uyên tử hình bật lửa hẳn vẫn còn nạp đủ điện. Anh nghĩ đến ông già Noel nam7 1965 bị kẹt cùng với cái tàu hỏa chạy pin của anh trong ống dẫn lò sưởi.Anh dường như nghe thấy tiếng động cơ kêu rù rù, anh mở cửa xe thò đầu ra ngoài và cảm thấy tóc mình bị thổi bạt về phía sau bởi những ngọn gió đang lùa trong những kỷ niệm của anh, anh thò bàn tay ra ngoài, cánh tay hơi duỗi ra, và anh nghịch với bàn tay, bởi vì nó đã biến thành một chiếc máy bay,anh nghiêng bàn tay để thay đổi sức cản của không khí, cảm thấy bàn tay khi thì bay lên phía mái gara, khi thì đâm bổ xuống.
Khi mở mắt ra, anh nhìn thấy một mẩu giầ đính vào tay lái.
Athur, nếu cháu muốn nó nổ máy, cháu sẽ tìm thấy một máy nạp ắc quy trên chiếc giá bên phả. Đạp hai cái vào bàn đạp tăng tốc trước khi bật máy để cho xăng cháy vào. Đừng ngạc nhiên nếu thấy nó chạy ngay lập tức, đây là một chiếc xe Ford 1961, điều đó là bình thường. Để bơm bánh xe, có cái máy nén đặt trong hộp, dưới máy nạp ắc quy. Bác hôn cháu. Antoine.
Anh ra khỏi ôtô, đóng cửa xe lại và đi về phía cái giá; ở đó, trong một góc gara, anh nhìn thấy chiếc thuyền. Anh đế gần, lấy tay vuốt lên thuyền. Dưới chiếc băng bằng gỗ anh tìm thấy một chiếc cần câu, cái của anh, sợi dây xanh cuốn quanh một mảnh lie và kết thúc bằng một cái lưỡi câu han gỉ. Nỗi xúc động choán lấy người anh khiến anh phải ngồi thụp xuống. Anh đứng lên lại, lấy máy nạp ăc quy, mở nắp chiếc xe Ford cũ kỹ, nối dây điện và cho nạp ăc quy. Khi rời gara, anh mở to cánh cửa cửa trượt.George mở sổ ra và ghi chép. Ông không rời mắt khỏi đối tượng tình nghi của mình. Ông thấy anh ta dọn bànăn dưới giàn cây, ngồi vào bàn, ăn trưa, rồ dọn bát đĩa đi. Ông đi nghỉ một chút để ăn xăng duých khi Athur thiu thiu ngủ trên mấy cái gối dựa dưới mái hiên. Ông đi theo anh khi anh lại gara, ông nghe thấy tiếng động của máy nén và rõ hơn là tiếng động của chiếc xe loại V6 bắt đầ nổ máy sau hai tiếng ho húng hắng. Ông đưa mắt cháo chiếc xe khi nó đi đến gần cổng, ông quyết định ngừng theo dõi và đi vào làng nhặt nhạnh vài thông tin về con người kì quặc này. Quãng hai mươi giờ ông về phòng mình và gọi điện cho Nathalia.- Thế nào, – Cô nói – việc của anh đến đâu rồi?- Chả đến đâu cả. Không có gì bất bình thường. Tức là gầ như vậy. Anh ta có một mình, anh ta làm một lô việc suốt cả ngày, anh ta đánh bóng đồ đạc, anh ta sửa chữa lặt vặt, anh ta nghỉ ăn trưa và ăn tối. Tôi đã hỏi những người bán hàng. Ngôi nhà là của mẹ anh ta, bà ấy chết đã nhiều năm rồi. Người làm vườn sống ở đó cho đến tận lúc ông ta chết. Cô thấy đấy, điều đó không làm tôi tiến triển được cho lắm. Anh ta có quyền mở lại ngôi nhà của mẹ mình khi nào anh ta thích chứ.- Thế thì tại sao lại gần như?- Tại vì anh ta có những cung cách kỳ quặc, anh ta nói một mình, anh ta cư xử ở bàn ăn như là có hai người, thỉng thoảng anh ta ngắm biển với cái tay giơ ngang trong không khí đến mười phút. Tối qua anh ta ôm ghi người mình dưới mái hiên.- Sao cơ?- Cứ như thể anh ta đang ôm hôn say đắm một cô ả, có điều là anh ta chỉ có một mình!
– Có thể anh ta sống lại những kỷ niệm của mình theo cách của anh ta?
– Có nhiều cái có thể của anh chàng của tôi!
– Anh vẫn tin vào hướng này à?
– Tôi không biết, cô bé ạ, nhưng dù sao cũng có cái gì đó kỳ lạ trong cung cách của anh ta.
– Cái gì?- Anh ta bình thản đến khó tin đối với một kẻ phạm tội.
– Như vậy, anh vẫn tin ở hướng này.- Tôi tự ình hai ngày nữa rồi tôi về. Ngày mai tôi sẽ đọt nhập vào thực địa.
– Cẩn thận nhé!
Ông dập máy, vẻ nghĩ ngợi.
Athur vuốt những phím đàn của chiếc piano dài bằng đầu ngón tay. Mặc dù cây đàn không còn giữ được âm điệu chuẩn của nó ngày xưa nữa, nhưng nó vẫn vang lên được bản ánh trăng của Werther, tránh đi những nố đã trở nên quá lạc điệu. Đó là khúc nhạc yêu thích cùa Lili. Vừa chơi đàn anh vừa nói với Lauren, cô đang ngồi trên bệ cửa sổ với kiểu ngồi yêu thích của mình: một chân duỗi dài trên bệ, chân kia gập lại, dựa lưng vào tường.
– Ngày mai anh sẽ vào thành phố mua đồ, trước khi đi anh sẽ đóng cửa nhà lại. Chúng mình gần như cha con gì nữa.
– Tại sao anh lại cho em cái tốt nhất trong khi anh nhận được ít như vậy từ em?
– Bởi vì thật nhanh chóng và đột ngột em có mặt ở đây, em tồn tại, bởi vì khoảng khắc của em đã là rất mênh mông. Hôm qua là quá khứ, ngày mai còn chưa tồn tại, ngày hôm nay mớii là đáng kể, đó là hiện tại.
Anh nói thêm rằng anh không còn cách nào khác ngoài việc làm tất cả để cô không bỏ mặc cô chết…Nhưng chính là như vậy, Lauren sợ cái “còn chưa tồn tại”. Để cô yên tâm, Athur nói với cô rằng hôm sau sẽ ở trong hình ảnh của cái mà cô mong muốn. Cô sẽ sống tuỳ theo những cái mà cô cho từ cô và tất cả những cái mà cô đồng ý đón nhận. “Ngày mai là một điều bí ẩn đối với tất cả mọi người, và điều bí ẩn này cần phải gợi lên tiếng cười và sự ao ước, chứ không phải nỗi sợ và sự chối từ”. Anh hôn lên mi mắt cô, cầm tay cô trong tay mình,áp người vào lưng cô. Đêm đen bao trùm lên họ.
Đang thu dọn thùng xe của chiếc Ford cũ kỹ thì anh nhìn thấy một vệt bụi bốc lên ở phần trên cao của công viên
