ong khi sức lực cạn dần thì bỗng xung quanh không còn lực tác động nữa. Một cảm giác mát mát văng trên má. Sờ tay thì toàn là máu người.
– Á!
– Á!
Những tiếng kêu thét tắc nghẹn lẫn hoảng loạn. Chiến trường nhanh chóng bị đảo lộn. Hàng loạt người trừ tà ngã xuống, mắt còn trợn ngược, không biết vì sao mình lại chết lúc này:
– Ngươi…
Khí chất như băng giá. Móng vuốt nhọn hoắt. Thi Quỷ trong truyền thuyết:
– Ngươi…
– Không nói nhiều.
Thi Quỷ đã quyết định. Tất cả những kẻ có mặt hôm nay đều phải chết. Chết vì chúng không thể sống. Đám rắn này đang nằm la liệt dưới đất kia, có rất nhiều con rắn còn non, công phu chẳng được bao nhiêu. Rắn là loài yêu quái nhút nhát. Chúng thường sống trong hang, chẳng mấy khi ló mặt ra ngoài. Chết hàng loạt thế này, dĩ nhiên là một cuộc truy cùng giết tận mà kẻ khơi nguồn là bọn loài người lấy cớ cứu vớt sinh linh. Một luồng khí bật tới đánh bật đòn tấn công mang tính sát thương cao của hắn. Mùi hương thoang thoảng trong không khí, cực kỳ thanh khiết:
– Đủ rồi.
Thiên đế không thể ngoảnh mặt làm ngơ được nữa. Đành phải ra tay. Còn cả chục mạng người, không khéo sẽ chết trong tay Thi Quỷ.
– Khi giết rắn ngươi không xuất hiện, bây giờ người bị giết thì thiên đế ra tay. Đồ oắt con không biết tự lượng sức.
Diệp Vũ Tường bất ngờ rút những chiếc móng trên tay mình. Bàn tay quái thú biến mất. Những ngón tay thon dài mảnh khảnh của hắn phát ra một luồng khí cực lớn, ép thiên đế về phía trước. Quả nhiên còn rất non kinh nghiệm. Cả chiến đấu lẫn phòng địch. Đối thủ lại là một sinh vật cổ, sức lực không lường nổi. Cựu thiên đế thở dài dõi theo cuộc chiến. Xem ra mình không can thiệp, có lẽ là không được rồi. Gã thiên đế kế vị ấy, hoàn toàn không phải là đối thủ của Thi Quỷ. Một chiếc bóng áo đỏ thấp thoáng. Hắn bất chợt cắn môi khó xử:
– Tiểu Tà Tà…
Chương 87: Trách Nhiệm
Tất cả sinh mạng đều quan trọng. Thần tiên, yêu quái hay con người. Thiên đế cũng trách mình quá chậm chân. Người không kịp ra tay can thiệp khi bọn người trừ tà đó xuống tay giết rắn. Song, lại không thể nhìn họ chết. Giết và trả đũa người giết đồng loại, bao giờ mới giải quyết xong thù hận giữa người – yêu? Song, thiên đế cũng chỉ có một mình – đơn lẻ. Người không thể bỏ lại việc dẹp an một cuộc tắm máu của yêu tinh đối với một ngôi làng bé nhỏ trong một thời không khác, đành bất lực nhìn những yêu tinh nhỏ nhoi quằn người trong pháp thuật của những kẻ trừ tà. Máu dâng trào trong miệng, thiên đế vẫn phải làm trách nhiệm của mình. Chỉ còn một hơi thở, vẫn phải đứng vững mà tiếp tục:
– Tiểu Phụng, gã Thi Quỷ đó không đùa đâu. Năng lực của gã rất mạnh.
– Hiểu rồi…
Một luồng sáng vụt lên. Thi Quỷ đến từ bóng tối, chắc sẽ sợ ánh sáng. Phượng hoàng là một loại ánh sáng của thiên giới, rực rỡ và tinh khiết, có thể đẩy lùi tất cả những u ám tối tăm về chốn hư không. Nhưng trong giờ phút này, ánh sáng đó lại vô cùng tai hại.
– Nhiệt tình cộng ngu dốt thành phá hoại. Tiêu rồi…
Cựu thiên đế nhận ra thì đã muộn. Trời ạ, bọn chúng không biết, trăng tròn vành vạnh trên cao chính là thân xác ngày xưa của Thi Quỷ. Được ánh sáng thiên giới tiếp thêm sức mạnh, Thi Quỷ tìm lại được năng lực trọn vẹn của mình, sẽ càng lợi hại gấp bội phần. Chuyện này… chỉ có mình hắn và cha biết. Cha thì đã hòa vào với đất trời, còn hắn – vốn là một kẻ vô trách nhiệm, cũng đã quên mất chuyện phải nói lại với người khác biết bí mật này. Ánh sáng chiếu vào Thi Quỷ, tạo ra xung quanh hắn một luồng sáng bạc, rực rỡ, cao dần, nâng thân thể Thi Quỷ lên cao. Lớp vỏ Diệp Vũ Tường bị bóc trần, biến mất. Da thịt nát vụn, nửa gương mặt biến dạng, chẳng ra hình hài. Ánh sáng chiếu tới những phần khiếm khuyết, đắp lên mặt hắn thứ xương thịt của tự nhiên.Gương mặt thành hình, những vết xấu xa từ từ biến mất. Tóc của hắn cũng đã đổi màu, trắng toát, bàng bạc. Chỉ có đôi mắt là vẫn vậy, tĩnh lặng, ưu sầu. Tay Thi Quỷ vung lên… Một luồng sáng còn chói mắt hơi hướng về phía đám người trừ tà đang kinh ngạc không rời mắt nổi cảnh tượng dị thường. Cùng lúc đó, một luồng kình lực cũng nhắm hướng thiên đế mà xô tới. Tuy nhiên, trong đó không có sát khí. Thi Quỷ – sau bao năm khi hồi phục nguyên hình không hề mất đi lý trí. Có tiến bộ hơn lần trước rồi. Dù có trúng đòn đó, thiên đế cũng không tổn thương nặng. Nó chỉ là câu cảnh cáo nhẹ nhàng.
– Rầm…
Tiếng vang chấn động cả đất trời. Màn bụi mù mịt… Khi mọi người định thần nhìn lại trên mặt đất trơ trọi bóng người, cây cỏ cũng không còn. Đám người trừ tà vẫn còn đứng trơ trơ trên đất. Trước họ là thiên đế. Máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo trắng phau. Giọng thì thào mệt mỏi:
– Ta van ngươi… Một trong số chúng sẽ là tổ tiên của người làm thay đổi thời không này với một phát minh vĩ đại. Hắn không được chết, tiến trình tiến hóa của nhân loại không được.
Trách nhiệm, trách nhiệm đến phút cuối cùng dù phải đánh đổi bằng hồn phi phách tán, vạn kiếp không được siêu sinh. Làm thiên đế là gánh trên vai muôn ngàn trách nhiệm. Đôi lúc cái gánh ấy rất nặng, nặng đến mức khiến người ta ngộp thở nhưng lại không thể bỏ đi,