The Soda Pop
Một cục cưng và bốn baba

Một cục cưng và bốn baba

Tác giả: Dạ Khinh Trần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212413

Bình chọn: 7.00/10/1241 lượt.

g chúng ta như thế này em không thích?” Lãnh Như Phong luôn không lộ vẻ gì trên mặt, nhưng bây giời khuôn mặt hiện lên vẻ hoảng hốt.

Mà Sở Vân Hiên cũng không dám mở miệng, bởi vì hắn hiện tại đọc không hiểu lòng của Bạch Tiểu Hoa. So với cô của năm năm trước, cô bây giờ vui buồn thất thường, không có trong sáng chân thật, nhưng nhiều gian xảo. Điều mà hắn đoán không ra, chính là lòng của cô, khi hắn cho là mình cách cô rất gần, cô lại sẽ đem khoảng cách lần nữa kéo xa, hắn và cô tuy rằng cùng tồn tại dưới một mái hiên, trái tim lại vượt xa phạm vi đó. Đúng là bản thân quá mức tự tin, hoặc cô . . . Quá mức tỉnh táo? Hắn cũng không biết rõ.

“Lãnh Như Phong, anh đến Thiên Long hội hay không là quyền tự do của anh, tôi không xen vào, cho nên anh cứ tự nhiên! Sở Vân Hiên, qua hệ giữa chúng ta chẳng qua là giao dịch mà thôi, tôi không là vật phẩm cá nhân của anh. Về phần Tiêu Lạc Hàn . . . ” Bạch Tiểu Hoa nhìn người nằm trên giường, người đàn ông tuấn mỹ ngủ say sưa, thản nhiên nói “Ngày mai thức dậy, liền có thể đưa anh ta trở về”

Mà Tiêu Lạc Hàn một mực nhắm mắt lại sai khi nghe được câu này, bỗng nhiên mở mắt.

Sâu trong con ngươi là lo lắng, xẹt qua một tia sáng, hắn giờ phút này thoạt nhìn hết sức yếu ớt, trên mặt tuấn mỹ kia mang theo biểu tình ủy khuất, ai oán nhìn Bạch Tiểu Hoa “Dù sao đã cứu em một mạng, em liền ác tâm như vậy?” Người phụ nữ này lại có thể thừa dịp bản thân hôn mê, đánh loại chủ ý này, từng là Tiểu Hồng Mạo hiền lành sao liền biến thành Bạch Nhãn Lang tà ác chứ?

“Nghe trộm người khác nói chuyện, là hành động rất không lễ phép! Tiêu Lạc Hàn. anh luôn làm chuyện không có phẩm chất như vậy sao?” Bạch Tiểu Hoa khoác tay, hai tròng mắt sáng rỡ liếc xéo Tiêu Lạc Hàn một cái, biểu thị bất mãn của cô.

“Ở trước mặt người bệnh lớn tiếng ồn ào, là xử sự không có đạo đức, huống chi . . . Anh không phải là nghe trộm, mà là quang minh chính đại nghe”. Tiêu Lạc Hàn vẻ mặt tươi cười chỉ thiếu co rút.

“Anh tỉnh cũng tốt, Hạ Lưu Ly anh ta đang ở bên ngoài, một lát nữa anh ta tới, bốn người các anh vừa vặn đủ một bàn mạt chược, bớt phiền đến tôi”. Bạch Tiểu Hoa bỏ lại những lời này, liền kéo cửa phòng ra định trốn đi.

Giấc ngủ đối với cô tương đối quan trọng, để cho bốn người ngu ngốc này cắn nhau đi! Vẫn là không tim không phổ tốt hơn,ít nhất sống nhàn hạ một chút, người nào thích chơi đùa liền chơi đùa đi, chuyện không liên quan đến cô!

“Những người ở bên trong nghe cho ta, nhất là người mặc đồ đỏ, tóc dài mê hoặc lòng người, ngươi nếu không đem người phụ nữ của lão tử và con trai giao ra đây, lão tử liền san bằng Thiên Long hội của ngươi!” Âm thanh phách lối của Hạ Lưu Ly truyền đến, giống như là cầm loa mà nói.

Sở Vân Hiên cười khánh khách mãi, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc, chỉ thấy hắn cười híp hai mắt, nhu hòa thương lượng, ” Hạ Lưu Ly, một ngày nào đó lão tử muốn Y Quốc biến mất trên bản đồ thế giới!”

Mà Tiểu Bảo cũng bị đánh thức, mơ mơ màng màng chạy tới, một mạch nhào đến trong lòng Bạch Tiểu Hoa, không vui mân mê cái miệng nhỏ nhắn, “Mẹ, người nào ở bên ngoài ầm ĩ, thật là phiền!”

Bạch Tiểu Hoa xoa nhẹ cái đầu nhỏ của hắn, an ủi hắn.

“Không có việc gì, mấy người ngu ngốc đang ở nhà con chơi đùa đó mà, đi, mẹ dỗ con ngủ!”

“Dạ, được!”

“Phu nhân, thiếu gia, nên dùng bữa sáng!”

Một ngày mới của Bạch Tiểu Hoa, ở giữa thanh âm ôn nhu của Sở Thiếu Hoa,kèm theo tia nắng đầu tiên của sáng sớm chiếu xuống.

Cô đem mình và Tiểu Bảo sau khi sửa sang xong, liền hướng nhà ăn ở lầu một đi đến. Đêm qua sau khi cô rời đi, cũng không có nghe thanh âm huyên náo nào nữa, có lẽ bốn người đàn ông kia đã đạt được thỏa thuận nào đó.

Một sáng sớm liền thấy dễ chịu, có thể nói là một loại hưởng thụ cực hạn, huống hồ còn có bốn người tuấn tú bất phàm, đẹp trai cực phẩm mỗi người mỗi vẻ. Sự gian ác mê hoặc lòng người của Sở Vân Hiên, tuấn tú của Tiêu Lạc Hàn, lạnh lùng hà khắc của Lãnh Như Phong, tà mị của Hạ Lưu Ly. Tuy rằng qua năm năm, nhưng vẫn làm cho Bạch Tiểu Hoa có chút cảm giác sợ, thở dài bất đắc dĩ, tai họa a tại hoa, thật sự là yêu nghiệt!

Bốn người cũng đồng dạng nhìn Bạch Tiểu Hoa.

So sánh với năm năm trước, không thể nghi ngờ là cô đẹp rất nhiều, giờ đây dáng người của cô thon thả yểu điệu cùng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế, đủ để cho tất cả đàn ông điên cuồng!

Năm nắm trước bọn họ đã vì cô mà điên cuồng rồi, huống chi là bây giờ.

Đã bao lâu không có cùng bọn họ ăn cơm như thế này? Chuyện đời thật không biết trước được, tất cả giống như đã qua mấy đời, chợt nhớ lại, lại phát hiện mọi thứ qua đi dường như đang ở trước mắt. Một màn hình ảnh hồi ức, không ngừng hiện về trong đầu . . .

Bình thản ngồi xuống, bình thản cầm lấy chiếc đũa, bình tỉnh ăn xong bữa sáng.

Không có người nói chuyện, bầu không khí rất im lặng.

Đôi mắt to tròn của tiểu Bảo đảo nhanh, nhìn bên này, lại ngắm ngắm bên kia. Oa, bốn chú xinh đẹp này sáng sủa lại chỉnh tề, sức quyến rũ của mẹ cũng quá lớn đi? Vốn là bản thân không có cha, thoáng cái liền mọc ra bốn người,thực sự là dùng nhiều năng lực a!

Ánh mắt bốn người đà