à sự nuối tiếc cùng đau thương. Cô không thể phủ nhận cô đã từng yêu anh, cũng không thể phủ nhận tình yêu anh dành cho mình. Thế nhưng thời gian và những biến động cuộc đời đã đem cô và anh tới hai thế giới khác nhau. Để khi gặp lại, cô không còn là cô của trước đây và anh cũng không phải là chàng trai nồng nhiệt ngày nào. Những vết thương theo năm tháng rồi sẽ không còn đau nữa, nhưng những vết sẹo mà nó để lại sẽ theo đuổi cô tới cuối cuộc đời. Và anh, là một trong những vết sẹo đó…
– Em… có hận anh không?
Đôi mắt u buồn của Hoàng Quân nhìn về phía chân trời xa xôi, tiếng anh như gió thoảng khẽ lướt qua tâm trí Vũ Hân nhưng lại đọng lại rất lâu, rất lâu.
Cô im lặng không trả lời anh vì quả thực cô không biết mình có hận anh hay không. Chắc là có mà cũng có thể là không. Vì anh, cô đã khổ sở như vậy, đang lẽ cô phải rất hận anh. Thế nhưng giờ khắc này đây cô lại thấy lòng mình tĩnh lặng. Đối với cô, anh đã trở thành một người không thể yêu, cũng không thể hận.
– Thật xin lỗi em…
Giọng Hoàng Quân run rẩy vang lên. Tình yêu ấy kéo dài năm năm, tình yêu ấy dày vò anh, lấy đi của anh tâm tư và tình cảm. Nhưng cũng chính tình yêu ấy đã khiến anh đánh mất đi người gái này. Chính tình yêu ấy đã hủy hoại cả cuộc đời của cô. Tình yêu của anh mỗi lúc một lớn hơn. Nếu năm năm trước anh có thể bỏ cô mà đi thì giờ, anh chỉ muốn mãi mãi được nhìn thấy cô. Hạnh phúc cũng được, đau khổ cũng được, anh chỉ muốn được nhìn cô mà sống.
Hạnh phúc của cô là hạnh phúc của anh. Đau thương của cô là nỗi khổ của anh. Dù có thế nào anh cũng muốn cùng cô trải qua. Quãng đường đời này còn rất dài, nếu cô đã không thể cùng ai thì anh muốn là cái bóng lặng lẽ theo cô cả đời…
Đôi bàn tay gầy guộc của cô đưa lên, khẽ chạm vào gương mặt thống khổ của anh. Trong mắt cô là một mảng u buồn cùng thương cảm. Cô cứ đứng đó và nhìn anh như vậy, một hồi lâu mới lên tiếng.
CHƯƠNG 44: ÁNH NẮNG CUỐI CHIỀU… (END) (3)
– Đừng như vậy… em… rất đau…
Một câu nói của cô đã buộc anh phải rơi lệ. Những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt anh, chạm vào bàn tay cô, khiến cô buốt lạnh. Đau… cảm giác ấy khiến cô chết lặng. Mối tình đầu của cô là anh, tình yêu vừa đẹp vừa thổng khổ. Nỗi đau cô trải qua có lẽ anh cũng hiểu, có khi anh còn đau hơn cô gấp trăm ngàn lần. Bởi khi mà cô đang ở bên một người đàn ông khác, trao trái tim mình cho một người khác, anh lại lặng lẽ khóa chặt cánh cửa tâm hồn. Một mình, mãi mãi ở trong bóng đêm sâu thẳm mà chờ đợi. Anh giày vò bản thân, anh hối hận cùng cực, thời gian cũng không quay ngược trở lại để giải thoát anh. Cô biết… tất cả cô đều biết. Vì vậy mà cô đau…
– Hân…
Hoàng Quâng lặng lẽ ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của Vũ Hân. Bàn tay gắt gao khóa chặt cô trong vòng tay mình. Anh sợ đây là một giấc mơ mà giấc mơ thì mãi mãi không phải là thật.
Vũ Hân tựa vào bờ vai vững vàng của Hoàng Quân. Những giọt nước mắt của cô cũng thấm dần trên áo anh, xuyên qua da thịt mà chạy thẳng vào tim.
Ánh nắng cuối chiều ngả màu, chiếu lên hai thân hình đang dính chặt lấy nhau. Cái bóng đổ dài trên mặt đất khiến người ta cảm thấy thật ấm áp. Hòa trong ánh vàng sậm là nụ cười dịu dàng của chàng trai, ánh mắt tràn ngập yêu thương cùng hạnh phúc. Đan xen trong vòng tay rộng lớn ấy lại là gương mặt thuần khiết của người con gái. Gương mặt cô yên bình mà lặng lẽ, đôi mắt khẽ nhắm lại như đang phiêu dạt tới phương nào. Bức tranh ấy thật đẹp mà cũng thật đớn đau.
…
– Anh à, anh tìm ai?
Một bé gái tách khỏi đám bạn, chạy tới hỏi chàng trai đang đứng cách khu vườn mà chúng vừa đi ra cách đây không lâu. Anh lặng im không trả lời, mắt vẫn hướng về phía trước. Cô bé hiếu kì nhìn theo anh thì bắt gặp cảnh tượng mà nó nghĩ là đẹp nhất thế gian.
– A… anh chị ôm nhau kìa…
– Đâu đâu…
Tiếng mấy đứa khác vang lên không ngừng. Đó lại như những nhát dao đâm vào ngực chàng trai, khiến máu chảy đầm đìa. Anh ước gì mình hoa mắt và nhìn nhầm. Nhưng giờ đây anh có thể chối bỏ được sự thật này hay không.
Anh… đã chậm rồi sao? Anh đã đi tìm cô, điên cuồng tìm cô. Anh mang theo tâm trạng hồi hộp lẫn mong chờ tới đây để rồi thấy cảnh tượng này. Từ trước tới nay anh luôn là người tới sau, luôn luôn như vậy.
Anh vốn không hề thua Hoàng Quân, năm trước cũng vậy, năm năm sau cũng vậy. Anh chỉ thua một mình người con gái ấy, người đã không kiên định tin tưởng anh bởi nỗi sợ hãi trong cô quá lớn mà cô lại nghĩ, anh không thể bù đắp được khoảng trống đó của cô.
Anh khẽ nhắm mắt, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên gương mặt gầy gò, xanh xao của anh. Cơ thể anh run rẩy trong gió chiều lành lạnh ở Đà Lạt. Đau quá… tim anh quặn đau từng hồi khiến anh không thể thở được. Nỗi nhớ cô ùa về như thác lũ che lấp tất cả mọi thứ. Hình ảnh cô cùng người khác ôm chặt lấy nhau đánh vỡ tan tất cả những hồi ức đẹp đẽ…
Anh, rốt cuộc vẫn là mất đi cô… ?
===========
CHƯƠNG 44: ÁNH NẮNG CUỐI CHIỀU… (END) (4)
Vĩ thanh
– Sẽ không có ai mặc bộ váy cưới này đẹp hơn cô đâu, Vũ Hân!
– Cảm ơn, Hạ Băng!- Vũ Hân cười rạng rỡ.- Nếu không nhờ cô và Vĩnh Hải, tôi sẽ không có sự
