n cạnh Long, đưa mắt trừng trừng nhìn cậu bạn. Haix mặc dù muốn hỏi tại sao cậu ấy lại đến đây nhưng điều cần giải quyết trước tiên là thảm hoạ mà chàng ta gây ra cho người ta cái đã. Tự dưng không đâu lại bất ngờ đánh người ta như vậy. Thật vô lý.
-…_Phi vẫn không nó gì. Ánh mắt cậu long lên nhìn nó, da mặt đỏ lên như bóc lửa làm nó có vẻ sợ sợ. T^T
-Anh không sao chứ?_Nó ngại ngùng qua sang nhìn Long, vẻ như chuyện lúc này là bản thân nó có lỗi.
-Không sao!_Long đưa tay lau vết máu nơi khoé môi nhìn nó cười vẻ cho nó an tâm.
-Cậu xin lỗi anh ấy đi!_Nó ra lệnh cho Phi. Mặc dù biết thế nào cậu ta cũng ngang bướng. Cái tính không biết mình sai chỗ nào.
-…_Phi trừng trừng nhìn nó. Xong quay mặt sang nhìn Long vẻ bỏ ngoài tai những lời nó nói. Khiến nó tức điên, thiếu điều đấm cậu ta một cái.(ước mơ thôi) ><
-Cậu xin lỗi anh ấy đi! Tại sao lạ đánh người khác như vậy chứ?_Cố bình tĩnh. Cấp 1.
-…_tản lơ. Vẫn nhìn trừng trừng Long. Lúc này nó mới biết lời nó nói như gió thoảng qua . Còn hai tên con trai trong tình thế này không coi lời nó ra gì mà chỉ nhìn nhau trừng trừng như nói chuyện bằng ánh mắt làm nó thêm bực mình.
-Xin lỗi đi!_Gắt lên. Cố kìm nén Cấp 2. Tiếp tục vs dọng điệu ra lệnh.
-…_Xem lời nói của nó như cái gãi tai.
Tức quá…
-Hoàng Phi! Xin lỗi đi!_Tức giận.Cấp12…bùm bùm…
-…_Quay người bước bước nhanh không nhìn nó một cái.
-TRƯƠNG HOÀNG PHI!!!!_Nó vụt đứng dậy. tức giận hét lên. Bỏ mặc cậu con trai đang ngồi dưới đất. Vụt chạy theo Phi.
Vừa lao ra khỏi mái nhà gỗ thì nó lại thấy thật là điều sai làm lớn nhất của nó. Vì bây giờ trời đang mưa…huhu…và tất nhiên quần áo trên người nó cũng ướt như chuột, tóc tai rũ rượi…
Nó hậm hực tóm lấy cánh tay Phi. Một là cậu ta thật là quá quắt hai là tại đi theo cậu ta mà toàn thân nó ướt rũn như một con ngốc.
-Tại sao cậu lại vô lí và cứng đầu như vậy hả?_Nó cố hét lên, miệng mở to khiến cho mấy giọt nước mưa cứ bắn vào miệng(Khỏi uống nước haha).
-…_Phi không nói gì cả, cũng không quay đầu lại nhìn nó. Cánh tay cậu hất mạnh tay nó ra rồi bước đi tiếp, không có ý định dứng lại thêm một lần nữa. Nhìn cậu ấy như vậy nó cảm thấy hình như nó đã sai, nhưng nó sai chuyện gì chứ?
-Cậu đứng lại đó…_Nó lại hét lên. Nó cố gắng đi như chạy để đuổi kịp bước chân dài của Phi.
-…
-Cậu đứng lại…á…_Nước mưa làm cho nó không biết nước mắt nó có chảy không. Mà hình như nước mắt nó có chảy. Chảy rất nhiều là đằng khác. Nhưng tất cả đã hoà lần vào trong làn mưa. vừa hét lên một cách tuyệt vọng vừa cố đưa lay lên lau nước mắt. Mặc dù nó biết cho dù nó có chảy bao nhiêu nước mắt bây giờ thì có ai biết đâu. Vì lau nước bận lau đi mấy giọt nước mắt bướng bỉnh mà nó không để ý đến cái anh chàng cao to lúc nãy còn bước đi hùng hồn dừng lại lúc nào. Làm nó đang đi chạy mà đâm sầm vào cái dáng to lớn đo. Xuýt chút nữa là ngã. Haix. Hú hồn.
-Cậu…_Nó ngước mắt lên nhìn Phi đang trước mặt mình. Như hình như cậu trong mắt nó đã bị màng mưa bao phủ nên nó không biết cậu đang nghĩ gì và tất nhiên cậu cũng không biết nó đang tức quá hay vì một cái gì đó mà khóc.
-Cậu cứ về chơi với anh ta đi! Đi với tôi làm gì._đọc địa, lạnh lùng.
-Cậu…cậu nói gì vậy hả?_Nó gắt lên. Chẳng nhẽ cậu đã thấy…
-Không phải hai người định làm gì hả._Nó không biết cậu đang nghĩ gì nhưng trong lúc này nó cảm thấy cậu đang nở nụ cười mỉa mai thường ngày.
Bốp.
Bàn tay nó vung lên. Đạnh mạnh vào má người con trai đang đứng trước mặt. Nước mắt nó rơi ra . Không nói gì nó bước đi…Nó thấy đau. Tại sao những lưòi đáng ghét của cậu lại làm tim nó như có ai đó bóp nhẹn. Nó đưa tay lên gạt những giọt nước mắt bướng bỉnh của mình. Tại sao cậu có thể nói như vậy được chứ.
….
…
…
-Anh không sao chứ?_Nó bước đến bên cạnh Long. Cố nở nụ cười thật tươi.
-ưmk._Long gật đầu rồi cũng cười lại với nó. Nó nhìn thấy vết thương bên khoé môi anh đã động máu lại.
-Tôi xin lỗi!_Nó lí nhi. Cái cậu đáng ghét cứng đầu đó chắc chắn là sẽ không chịu nói những lời này. Vậy thay mặt cậu ta cũng phải xin lỗi người ta.
-Tại sao em lại xin lỗi?_Ánh mắt của Long có chút lạ lùng làm mặt nó đỏ cả lên.
-Vì cậu ấy đánh anh bị thương. Cậu ấy là kẻ ngang bướng nên không bao giờ chịu xin lỗi người khác cả._Nó lí nhí. Vừa nói vừa lục cái cặp xách.
-Thay mặt cậu ta xin lỗi?_Long nhìn nó trân trân.
-Không_Nói cũng có cái đúng nhưng…-Chỉ vì tôi cảm thấy có lỗi. Nếu tôi không đưa cậu ấy về đây thì cũng không có chuyện này vậy nên…_Nó cố gượng cười.
Lấy trong túi xách ra một hộp băng y tế loại bỏ túi, lấy ra một tấm rồi gián vào nơi vết thương cho Long. Nó vừa ngẫm nghĩ. “Không biết cậu ấy có sao không nhỉ?”. Câu hỏi đó cứ lảng vản trong đầu nó cho tới khi nó giật mình khi Long nắm lấy tay nó. Thật nhẹ nhàng, bàn tay của anh thật ấm, nhưng không ấm bằng bàn tay ai đó. Vừa nhìn Long trân trân nó vừa ngẫm nghĩ. Định rút tay về thì cả người nó đã đổ ập vào người của Long. Cái áo ướt rũn của nó làm cho chiếc áo ba lổ duy nhất trên người anh ướt theo. Nhưng anh lại ôm nó thật chặt. Làm nó có vẻ bất ngờ xen lẫn nghẹt thở.
Nó cố vũng ra khỏ