ơn anh rất nhiều. Tôi phải quay về công ty bây giờ!”
“Người nói lời cảm ơn phải là tôi mới đúng. Cảm ơn cô dã tặng cho mẹ tôi chiếc kẹo mút Bất Nhị Gia!” Kỷ Vũ Ngang đút hai tay vào túi quần, khóe miệng nhoẻn cười.
“À, cũng không có gì”. Viên Nhuận Chi lúc này mới cảm thấy mình thật ngốc nghếch, cô hoàn toàn không biết phải nói gì, đành ngô nghê đưa tay lên gãi đầu gãi tai.
Kỷ Vũ Ngang lại mỉm cười, bỗng nhiên tiếng điện thoại vừa quen thuộc vừa xa lạ vnag lên, nhìn ba chữ hiển thị trên màn hình, Kỷ Vũ Ngang bất giác nhíu chặt đôi mày nói: “A lô?”
Đầu dây bên kia điện thoại, người nào đó chẳng buồn chào hỏi, trực tiếp đi vào vấn đề: “Người phụ nữ mà tôi phái tới có ở bên chỗ anh không?”
Kỷ Vũ Ngang “ừm” một tiếng rồi đáp: “Có”.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, ngữ khí lại cứng rắn hơn trước vài phần: “Mau bảo cô ta nghe điện thoại!”
Kỷ Vũ Ngang cau chặt đôi mày, nghe khẩu khí này anh có thể nhận ra Kỷ Ngôn Tắc đang không vui. Kỷ Ngôn Tắc lấy theo họ mẹ, cũng có thể coi là người nhà họ Kỷ, đương nhiên cũng là một trong những quái thai của Kỷ gia. Kỷ Ngôn Tắc là một người kiệm lời, mỗi lần quay về nhà họ Kỷ, nói chuyện với người nhà tuyệt đối không có bất kì câu thừa thãi nào. Nhiều lúc giấu cảm xúc chân thực của bản thân rất kĩ, có lúc lại chẳng che đậy gì, chỉ nói một câu cũng đủ khiến cho cho cả nhà tức đến mức chết đi sống lại. Còn người phải chịu đựng nhiều nhất chính là Kỷ lão thái gia, người chủ gia đình họ Kỷ, cũng là ông nội của Kỷ Vũ Ngang, ông ngoại của Kỷ Ngôn Tắc. Thời gian lâu dần, mọi người trong nhà đều kính trọng mà tránh xa Kỷ Ngôn Tắc, bởi vì tất cả đều biết được tính khí của vị thiếu gia này quái lạ, bất thường, khó dây.
Anh nheo nheo đôi mắt, liếc nhìn Viên Nhuận Chi, đưa tay ấn vào nút bật loa, đợi một lúc rồi đưa di động cho cô bảo: “Kỷ tổng bên công ty đang tìm cô đấy!”
“Hả?” Viên Nhuận Chi vô cùng kinh ngạc, lúc này vẫn còn nghiên cứu xem rút cuộc tại sao sắc mặt của Kỷ đẹp trai lại kì quái như vậy, bây giờ lại nghe thấy Kỷ Ngôn Tắc đang tìm mình, cô vỗ mạnh vào đầu mới sực nhớ ra mình để quên di động trong xe.
Thôi toi rồi, trước khi đi, Kỷ Ngôn Tắc đã dặn dò cô đi sớm về sớm, bây giờ cô đã dằn dứ ở đây biết bao lâu rồi, không hiểu tên khốn này lại nghĩ ra trò gì để giày vò cô đây? Vì đôi chút phần trăm doanh thu, làm người đến được độ như cô, bà nhà nó, thật sự bi thảm.
Cô nhận lấy chiếc di động, đặt bên tai nói: “A lô”
Ai ngờ đầu dây kia truyền lại giọng nói bình thản như không, lãnh đạm của Kỷ Ngôn Tắc: “Viên Nhuận Chi, xin mời cô ngay lập tức quay về công ty cho tôi!”
