ông ngừng hút máu anh. Có điều anh không hề đánh trả. Sau đó cô lại nói sẽ cưỡng ép anh, nói cái gì đó muốn anh sống không bằng chết. Tiếp sau đó hình như cô đã kéo tung chiếc áo sơ mi của anh ra, thèm rỏ dãi trước thân hình tuyệt vời hoàn mỹ của anh, tiếp sau đó thì…
Hu hu… không còn nhớ gì nữa, cũng không dám nghĩ thêm nhiều, thì ra cô thật sự đã cưỡng ép anh…
Tại sao lại có thể như vậy? Cô vẫn tưởng rằng mình đang nằm mơ, tại sao tất cả lại biến thành hiện thực chứ?
Phải làm sao đây? Làm sao bây giờ? Cô cố gắng vò tóc, bứt tai để suy nghĩ. Tên đàn ông khốn khiếp này không phải dạng vừa. Dựa vào tác phong làm việc trên thương trường mọi khi, cô nhất định sẽ bị hắn lột da, rút gân.
Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Nhân cơ hội anh còn đang tắm chưa kịp ra, cô phải nhanh chóng chuồn khỏi đây. Chuyện tối qua cứ coi như cô xui xẻo, gặp phải ma quỷ ám hồn. Vẫn còn may là cô cưỡng ép anh, không bị coi là thiệt thòi cho mấy. Chạy thôi! Chạy thôi!
Viên Nhuận Chi hoang mang bò trên mặt dất, tìm các thứ đồ của mình rơi khắp nơi. Điều vô cùng bi ai lúc này chính là, tất cả hàng khuy trên chiếc áo sơ mi của cô cũng đã rụng ra hết, áo trong cũng đứt rồi. Hơn nữa, tất cả đều ngấm mùi rượu nồng nặc, cô đưa ra xa để tránh cái mùi khó chịu ấy.
Lẽ nào cô phải lõa thể chạy ra khỏi đây sao?
Theo phản xạ tự nhiên, cô nhanh chóng lấy chiếc chăn mỏng mùa hè quấn quanh người rồi chạy đi tìm tủ quần áo.
Đem mắt nhìn tứ phía, cả căn phòng lớn thế này mà lại biến thái đến mức không thấy có chiếc tủ quần áo nào hết.
“Này, có phải cô muốn chạy trốn để hòng thoát tội không?” Kỷ Ngôn Tắc vừa mở cửa buồng tắm ra là nhìn thấy ngay Viên Nhuận Chi người quấn chăn, rụt cổ tìm kiếm khắp nơi trong căn phòng này, chẳng biết đang muốn tìm cái gì.
“Không… không có!” Viên Nhuận Chị kinh hãi đến mức quay người lại, liền nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc bước ra khỏi nhà tắm. Anh không mặc gì trên người, thân dưới quấn lại bằng chiếc khăn tắm, vừa đi vừa cầm một chiếc khăn bông khác lau đi mái tóc ướt nhoẹt của mình. Những giọt nước chưa kịp lau thuận theo ngọn tóc chảy xuống dưới khuôn ngực, từng giọt, từng giọt chảy trên bờ ngực khiến cho người ta phải ngưỡng mộ.
Ánh mắt của cô bất giác bị cuốn hút theo thân hình gợi cảm, quyến rũ của anh. Nếu như không phải toàn thân đầy những vết thương thì thân hình mang đậm chất đàn ông đó thật đẹp biết bao. Trong lòng cô trào dâng cảm giác tội lỗi, hối hận, cô thật sự quá đỗi cầm thú!
“Nếu không thì tốt!” Nếu như cô dám bỏ chạy, anh nhất định sẽ khiến cô phải hối hận suốt nửa cuộc đời còn lại.
Anh mở cửa ra bước vào bên trong.
Cô hiếu kì thò đầu ra, khóe miệng bất giác co giật. Thảo nào mà cô tìm khắp nơi không thấy tủ quần áo, hóa ra tất cả tủ quần áo đều được xếp trong căn phòng cạnh bên, được gọi là phòng thay đồ.
Điều khiến cô chán nản nhất là, trước kia cô luôn miệng mỉa mai anh chỉ có đúng một bộ quần áo, đến bây giờ coi như cô đã hiểu mọi chuyện, tại sao anh chỉ có đúng một chiếc sơ mi đó. Nguyên nhân chính là trong căn phòng thay đồ này, tất cả đều là một kiểu áo sơ mi màu trắng đó, ngay cả màu sắc, kiểu dáng của các bộ comple cũng giống nhau cả. Tất cả đều có màu ghi nhạt hoặc màu bạc trắng.
“Á, anh giở trò lưu manh!” Cô đưa hai tay lên che đôi mắt mình. Chẳng qua chỉ không để ý có vài giây, tên đàn ông biến thái này đã bỏ nốt chiếc khăn lông quấn quanh thân dưới xuống.
“Lưu manh? Cả thân người tôi từ trên xuống dưới đã bị em nhìn thấy bao lần rồi? Ai mới là lưu manh đây hả?”
Bộ dạng của anh bình thản như không có chuyện gì. Trước mặt cô, anh tùy tiện lấy áo sơ mi và quần âu ra rồi mặc lên người.
Cô đỏ ửng cả mặt, đầu óc vô cùng hỗn loạn, nhìn về một dãy áo sơ mi, trong lòng đưa ra quyết định mang tính lịch sử. Cô quyết định lấy quần áo mặc lên người rồi chuồn nhanh, chẳng muốn nói chuyện với anh nữa.
“Bộp” một tiếng, tay cô vừa chạm vào tủ quần áo đã bị anh đánh bật ra.
Cô nhăn nhó mặt nhìn anh nói: “Quần áo của tôi đều bị hỏng hết rồi, mượn một bộ của anh mặc tạm không được sao? Hay là anh lạnh lùng ác độc đến mức nhất định muốn tôi phải lõa thể đi ra khỏi đây? Chuyện tối hôm qua, cho dù là tôi đã thật sự cưỡng ép anh, thế nhưng bất luận thế nào, tôi vẫn cứ là phái nữ, dù gì người chịu thiệt vẫn cứ là tôi. Anh nói đi, rốt cuộc anh muốn thế nào đây?”
Cùng lắm là bồi thường tiền bạc! Trong kí ức của bản thân, dì của cô thường đi đòi nợ cho mấy người chị em bị thất lễ.
“Mau đi tắm rửa đi, hôi chết đi được”. Anh kéo cô lại, trực tiếp đẩy cô vào trong buồng tắm, đồng thời lạnh lùng cảnh cáo cô “Chuyện tối qua, đợi sau khi em tắm rửa xong chúng ta sẽ tính toán với nhau sòng phẳng”.
Thật sự là tiêu đời rồi, ông trời muốn cô phải chết rồi…
Viên Nhuận Chi bước vào trong buồng tắm, rồi mới chịu thả chiếc chăn mỏng khỏi người, từng dấu vết ám muội trên thân người đều khiến cô thẹn thùng, xấu hổ đến mức nóng rực cả người.
Mở vòi ra, là nước nóng lan đều toàn thân khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Mặt mày nhăn nhó, Viên Nhuận Chi nhìn lại cơ thể mình, cô phải làm gì bây giờ?
Tấm màng mỏ