Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329702

Bình chọn: 7.5.00/10/970 lượt.

nhìn thấy Bạch Phong?”. Trần Tầm bước đến hỏi. TẬP 2 – PHẦN 7: GẶP GỠ (44)“Hai đứa tôi!”. Tôn Đào kéo Dương Tình nói: “Nàng ấy lắm chuyện lắm, cứ thích loại bao cao su có mùi thơm, siêu thị Trung Lương có bán, liền lôi tôi đi mua. Lúc trả tiền tôi nhìn thấy người đứng ở quầy thanh toán bên cạnh nhìn rất quen, tự nhiên lại cảm thấy giống Bạch Phong, nhưng nhìn gầy hơn Bạch Phong hồi trước, tóc rất dài, nhìn hơi nữ tính, giống như bọn làm trong salon tóc ấy. Nhìn về dáng dấp thì thấy giống, nhưng khí chất không giống, Bạch Phong đàn ông lắm mà, dường như cậu ta cũng nhìn thấy bọn tôi, vội vàng đi ra, đến khi chúng tôi theo sau thì không thấy bóng dáng đâu nữa, tôi thấy hình như là đi vào khách sạn International Bắc Kinh ở phía đối diện gì đó, cũng không biết có phải là cậu ta hay không nữa!”.“Không biết có phải hay không mà ông còn gọi Đình Đình đến à!”. Trần Tầm trợn mắt nói.“Đình Đình đã đợi bao nhiêu năm rồi, dù phải hay không phải thì cũng phải bảo cậu ấy một tiếng chứ!”. Dương Tình nhìn Đình Đình với vẻ xót xa nói.“Cậu ngây thơ quá! Nếu không phải thì sao, thế thì khác gì tung Đình Đình lên cao rồi cho rơi bịch xuống đất! Cậu ấy có chịu nổi không?”. Trần Tầm cau mày nói: “Hải Băng đâu? Đã đến chưa?”.“Đến rồi, đang sang khách sạn International hỏi, đứng đây thì giải quyết được vấn đề gì! Kể cả đó là Bạch Phong thì cậu ta cũng không dám dùng tên thật! Có khi lại bỏ chạy ngay lập tức ấy chứ. Cậu mau khuyên Đình Đình đi, cậu ấy cứ đòi đứng ở đây đợi một đêm để gặp xem sao”. Tôn Đào giậm chân nói.Trần Tầm liền lườm Tôn Đào một cái rồi quay sang ngồi xuống cạnh Ngô Đình Đình nói: “Mặc ít như vậy không lạnh à?”.Ngô Đình Đình thẫn thờ lắc đầu, Trần Tầm thở dài rồi cởi áo khoác ngoài của mình ra và khoác lên người cô rồi nói: “Cậu đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, cố gắng tĩnh tâm lại. Tớ đoán chắc không phải Bạch Phong đâu, cậu thử nghĩ xem hiện tại cậu ta vẫn chưa biết là mình không phạm tội giết người, làm sao cậu ta có thể quay trở lại Bắc Kinh được? Chắc chắn là đang trôi dạt ở chân trời góc biển. Cậu đừng chỉ nghe phong phanh lại sốt ruột, theo tớ nên gác chuyện Bạch Phong sang một bên đi!”.Một lát sau Đường Hải Băng quay ra, Ngô Đình Đình liền đứng bật dậy, kéo ngay cậu ta và hỏi với giọng run rẩy: “Thế nào rồi? Cậu đã hỏi chưa?”.Đường Hải Băng liền đỡ cô và nói: “Nhân viên trong khách sạn International không thể giúp bọn mình điều tra xem có người này hay không! Hơn nữa cũng không thể check được tên Bạch Phong! Sau đó tôi lén nhét cho bà lao công dọn sảnh 50 tệ, bà ấy bảo tôi rằng có một anh chàng mặc áo đỏ quần đen đi vào, tóc rất dài, vội vã chui vào vào thang máy, chắc chắn đang ở trong đó, tôi đoán chính là người mà Tôn Đào nhìn thấy!”. TẬP 2 – PHẦN 7: GẶP GỠ (45)Nghe thấy vậy, nét mặt Ngô Đình Đình liền lộ rõ vẻ vui mừng, cô buông tay ra nhìn Trầm Tầm và nói với giọng mừng rỡ: “Được rồi được rồi! Tớ sẽ sang cổng khách sạn International đợi đây!”.“Giờ là mấy giờ rồi! Đợi gì mới được chứ!Kể cả là cậu ta thì người ta cũng phải ngủ! Cậu về đi đã, ngày mai quay lại!”. Trần Tầm kéo cô nói.“Tớ không về! Nhỡ tối đến cậu ấy bỏ đi thì sao? Tớ sẽ đợi!”. Ngô Đình Đình giằng ra khỏi tay Trần Tầm nói: “Nếu các cậu cảm thấy phiền thì các cậu về trước đi! Tóm lại là tớ cũng không về đâu”.“Cậu nói gì vậy! Làm sao bọn tớ để cậu ở đây một mình được!”. Đường Hải Băng thở dài nói: “Đằng nào thì tớ đang ở một mình, ngày mai xin nghỉ không đi làm nữa, tớ đợi cùng cậu! Trần Tầm về trường học đi! Tôn Đào ông định thế nào! Nếu mai có việc thì ông cũng về đi!”.“Ngày mai tôi chỉ có môn kinh tế chính trị và lí thuyết quân sự, không đi học cũng không sao, tôi cũng ở đây trực!”. Trần Tầm nói.“Tôi vừa thuê một cái quầy trong vườn bách thú, chuyên bán quần áo, vẫn chưa chính thức khai trương, tôi cũng không có việc gì!”. Tôn Đào ôm Dương Tình nói: “Hay là em về nhà trước đi?”.“Em không về đâu, nếu người đó là Bạch Phong thật thì em cũng muốn xem thế nào! Đó là thần tượng của em hồi nhỏ”. Dương Tình cười nói.Ngô Đình Đình liền nhìn bọn họ một lượt, miệng mếu xệch như sắp khóc, Trần Tầm liền kéo đầu cô vào lòng mình nói: “Thôi đừng khóc nữa, lát nữa gặp Bạch Phong tha hồ mà khóc! Khóc cho vơi hết mọi nỗi ấm ức từ bấy lâu nay cho cậu ấy xem!”.“Ừ!”. Ngô Đình Đình gật đầu liên hồi đáp.Mấy đứa tìm một chỗ trước cổng khách sạn International rồi ngồi xuống, lúc đầu còn hào hứng coi, về sau vừa lạnh vừa đói không chịu được nữa. Tôn Đào ôm Dương Tình trong lòng ngủ thiếp đi, Đường Hải Băng hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cũng díp hết mắt lại. Trần Tầm và Ngô Đình Đình khoác một chiếc áo dựa vào nhau, Ngô Đình Đình nhìn khách sạn International cao sừng sững hỏi: “Trần Tầm, cậu buồn ngủ không?”.“Không buồn ngủ lắm”.“Tớ cũng vậy… cứ nghĩ đến việc được gặp Bạch Phong, cho dù chỉ là người giống cậu ấy, tim tớ lại đập thình thịch, không thể ngủ được”. Ngô Đình Đình lấy tay đỡ ngực nói.“Nếu đúng là Bạch Phong thì sau khi gặp, cậu sẽ nói gì với cậu ấy đầu tiên?”. Trần Tầm kéo áo cho cô hỏi. TẬP 2 – PHẦN 7: GẶP GỠ (46)“Tớ cũng không biết… tớ chưa


XtGem Forum catalog