fé !_Nguyên bước đi như không cảm nhận được ánh mắt van nài của Di.
Nguyên khuất dần vào trong bếp. Trong quán bây giờ yên tĩnh đến lạ thường. Mấy người nhân viên không biết đi đâu cả vài người khách lúc nãy cũng đã ra về. Bây giờ chỉ còn lại cặp nam nữ. Người con trai bất động nhìn cô gái, và cô gái thì đang cố lảnh tránh chàng trai bằng cách đọc tiếp trang sách dan dở.
-Em…_Phi ngập ngừng cất lời. Hơi thở có vẻ nặng nhọc.
-…_cô không ngước mắt nhìn anh. Vẻ mặt vẫn lãm đạm đọc sách.
.
.
.
-á!_Cô giật mình khi tự dưng cả người mình bị giật mạnh đứng dậy. Cô đưa mắt nhìn hai vai mình bị hai bàn tay của Phi nắm chặt, cảm giác nhói đau khi cậu dùng sức vào hai vai. Vì bị giật đứng dậy nên cô mất thăng bằng.
Phi không nói gì. Ánh mắt của anh lấp đi cái vẻ giận dữ trong lòng. Không ai biết sau đó anh định làm gì. Chỉ ít giây sau khi Di đã lấy lại được thăng bằng, anh nắm lấy tay Di và kéo cô ra khỏi vị trí thật nhanh hướng đến cửa ra vào.
Di không kịp giằng tay lại đã bị Phi kéo ra bên ngoài quán. Cô cố lấy hết sức dừng lại rồi hét lớn:
-Anh làm gì vậy? Buông tay tôi ra?
-…_Phi không nói gì vẫn kéo cô hướng về phía bãi đổ xe.
Giằng tay thật mạnh ,và hỏi nhiều lần nhưng Phi vẫn không trả lời hay buông cô ra. Cô bất lực ,tính bỏ cuộc nhưng sau đó dường như cô bắt gặp một cái nhìn cách đó không xa.
-Anh Nguyên! Anh Nguyên…_Cô cố gắng gọi thật to để người con trai trong quán ra giúp mình. Nhưng đáp lại cô là một nụ cười dịu dàng đến nổi cô thấy nó hoá đắng.
-Buông tay tôi ra…_Biết tính hiệu cầu cứu của mình vô hiệu. Nên cô trở lại tức giận chống đối. người con trai kia vẫn không mảy may đến cơn tức giận cỏn con của cô. Tức tức…Cô giằng tay mạnh thêm một lần nữa, vẫn không có gì dịch chuyển cả…
“Grạp”_Cô đưa miệng cắn vào bàn tay Phi. Sau đó bước chân của người đó chậm dần rồi dừng hẳn, lúc bước chân kia dừng lại cô đã cảm thấy thật hạnh phúc nhưng vài giây sau khi bắt gặp ánh mắt của Phi cô đã cảm thấy hối hận.
-Là em muốn đấy nhé!_Trước vẻ mặt hối hận của Di. Phi nhếch môi cười nụ cười nguyên thuỷ của mình rồi cúi xuống nói nhỏ vào tai cô. Cùng lúc đó chưa để Di kịp phản ứng gì anh vác người cô lên vai ,mặc cho cô hét lớn và đánh mạnh vào lưng mình, Phi vẫn tiếp tục bước đến chiếc xe thể thao của mình cách đó không xa.
Ném mạnh cô vào phía sau xe và khoá chốt cửa lại. Anh đi vòng ra trước cửa. Khi quay đầu anh bắt gặp ánh mắt của Nguyên. Cúi đầu chào Nguyên sau đó anh vào xe và chiếc xe lao vút đi hoà vào dòng xe trên đường.
-Làm tốt lắm!_Nguyên mỉm cười khi chiếc xe đã lao đi mất hút. Anh vươn vai, hít một bụng không khí lạnh se vào. : “Mùa đông đến rồi! gần 3 năm mất rồi”
Anh quay người hướng về phía cửa quán. Vừa đẩy cửa bước vào anh bắt gặp cái điệu cười gượng gạo.
Long đứng trong quán, với chiếc áo sơ mi màu sám nhẹ nhàng, nhưng trên mặt anh ánh lên nổi buồn.
Nguyên chỉ lắc đầu rồi đến bên khoác vai Long dẫn đến trước quầy bar.
-Rươu nhé!_Anh không đợi cậu bạn trả lời mà lấy luôn trong tủ kính chai Vang1898 và hai chiếc ly.
-…_Long không nói gì. Anh đưa ly rượu lên lắc,ngửi rồi uống một ngụm sau đó anh uống cạn hết cả ly.
Nguyên chẳng không nói gì. Chỉ lắc đầu nhẹ rồi cũng uống một ngụm nhỏ. Sau đó anh cất lời.
-Tôi biết cậu biết tất cả!_Nguyên nói như không cần câu trả lời. Bởi vì học khoa tâm lý và cũng là một người đàn ông. Anh nhận ra.
Long khựng lại nhìn cậu bạn của mình. Rồi nhếch môi cười chua chát.
-Đúng vậy!_Long lại uống thêm một ly nữa.
-Nhưng tại sao cậu vẫn muốn tiếp tục! Làm vậy thì cả cậu và cô ấy đều bị tổn thương.
-Tại tôi quá ích kỉ. Cứ nghĩ đơn giản .Tôi muốn lợi dụng lòng thương cảm của cô ấy để có được cô ấy…Nhưng tôi thất bại rồi._Long với lấy chai vodka bên cạnh uống, đổ ra đầy ly rồi uống hết ly này đến ly khác.
Nguyên không ngăn Long lại. Vì anh biết chỉ có như thế thì người ta mới cảm thấy nhẹ nhõm được.
-Tôi sẽ từ bỏ cô ấy!_Long cố gắng nói ra từng chử. Cổ hộng nghẹn lại, chất nóng trong dường như sọc thẳng lên mắt, nước mắt anh ứa ra.
-Đó không gọi là từ bỏ. Đó được xem là một cách yêu khác của cậu dành cho cô ấy. Tình yêu là mang đến hạnh phúc cho người mình yêu và muốn cô ấy hạnh phúc._Long vỗ vào vai Long. Anh im lặng, Long im lặng…Rồi dành chìm vào khoảng không tràn đầy mìu nòng của rượu và mùi của nước mắt…
“Tình yêu không phải là thứ ích kỉ. Chẳng qua là bạn đang muốn mang đến cho người đó điều hạnh phúc mà thôi”…
Màn đêm vô tận kéo đến bao trùm tất cả…lần lượt các ngọn đèn được bật lên tô điểm cho bầu trời sắp đông không sao.
Chỉ có ánh đèn của quán café “Sắc tím” là mờ nhạt và khi nhìn vào cửa kính người ta chỉ nhìn thấy ở nơi quầy bar có hai cái bóng người đàn ông cao lớn đang quay người lại.
*****************************************
17h30…
Biệt thự “Oải Hương”….
-Ruốc cuộc anh muốn làm gì hả? Mở cửa để tôi về!_Cô đưa chân đá cánh cửa gỗ to lớn đã được khoá lại.
-Chúng ta cần nói chuyện!_Phi đặt chiếc khay với hai cốc café xuống bàn. Rồi bình thãn trước cơn giận dữ của cô mà cất tiếng nói và hạ mình xuống chiếc ghế sofa màu đen nổi bậ