Giọng nói lớn đột nhiên vang lên khiến cho cô đinh tai nhức óc, theo ý thức cô đưa di động ra xa khỏi tai mình, nếu như không nể tình đây là di động của Kỷ đẹp trai, cô nhất định sẽ vứt nó đi không chút do dự.
Tên khốn khiếp này đúng là bị thần kinh, bảo quay về công ty thì cô sẽ về ngay, cần gì phải nói lớn tiếng thế làm cô sợ hãi, may mà không có tiền sử bệnh tim mạch. Chỉ để tâm thầm rủa Kỷ Ngôn Tắc, cô hoàn toàn không ý thức được rằng, không phải Kỷ Ngôn Tắc đang lớn tiếng mà do di động đang để chế độ bật loa ngoài.
Cô dập điện thoại, cau chặt đôi mày, hít một hơi thở sâu rồi đưa trả chiếc di động cho Kỷ Vũ Ngang, ngần ngại nhìn anh mỉm cười rồi nói: “Thật ngại quá, tôi phải quay về công ty đây!” Nói xong, cô liền mở khóa rồi vội vã ngồi vào xe.
Làm anh em họ bao lâu nay, Kỷ Vũ Ngang chưa bao giờ thấy Kỷ Ngôn Tắc đối xử với phụ nữ như thế. Nghĩ vậy, anh bất giác nhìn lại kỹ càng người phụ nữ đang mỉm cười vô cùng đáng yêu nọ. Chiếc xe vừa mới khởi động, anh liền đưa tay ra, khẽ gõ vào cửa kính ô tô. Viên Nhuận Chi hạ cửa sổ xuống, tỏ ra nghi hoặc hỏi: “Kỷ tiên sinh, có chuyện gì thế?”
Anh mỉm cười dịu dàng nói: “Liệu cô có thể nhớ rõ mười một chữ số không?”
“Hả?”Viên Nhuận Chi hoàn toàn mơ hồ.
“138 518 XXX XXX”. Nhanh chóng đọc số di động của mình ra, anh lại nhoẻn miệng cười dặn thêm: “Đi đường cẩn thận!” Nói xong, anh liền quay người đi vào bên trong tòa nhà.
138 518 XXX XXX…
“138 518 XXX XXX”. Viên Nhuận Chi ngây ngô đọc lại từng chữ số một trong dãy mười một chữ số nọ lần nữa, khi nhận ra rằng đây chính là số di động của Kỷ Vũ Ngang, cô bất giác trợn to mắt, một giây sau cô kích động mỉm cười sung sướng. Cô lập tức lấy di động ra định lưu lại số điện thoại này, chợt nhìn thấy bảy cuộc điện thoại nhỡ, mở ra xem, tất cả đều bắt đầu bằng số “138 518…”, có điều của tên Kỷ biến thái đáng ghét kia. Sau ngàn lần nguyền rủa dãy số này, nhập số của Kỷ Vũ Ngang rồi lưu lại, cô mới nhìn chiếc di động, mỉm cười ngốc nghếch, sau đó lái xe trở về công ty.
Chương 6: Gian tình
“Mùa xuân ở đâu đây? Mùa xuân ở đâu đây? Mùa xuân ở ngay trong tòa nhà NB. La la la la la la, la la la la la la…”
Trên suốt dọc đường lái xe về công ty, Viên Nhuận Chi không ngừng ngân vang khúc ca mùa xuân của mình, không lúc nào ngắt quãng. Trước khi bước vào Bộ phận Thị trường, cô thò đầu vào do thám, chỉ thấy mỗi Hạ Nguyệt Cúc ở bên trong.
Hạ Nguyệt Cúc vừa nhìn thấy cô đã nói: “Ây da, Kỷ tổng tìm em có việc gấp đấy,