Insane
Mùa Hè Thiên Đường – Jenny Han

Mùa Hè Thiên Đường – Jenny Han

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323232

Bình chọn: 8.5.00/10/323 lượt.

này.

Sau đó bố đã đưa tôi đi ăn trưa ở quán Applebee’s và nói lời xin lỗi với tôi: “Bố xin lỗi vì đã mang con Claude đi. Con có nhớ nó nhiều lắm không?” Sau khi rời khỏi nhà bố bắt đầu để râu quai nón. Trông thật chịu. Tôi thấy khó chịu với bộ râu mới của bố; và tôi thấy khó chịu với chính cả bữa trưa này.

“Không ạ” – tôi nhìn chằm chằm vào bát xúp rau trên bàn – “Nó là của bố mà”

Vậy đấy,bố nuôi Claude còn mẹ nuôi anh Steven và tôi. Mọi người đều vui vẻ với sự lựa chọn của mình. Cứ cuối tuần hai anh em tôi sẽ đến ở với bố ở căn hộ bố mớ mua sau khi ly dị. Nhà bố lúc nào cũng như có mùi nấm mốc, mặc dù bố thường xuyên thắm nến hương trong nhà.

Tôi chúa ghét mấy loại nến thơm kiểu đó, và mẹ cũng vậy. Chúng làm tôi hắt xì hơi liên tục. Tôi có cảm giác việc được tự do thắp bất kì loại nến thơm nào tuỳ thích khiến bố cảm thấy độc lập hơn, mới mẻ hơn. Ngay lần đầu tiên tới nhà bố, vừa mở cửa bước vào đã bị cái mùi hương đáng ghét đó xộc ngay vào mũi. Tôi rú lên: “Áaaaa, bố thắp nến thơm đấy à?” Không lẽ vừa mới dọn ra khỏi nhà chưa được bao lâu mà bố đã quên mất vụ tôi bị dị ứng rồi sao?

Mặt đầy ăn năn, bố gật đầu thú nhận là đã đốt chút nến trước khi tôi tới thật. Và bố cũng hứa sẽ không làm như vậy nữa. Nhưng chỉ khi tôi có mặt ở đó thôi. Mặc dù bố đã mở toang cửa cho bay hết mùi nhưng tôi vẫn ngửi thấy chúng.

Nhà của bố có hai phòng ngủ, bố ở phòng chính, còn tôi ở phòng còn lại với một chiếc giường đôi và chăn ga màu hồng. Anh Steven ngủ trên sô-pha ngòi phòng khách – một chỗ ngủ đáng mơ ước, tha hồ xem TV. Trong khi phòng của tôi chẳng có gì ngoài cái giường và cái bàn trang điểm màu trắng mà hầu như tôi không bao giờ đụng tới. Quần áo tôi mang theo tới đây cũng chỉ cần một bên ngăn kéo là đủ, các ngăn còn lại lúc nào cũng trong tình trạng rỗng không. Ngoài ra còn một cái giá sách đầy ự chững cuốn sách bố mua cho tôi. Niềm vui của bố là được tặng sách cho con gái. Bố vẫn luôn hy vọng rằng tôi sẽ giống như bố, yêu thơ ca và thích đọc sách. Tôi thích đọc sách nhưng không phải theo cái cách mà bố kỳ vọng ở tôi. Tôi sẽ không bao giờ có thể ngồi một chỗ ôm quyển sách và miệt mài nghiên cứu để trở thành học giả như bố được. Tôi thích tiểu thuyết, nhưng không phải sách về người thật việc thật. Còn nữa, tôi rất ghét bộ chăn ga gối đệm màu hồng kia. Nếu bố chịu hỏi tôi trước một câu, tôi sẽ nói là màu vàng, chứ không phải là màu hồng.

Nhưng dù sao như thế là bố cũng đã cố gắng lắm rồi. Cố gắng theo cánh của riêng bố. Bố thậm chí đã mua lại một chiếc piano second-hand và loay hoay đặt nó trong phòn ăn , chỉ vì muốn tôi vẫn có thể tập đàn mỗi khi đến đây chơi vào dịp cuối tuần. Có điều bố không hề biết là cái đàn này âm điệu bị sai lệch hết nên dù có muốn thì tôi cũng khó mà tập nổi. Tất nhiên, tôi không nỡ lòng nào nói cho bố biết điều đó.

Đây cũng là một phần lí do tại sao tôi luôn mong ngóng đến mùa Hè. Bởi như thế tôi sẽ không phải đến ở căn hộ bé tẹo buồn tẻ đó với bố. Không phải vì tôi không thích gặp bố. Ngược lại, tôi thương và nhớ bố vô cùng. Có điều đối với tôi căn hộ đó quá bức bối. Giá như tôi có thể gặp bố ở nhà mình thì tốt biết mấy. Căn nhà thực sự của chúng tôi. Giá như mọi chuyện quay lại được như xưa. Vì mẹ đã ở với chúng tôi suốt Hè nếnau khi quay trở về đến lượt bố sẽ đưa anh em tôi đi chơi riêng. Ba bố con tôi thường sẽ bay tới Florida thăm ông bà nội. Mỗi lần như vậy thật không khác gì đày bởi vì bà sẽ tìm mọi cách bắt bố hàn gắn lại với mẹ – người mà bà cưng chiều hơn cả con gái ruột. Mặc dù bố mẹ ly dị cũng đã lâu nhưng cứ hễ lần nào gặp là y như rằng bà sẽ hỏi: “Gần đây con có thường hay nói chuyện với Laurel không?”

Tôi không thích cái cách bà cằn nhằn cử nhử bố như vậy. Chuyện này dù sao cũng không nằm trong tầm kiểm soát của bố. Nói ra thì thật mất mặt nhưng chính mẹ là người đề nghị chia tay trước. Chính mẹ là người làm đơn và đứng ra làm mọi chuyện. Điều này thì tôi có thể khẳng định. Nếu không, bố chắc chắn sẽ vẫn tiếp tục bằng lòng với cuộc sống đều đều trong ngôi nhà hai tầng màu xanh của chúng tôi cùng Claude và những cuốn sách của mình.

Bố có lần đã nói với tôi rằng Winston Churchill từng nói nước Nga là một câu đố, được bao bọc bởi sự thần bí, bên trong một điều bí ẩn. Theo lời bố thì ngài Churchill đáng kính chính là đang nói về mẹ. Đấy là trước khi xảy ra vụ ly dị. Bố nói bằng cái giọng nửa cay đắng, nửa tôn trọng. Ngay cả khi không còn yêu mẹ nữa thì bố vẫn luôn ngưỡng mộ mẹ.

Nếu được lưaj chọn có lẽ bố sẽ muốn được ở bên mẹ suốt đời và cố gắng tìm ra lời giải đáp cho điều bí ẩn mang-tên-Laurel. Giải câu đó luôn là sở trường của bố – một người luôn thích các định lý và học thuyết. X luôn phải bằng với cái gì đó. Không thể chỉ đơn thuần là X.

Trong mắt tôi, mẹ không đến mức bí ẩn như bố nói. Mẹ là mẹ của tôi. Một người mẹ luôn thấu tình đạt lí và tràn đầy tự tin. Trong mắt tôi, đọ bí ẩn của mẹ chỉ giống như một cốc nước trắng. Mẹ biết bản thân muốn gì và không muốn gì. Và điều mẹ không muốn chính là tiếp tục làm người phụ nữ của bố. Tôi cũng không biết đó là do mẹ đã h