càng thấy nặng nề hơn.

Nó cố hít một hơi dài để lây dũng khi bước xuống xe. Bên cạnh cậu bạn đáng ghét đang bình thãn huýt gió rồi không để nó kịp làm gì đã đẩy cửa bước ra ngoài.

Thấy cậu bạn đã đặt chân xuống đất nó mới giật mình níu tay cậu lại lôi tuột vào lại trong xe rồi nhìn cậu bạn đang có phần tức giận nói:

-Thôi! Hay về đi!

-Về hả?_Phi trố mắt lên nhìn nó. Vẻ như tai mình đang nghe nhầm.

-Ừm!_Nó bằng cái giọng lưỡng lự đáp lại cậu bạn.

Phi nhìn nó một hồi rồi khoé môi nhếch lên nụ cười khinh bỉ, kèm sự chế diễu.

-Cậu sợ gặp con nhỏ đó!_Phi lại đưa đôi mắt chắt chắn nhìn nó. Trong đáy mắt cậu nó cảm thấy như tâm gan mình lỗ rõ.

-…

-Thôi vậy1 Thì về…_Phi lật người sang đưa chiếc chìa khoá vào lại ổ khoá.

Ôi! Thế là thoát được rồi haha._Nó thở ra một cách nhẹ nhàng như đã trút bỏ được phần 0,0001 nỗi lo lắng.

-Nhưng mà này! Cậu không cảm thấy thế này quá mất mặt hay sao. Càng thể hiện cậu sợ cô ta hơn đấy._Phi lại quay đầu sang nhìn nó. Khoé môi lộ ra nụ cười ma mãnh.

Đánh trúng rồi, trúng vào nổi đau của nó. Chắc chắn nếu bây giờ mà về thì nó không còn mặt mủi nào nhìn lũ bạn nữa. Và cái sự thật “Nó sợ Hắc Ngọc tiểu yêu” được khẳng định…Không…Không…con nhỏ đó có gì mà để nó sợ chứ. Không sợ không được sợ. Và tất nhiên nó chưa bao giờ sợ cô ta. Haha

-Tớ nói tớ không sợ!_Nó gắt lên nhìn cậu bạn đáng ghét.

-Hehe…Thế là cậu tự nhận rồi đấy! Nói không sợ mà không giám vào là sao._Phi lại nhếch môi lên chế diễu.

-Đi!_Nó dùng hết sức mình hét lên rồi vội mở tung cánh cửa xe và…Nó không đẻ ý cậu bạn bên cạnh mình đang cười đắc thắng.

WOa …Không biết động lực nào giúp nó bước ra bên ngoài không gian sáng rực này. Có rất nhiều ánh mắt đang nhìn nó lộ vẻ vừa bất ngờ vừa ngưỡng mộ. Nhưng sao lúc này cái sức mạnh kéo nó ra xe hình như không còn nữa bây giờ nó chỉ muốn chui lại vào trong xe và về nhà…Nhưng hình như mọi ánh mắt chú ý tới nó lúc đầu nay càng nhiều hơn…nhiều và nhiều đến nổi hai má nó đỏ cả lên, chân như muốn khụi xuống đất.

Bây giờ quay đầu thì đã muộn rồi. Hai tay nó bám chặt vào tấm ren của chiếc váy trên người cố lấy lại bình tĩnh.

Đưa mắt nhìn xung quanh toàn người là người. họ tạo thành nhóm có khi chỉ đi một mình như xem ra ai cũng ăn mặc hết sức lọng lẫy.(Dù gì buổi tiệc cũng tổ chứ ở đây mà)

Haix…Xuống sông rồi thì phải đi qua thôi. T^T

-Đi nào em yêu!_Giọng nói của Phi cất lên cao vút nhẹ nhàng vào không gian. Bàn tay to dài của cậu đặt lên vai nó dịu dàng có chút ấm áp, hơn siết chặt một chút làm nó ngẩng lên đưa mắt nhìn cậu bạn đang đứng sau lưng mình khi nào.

Ánh mắt của cậu rất sáng, rất đẹp, nheo nheo lại cong cong như mọi ngày như không cảm thấy gian gian mà thay vào đó là vẻ Quyến rũ chết người. Khoé môi đẹp nhếch cao lên như muốn bảo. “Có tớ đây”_Mọi cử chỉ của cậu đièu làm nó yên tâm hơn rất nhiều.

Phi nhìn sâu vào đôi mắt to tròn đen láy của nó rồi cúi đầu xuống tai nó. Cái hơi thở quyến rũ lại phả vào tai nó. Haix thật ra thì cậu ấy dùng loại kem đánh răng gì vậy nhỉ.

-Cứ làm theo tớ nhé. Gọi “Anh yêu” đi nào.

Nó ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao của Phi rồi cất tiếng gọi lí nhí. Hai má đỏ ửng lên.

-Anh yêu?_Giọng chỉ một mình nó và Phi nghe thấy.

Phi đưa mắt trừng trừng nhìn nó trên cắn vào môi dưới như nhắc nhở. Xong cậu đưa tay vuốt nhẹ vào má nó tạo thành hình trắng khuyết làm cho hai má nó càng đỏ lên nhưng mà cảm thấy trong tim có cái gì đó mà nó không định dạng được .Rồi cậu nhẹ nhàng nhắc nhở.

-To lên. Phải nói là “Vâng anh yêu!”. Cười lên nữa nhé.

Theo lời cậu thì nó phải cô nặn ra một nụ cuời thật tươi… Nhưng trong tình huống này làm sao mà cười được đây thật là.

-Cậu có muốn trả thù cô ta lần này không!_Lời nói Phi như đâm vào lòng tự trọng của nó một nhát chắc chắn.

Đúng nó phải cười. Cười vì lúc này nó có một chàng người yêu “dởm” ma mãnh và hạnh phúc trước mắt khi nó có thể cho con nhỏ kia một vố đau.

-Vâng anh yêu!_Nó cố rướm môi lên tạo thành hình tuyệt đẹp rồi nở nụ cười mà trong lòng nó đáng rất vui sướng haha…Hắc Ngọc tiểu quỷ. Ta tới đây.

Nó không biết mọi hành động của nó và Phi lúc này làm cho mọi người xung quanh đó nhất là mấy cô gái phải trố mắt lên nhìn.(Nổi tiếng quá rồi)

Và nó đâu có biết nụ cười của nó đã đâm xuyên vào lòng hai chàng trai với nhiều tâm trạng khác nhau.

-Nè! Thân thiết nh