y phát biểu.
– Nếu là bác thì bác có thấy xuôi tai không? – tôi giãy nảy – Cháu làm tổn thương người ta như thế, đâu chỉ có một câu xin lỗi là xong.
– Đúng!
Ông ấy đồng tình bằng cái giọng khiến cho tôi tức nghẹn họng nhưng chẳng thể làm gì. Bắt gặp ánh mắt chẳng mấy hiền lành của tôi, bác sĩ Phước đành phải hạ giọng.
– Ta đùa chút thôi. Thực ra người ngoài như ta lúc nào cũng nhìn sự việc theo cách khách quan mà người trong cuộc không thể nào thấy.
Ông ấy hấp háy đôi mắt.
– Cháu chỉ cần tự tin vào bản thân và thật lòng với cảm xúc của mình. Đến gặp người cháu yêu quý, và bày tỏ tình cảm của mình.
Vì ông ấy là bác sĩ tâm lí và quen với việc lừa lọc mấy đứa khờ như tôi, hay thực sự đó là lời khuyên đúng đắn mà tôi nghe nhe nuốt từng chữ. Trong chốc lát mà thấy mình tự tin có thừa nhưng suy nghĩ thì thiếu.
– Có thể làm thế được sao? Ngay cả khi đó là người giận rất dai?
– Không là vấn đề.
– Ngay cả khi người đó không còn tình cảm với cháu?
– Tình cảm có thể thay đổi – ông ấy gật gù.
– Ngay cả khi người ấy sắp bay đến một nơi xa lạ du học với người yêu mới?
– Được… Hả? Nghiêm trọng đến thế à?
Chỉ còn có mỗi một câu, bác không thể giả vờ nói dối cho trót để cháu vui vẻ được sao?
– Tất nhiên là được – bác sĩ Phước vỗ vai trấn an tôi, nhanh chóng khẳng định lại – Thực tế đã chứng minh điều đó.
– Thực tế nào? Đừng nói là bác lấy mình ra làm ví dụ đấy nhé.
– À, à…
Càng ngày niềm tin của tôi càng giảm.
Trời vẫn mưa, nhưng đã nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều. Sau khi tôi từ chối được chở về trên con bốn chỗ sang trọng, bác sĩ Phước cho tôi mượn dù. Nhưng thấy không cần thiết lắm nên tôi không lấy. Đầu óc điên cuồng khiến tôi muốn phơi đầu trần dưới những giọt mưa lất phất. Thi thoảng mới tìm mái hiên vắng vẻ để ngước nhìn trời đêm ẩm ướt.
Tất nhiên là trời không có sao. Trăng thì lờ mờ. Thế nên tôi cố căng mắt, đoán xem mây đen đang trôi về hướng nào.
Chẳng suy nghĩ rành rọt trong đầu, nhưng tôi biết mình đang đi về phía nhà Phong. Đã là 10h giờ đêm, đến nơi chắc quá 11 rưỡi. Nhưng dù có thế nào, tôi cũng phải gặp bằng được cậu ấy.
Vì ngày mai đã là thứ tư. Tôi mà không nhanh chân thì sẽ chẳng còn cơ hội. Nghèo như tôi thì làm gì đủ tiền để mua vé máy bay đuổi theo cậu ấy. Mà bị bỏ rơi ở sân bay thì tôi đã chịu một lần rồi. Đau lòng lắm.
Chẳng lẽ vì trời mưa nên ai cũng muốn rúc vào chăn ấm nệm êm sớm? Đường phố vắng vẻ, nhà của Phong trắng một vạt tường nhờ phản chiếu ánh đèn đường, phần còn lại chìm trong màn đêm đen đặc. Không hề có một chút ánh sáng lọt ra ngoài chứng tỏ có người ở trong.
Tôi xui đến thế sao?
– Cạch!
Tiếng kẹt cửa vang lên lạc lõng trong đêm tối khiến tôi giật mình, nép người vào hàng rào tigon. Thấp thoáng nơi cổng là dáng con trai cao cao. Tim tôi đập thình thình.
– Ừ, tao đang trên đường qua nhà mày. Hai ông bà và bậc tiền bối đi về quê rồi. Ngủ một mình chán lắm, qua chỗ mày quậy cho sướng… Ừ, thì đấy… Ừm… Đại ca nhà tao á? Biết có về nhà không mà chờ. Ôi vời…
Điện thoại vừa tắt, chiếc “Ế-lết” nổ ga rồi phóng thẳng, xé toạc màn đêm tối.
Tôi rời khỏi chỗ nấp, lòng buồn vô hạn. Không chỉ Phong mà nhà cậu ấy cũng chẳng có ai. Thanh Tùng đã rời nhà. Giờ tôi có kêu gào đạp phá cũng chẳng có ma nào ra cản.
Đứng trước cánh cổng đen cao sừng sững, tôi cảm thấy rõ rệt rào cản đến với người mình yêu quý. Làm sao mọi chuyện có thể kết thúc như thế này được chứ? Dù Phong có nghe và hiểu tình cảm của tôi hay không, tôi nhất định phải gặp cậu ấy.
– Phải gặp đấy – tôi nắm lấy hai thanh song cửa, lắc cật lực – cậu có biết khônggg????
“Koong!”
Giật mình, tôi thả tay ra nhanh đến nỗi suýt ngã ngửa. Cánh cửa mới đấy còn “bất khả xâm phạm”, bị tôi lắc có vài cái mà chốt phía trong đã long ra. Khoảng không vừa hở ra như mời gọi.
Khả năng động chi giỏi hơn động não là tôi đây chứ ai.
Đứng như dân tị nạn trước cửa nhà thì tôi chịu không nổi, bỏ về lại không lỡ – nếu cậu ấy trở về đột xuất thì chẳng phải mất một cơ hội lớn hay sao.
Đắn đo mất ba giây để phủ định hai tình huống trên, tôi quyết định vào trong, dù chỉ để trú mưa dưới sảnh trước.
Càng về đêm càng lạnh, đến nỗi hơi nước cũng không thèm đọng lại trước mũi tôi nước. Da thịt chỗ nào tiếp xúc với không khí đều như đóng băng đến nơi rồi.
Những lúc buồn chán, lại ăn không ngồi rồi thế này, đáng lẽ tôi phải tìm đến âm nhạc giải khuây. Khổ nỗi máy nghe nhạc chẳng mang, tự phục vụ thì lại sợ quần chúng nổi xung đạp chăn mở cửa sổ mắng vốn, tôi đành nép mình vào sát cặp, tranh thủ lựa lời để đến khi gặp Phong còn biết đường mà mở miệng.
Thấy tôi chờ, cậu ấy chắc chắn sẽ ngạc nhiên.
Không những thế còn cảm động rơi rụng.
Suy nghĩ hùng hồn như thế, vậy mà tôi chỉ nghĩ ra được độc một câu mà Phong sẽ nói khi thấy mình.
“Đêm hôm khuya khoắt đến đây rình mò có ý đồ gì đây?”
Nhìn thế nào cũng thấy tôi giống kẻ đột nhập hơn là cô gái đến làm lành: quần áo nhàu nhĩ, cặp bên cạnh đủ rộng để có thể chôm vài món đồ, dáng đi thì lén lút, mắt ngó láo liên (ai bảo trước sân nhà mà trồng toàn cây ăn quả làm chi!). Mà Phong vốn hay đả kích.