ươi dám làm thế với ta sao?”
Bạch Tiểu Hoa cười lạnh “Nếu ngươi còn tiếp tục dùng cái miệng nói ra những lời thô tục đó, có tin hay không lão nương sẽ làm phía dưới của ngươi cũng sưng lên?”
Tống Uyển trong lòng cả kinh, miệng lại trở nên đau lợi hại, xem ra muốn nói cũng không nói được. Nhớ năm đó, nữ nhân này một chút cũng không dám cãi lại, năm năm thời gian không chỉ đổi thay bên ngoài liền tính nết cũng chuyển biến sao?( Ari: Không lẽ để ngươi bắt nạt chị Hoa hoài sao, hừ >.<)
Dường như biết nàng ta đang suy nghĩ gì, Bạch Tiểu Hoa thản nhiên nói “Có phải vốn khi dễ ta thành quen hay không mà hiện tai có chút cảm thấy không quen ta phải không nha?”
Thấy nàng ta vẫn như cũ bộ dáng nhìn thấy quỷ, Bạch Tiểu Hoa tiếp tục nói “Ngươi tốt nhất mau chóng xóa đi hình ảnh ta trước kia, nếu còn tưởng rằng ta vẫn là tiểu hoa năm đó thì ngươi sẽ chết thật thàm đó. Đừng tưởng rằng ẩn tàng thế gia Tống gia thì có gì đặc biệt hơn người, ngươi bất quá chỉ là một cái con riêng mà thôi, ngươi cho rằng có thể so với ta thân phận cáo quý sao?”
Nữ nhân vô tri cũng không phải là không có hạnh phúc,
“Tuy không biết ngươi hôm nay đến tìm ta là vì việc gì nhưng ta hiện tại coi như không biết người đến, chúng ta cũng coi như là có tình bạn, ta sẽ tha cho ngươi, ngươi hãy giải quyết cho tốt, đừng đến tìm ta gây phiền toái nữa.” Nói xong nàng bóng dáng nhanh chóng lui tới trước mặt Tống Uyển.
Thấy nàng tới gần Tống Uyển bị dọa sợ theo bản năng lùi ra sau, môi đau đớn khiến nàng khó có thể nhẫn nại, không cần nghĩ cũng biết bộ dáng hiện tại cũng rất dọa người, nàng ta chỉ ông trời vạn lần đừng có ai tiến vào.
“Không muốn miệng của ngươi nữa hả? Tùy ngươi phía sau lui đi, ngươi liền có thể tự mình ly khai, nhưng sau này đợi mà nhìn môi mình thối rữa, nghĩ đến tiền của ngươi cũng không thiếu, trang điểm dung nhan gì đó cũng không thành vấn đề.”
Nghe xong lời nàng nói, Tống Uyển cảm thấy toàn thân không khỏi một trận run run, lo lắng sợ hãi cũng hội đâu biến mất, vội vươn tay ra hướng nàng cầu in “Vậy…vậy nhanh lên giải dược…”
Bạch Tiểu Hoa mím môi, khẽ cười, trong mắt lóe lên tia châm biếm.
Phất tay, một lọ thuốc bạch sắc nồng nặm mùi thơm tản ra rơi vào trong tay của Tống Uyển. Tống Uyển cũng hiểu tính cách của Bạch Tiểu Hoa, hẳn không lần thứ hai hại mình vội vàng bỏ thuốc bột lên môi mình rồi xoa lên.
Rất nhanh một phút đồng hồ sâu, môi dùng một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được mau chóng tiêu sưng, cuối cùng hoàn hảo trở lại bộ dạng ban đầu, giống như tất cả chỉ là nằm mơ.
Tống Uyển thở phào nhẹ nhõm, sống qua kiếp nạn này cũng thập đẹp qua đi.
Bạch Tiểu Hoa nhếch môi cười nhẹ, tựa hồ không lưu tâm nói “Giải dược này không chỉ có thể giải độc còn có thể thanh hỏa, có công dụng bảo dưỡng a, nói… phân trân này cũng đúng là thứ tốt, không chỉ không cần tốn tiền có được, còn có thể bán giá tốt, quả nhiên… thứ tốt luôn luôn bị nhân lọai xem nhẹ.”
Tống Uyển bị nàng nói làm cho sửng sốt, ngơ ngác nhìn bình bạch ngọc trong tay, hỏi “Ngươi, ngươi nói phân, phân là ý gì?” không hiểu sao, trong lòng bất an càng ngày càng nhiều, cảm giác ghê tởm từng đợt đánh úp lại.
Bạch Tiểu Hoa đáp lại “Thuốc bột trên môi ngươi a, bên trong chủ yếu là phân trâu, ngươi không biết sao? Ai nha… ngươi sắc mặt như thế nào lại khó coi đến vậy, muốn hay không ta cấp ngươi một phần thuốc nữa.( Ari: Chị Hoa cũng ác quá nha, cơ mà em thích >.<)
Tống Uyển ôm một bên cột đá liền ngã xuống, ngồi chồm hổm trên mặt đất nôn khang không ngừng, dạ dày đều nhanh bị nàng ta cho thổ ra, từng cỗ nước chua bốc lên, sắc mặt tái nhợt so với quỷ còn khủng bố hơn.
Bạch Tiểu Hoa một bộ dáng xem náo nhiệt, một lần nữa ngồi lên ghế chủ, cầm lấy một cây quạt, nhàn nhã tự tại đung đưa.
Tống Uyển vốn bị dọa sau đó lại bị cơn ghê tởm ập đến, thế là lăn quay nằm ra đất, hai chân như nhũn ra, sắp nhất.
Nàng cự nhiên lấy phân trâu xoa lên miệng!
Này so với giết nàng còn độc ác hơn.
“Ngươi… ngươi cố ý!” Nhìn vẻ mặt thích ý, ý cười đầy mặt Bạch Tiểu Hoa, Tống Uyển toàn thân bốc khói run run, ngón tay chỉ vào nàng run cầm cập.
Bạch Tiểu Hoa thản nhiên nói “Ngươi người này như thế nào lại không biết thưởng thức? Nghĩ phân trâu muốn là có thể chế được sao? Giải dược kia rõ ràng tản ra mùi hương thơm ngát của dược hương! Không có văn hóa thật đúng là đáng sợ!”
Tống Uyển tâm tình muốn bộc phát bị nàng lăn qua lăn lại không biết tiết vào đâu.
Đây là năm đó một Bạch Tiểu Hoa khúm núm, tự tin nhát gan sao?
Nhìn nàng hiện tai, mái tóc quăn gợi cảm chọc người tùy ý quấn sau ót, mấy sợi tóc nhỏ buông rơi tự nhiên gần lỗ tai, tăng thêm vài phần quyến rũ. Làn da mềm mại như nước trắng nõn nà, thân thể nhỏ xinh mảnh mai tùy ý chọn một kiện bạch sắc váy áo, che đi đôi chân trần trắng nõn.
Toàn thân không chút dư thừa cũng không thiếu thốn.
Nhưng ở kia khí quyến rũ gợi cảm lại là một khuôn mặt lạnh tanh thanh lịch, nụ cười nhợt nhạt trên môi, chiếc ghế chủ được lót bằng da bạch hổ cũng hỗ trợ cho nàng càng tỏa sáng, tăng thêm vài phần chọc người ghen tị.
Gợi cảm cùng hồn