Ring ring
Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210290

Bình chọn: 9.5.00/10/1029 lượt.

Gia Mạt nhìn vẻ quái đản của cậu mà bật cười ha ha và vui vẻ nắm chặt tay cậu.Tiếng sóng giữa quảng trường ngân vang đến tận chân ười, Lâm Gia Mạt bịt tai gọi lớn Phương Hồi, Phương Hồi vẫn không nghe thấy cô nói gì, hai đứa khua tay múa chân một hồi, mới hiểu Lâm Gia Mạt nói là “chụp ảnh”. Phương Hồi liền đưa máy ảnh cho cô chủ nhiệm, nhờ cô giúp, Lâm Gia Mạt vội kéo đám Trần Tầm đi đến, năm đứa túm tụm lại, mỗi đứa một tư thế, giữa trời đêm tràn ngập pháo hoa, chụp một tấm ảnh chung duy nhất trong cuộc đời năm đứa.Đại lễ kỉ niệm thu hút sự chú ý của cả thế giới đó, trong mắt các chàng trai, cô gái ấy, cuối cùng đã biến thành bóng của pháo hoa trong bức ảnh. Họ không biết lịch sử sẽ ghi chép thế nào, cũng không hề ý thức được rằng đã trở thành bộ phận tổ thành của một ngày quan trọng. Là một trong số hàng vạn người đang ngửa đầu lên nhìn cảnh tượng hoành tráng đó, lúc đó Phương Hồi chỉ đơn thuần là cảm thấy vui, đến nỗi quên mất việc mình và Trần Tầm đã len lén nắm lấy tay nhau, Kiều Nhiên đứng sau, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và buồn bã.4Tính cách quyết định số phận, câu nói này thật chí lí. Ví dụ Trần Tầm và Kiều Nhiên, theo lời miêu tả của Phương Hồi thì tôi cảm thấy Trần Tầm rất giỏi trong việc tạo ra vấn đề, còn Kiều Nhiên thì giỏi giải quyết vấn đề; Trần Tầm thích thể hiện, Kiều Nhiên giỏi quan sát; Trần Tầm kiên quyết, quyết đoán, Kiều Nhiên cũng kiên quyết nhưng lại do dự. Quá trình làm việc của Trần Tầm là suy nghĩ, hành động rồi lại tiếp tục suy nghĩ, còn Kiều Nhiên thì suy nghĩ, suy nghĩ sau đó mới hành động.Tóm lại, có thể nói thế này, Trần Tầm là mẫu chàng tai tấn công, còn Kiều Nhiên là kiểu mẫu phòng thủ. Điều này đã quyết định trực tiếp đến số phận của họ và Phương Hồi, yêu và hận, trách móc và tha thứ, tương ngộ và biệt li.Sau khi đại lễ kỉ niệm 50 năm quốc khánh vào ngày 1-10 kết thúc, trường F lại đi bộ tập thể về trường. Có lẽ là buổi cuồng hoan lúc trước tiêu hao quá nhiều năng lượng, học sinh đều yên tĩnh trở lại. Phương Hồi cũng không còn sức nói chuyện với đám Trần Tầm nữa, cô có một việc gấp đang phải lo, vô cùng khó xử.Vì sau khi tan cuộc đêm đã rất khuya, nên nhà trường yêu cầu phụ huynh đến đón con về nhà. Sau khi biết chuyện, ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân tranh nhau đến đón con gái, bà Từ Yến Tân cho rằng đã muộn thế rồi, múa hát lại mệt, dĩ nhiên là phải lái xe đến đón Phương Hồi về khu Cự Long để nghỉ. Còn ông Phương Kiến Châu lại cho rằng minh đi xe đạp đến trường, sau đó để xe đạp ở trường và bắt taxi về nhà cũng được, không cần thiết phải lái xe đến trường ầm ĩ. Không ai thuyết phục được ai, tranh cãi được mấy câu lại động đến vấn đề tiền bạc, một người nói cô có ít tiền bẩn, có gì là ghê gớm. Một người nói tiền bẩn thì sao, có ít tiền bẩn này làm cho con gái được ngồi lên xe ô tô nhập khẩu sang trọng, tha hồ thoải mái, không cần thiết phải tối đến mò đi gọi xe, lại còn phải mở mắt thật to để gọi xe Hạ Lợi cước rẻ, 1,2 tệ/km, không dám gọi xe Phú Khang 1,6 tệ/km. Hai người liền lớn tiếng cãi nhau, rồi cả hai cùng ném điện thoại, cuối cùng cũng không đi đến được kết quả gì. Phương Hồi sợ họ đều đến, lại cãi nhau ầm ĩ trước cổng trường, thế nên sau khi đến trường cô liền vội vàng chào mọi người, chạy ra cổng chờ, trong lòng cũng muốn về nhà cùng ba. Không phải cô nghĩ gì đến chuyện khác, mà chỉ cảm thấy ba đạp xe xa như vậy đến trường cũng tội, không thể để ba về nhà một mình được, mẹ có xe thì đỡ hơn. TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (15)Trần Tầm nhìn thấy Phương Hồi ra về bèn lấy xe của mình, con trai không phiền phức như con gái, cậu không bảo ba mẹ đến đón. Trần Tầm bước đến nhà để xe, nhìn thấy Kiều Nhiên, cậu cũng không có ba mẹ đến đón, trầm tư như đang suy nghĩ gì đó, vừa xoay chìa khóa vừa ngẩn người. Trần Tầm bước đến vỗ lên vai cậu nói: “Hê! Nửa đêm nửa hôm nghĩ ngợi gì vậy?”.Kiều Nhiên ngoái đầu nhìn cậu rồi cúi đầu mở khóa xe hỏi: “Nhà cậu không có ai đến đón à!”.“Không! Mất thời gian, bọn mình lớn ngần này rồi, đâu có phải đám học sinh tiểu học nữa đâu, cần gì phải đón rước. Hơn nữa chắc chắn hôm nay an ninh rất ổn, làm sao có thể xảy ra chuyện gì được?”. Trần Tầm cũng mở khóa xe, dắt xe ra nói.“Thế cùng về nhé”. Kiều Nhiên quấn chiếc khăn von dùng trong buổi múa vào ghi-đông, ngoái đầu lại nói.“Ừ, về thôi”. Trần Tầm nhảy lên xe nói.Ánh trăng dát một lớp ánh sáng màu bạc lên người hai chàng trai, bọn họ đạp xe song song với nhau giữa đường phố vắng vẻ, trên người toát ra hơi thở chỉ có riêng ở những con người trẻ tuổi. Đêm tối và ánh trăng khiến trái tim con người yên tĩnh trở lại, giữa cảnh tượng này, cuối cùng Kiều Nhiên đã hỏi ra câu hỏi mà mình thắc mắc từ bấy lâu nay. Giọng cậu bình thản, hỏi rất thẳng thắn: “Trần Tầm, có phải cậu thích Phương Hồi không?”.Trần Tầm hơi bất ngờ, cậu sững người ra một lát, sau đó nở một nụ cười rất tự nhiên: “Ừ! Tôi thích Phương Hồi… cậu ấy cũng thích tôi, thực ra bọn tôi đã là bạn của nhau rồi!”. TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (16)Kiều Nhiên đứng ngược sáng, không nhìn rõ nụ cười của cậu, mặc dù trăng rất sáng, nhưng cậu c