Snack's 1967
Next to you

Next to you

Tác giả: Sesshomaru_97

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322812

Bình chọn: 7.5.00/10/281 lượt.

c mà rên khe khẽ,cậu nhanh chóng vật cô ta xuống ghế.

-Đ…đợi…đã-cô ta nói giữa những hơi thở khó nhọc

-Sao thế?Chẳng lẽ em không muốn cho tôi sao?

-Không phải vậy,nhưng không phải ở đây-cô ta tỏ ra ngượng ngùng.

Cậu lại cười,loại con gái như cô ta mà cũng biết ngại à,nhưng thôi,cô ta đã làm cho cậu vui thì cậu cũng nên chiều cô ta một chút cho phải phép chứ.

-Vậy…khách sạn nhé?

-….

Rồi cậu kéo cô ta ra xe mà không biết rằng cô ta đang nở một nụ cười cực kì đắc ý và hiểm độc,và chỉ vì giây phút bồng bột này đây mà sau này cậu đã phải trả một cái giá rất đắt….

…..Cánh cửa phòng khách sạn đóng lại và cuộc mây mưa bắt đầu…

>>>>>o0o<<<<< Sáng hôm sau, nó tới lớp như một cái xác không hồn,sang nay Bảo Quân không đón nó,dù đã biết trước nhưng vẫn rất buồn…

….Cùng lúc tại khách sạn….

Sau cuộc mây mưa mệt mỏi,cậu mở mắt và nhận ra mình không ở nhà và đang trong tình trạng khỏa thân,quay sang bên cạnh thì thấy Mai Khôi,phải,tới bây giờ thì cậu đã nhận ra cô ta và hối hận,cô ta không hề đơn giản,dây vào cô nàng là một việc không tốt đẹp gì nhưng sự đã rồi,biết làm sao được

-Anh dậy rồi à?

-…

-Làm gì nhìn em kinh thế,có biết tối qua anh làm em mệt lắm không?-cô ta nũng nịu

-Thế bây giờ cô muốn gì?-cậu trở lại khuôn mặt lạnh như băng thường ngày

Cô ta nhìn cậu bắt đầu nước mắt lưng tròng:

-Anh…anh

CHAP 7 (10)

đã lấy đi đời con gái của em và bây giờ thì anh hỏi tm muốn gì à?

Cậu nhếch mép,lắc đầu và đứng dậy khỏi giường

-Đừng có gán cho tôi cáo trách nhiệm to lớn ấy trong khi tôi không hề làm nó,cô cho rằng tôi tin tôi là thằng đầu tiên đụng vào cô à?Chuyện đùa,chắc chắn trước tôi đã có ối thằng cho ngửi mùi đời rồi

-Anh…-nghẹn họng không nói nên lời-thế…thế đầy là cái gì?

Cô ta đưa tấm ga trải giường có dính chút máu ra.Cậu chộp ngay lấy tay nó,nhìn kĩ từng đầu ngón tay và bình thản:

-Cô cắn ngón tay rồi bôi ra chứ gì,trò đấy xưa như Trái Đất rồi,lấn sau muôn làm trò này thì chỗ nào kín kín tí mà cắn nhá,chứ thế này thì tôi sợ chẳng thằng nào bị cô lừa đâu.

-Anh…

Cậu mặc quần áo của mình vào và đi ra,cô ta ném cái gối theo,khi cánh cửa khép lại,một nụ cười hiểm độc nở trên môi cô ta

-Anh đánh gía tôi thấp quá rồi Bảo Quân,anh là của Mai Khôi này,nếu tôi không có được thì không ai có được,đợi mà xem,trước sau gì anh cũng thuộc về tôi mà thôi

Cô ta quấn cái drap nhỏ quanh người và đi vào nhà tắm.

>>>>>o0o<<<<< Bảo Quân như thói quen lái xe qua nhà nó và khi đỗ lại trước cửa nhà nó thì cậu nhớ ra,cậu và nó đâu còn như trước nữa,đập mạnh tay vào vô lăng,cậu nói khẽ

-Chết tiệt-rồi quay xe tới trường

….Tại trường….

Át xì…

Hix

Ốm rồi,tại hôm qua dầm mưa đây mà-nó cố rúc mình vào trong cái áo khoác to tìm chút hơi ấm.

Hết giờ,nó loạng choạng ra khỏi lớp,đầu nặng như có chì,chân đi không nổi,ngay lúc nó sắp ngã thì có một vòng tay đỡ lấy nó,ấm quá,Bảo Quân chăng,không đời nào…Nó quay lại và tia hi vọng mong manh vỡ vụn khi nó nhìn thấy nụ cười ấm áp của Nhật Huy,nó cười nhẹ đáp lại.

-Không sao chứ?-cậu quan tâm

-Không sao,chắc chỉ bị cảm chút do hôm qua dầm mưa thôi-nó lăc đầu

Nhật Huy ghé mặt sát mặt nó,nhìn ngắm một hồi

-Sắc mặt không tốt chút nào,đi thôi.hôm nay tôi mời cậu ăn trưa,coi như đền bù hôm qua làm cậu mưa bị ốm

Huy cầm tay nó kéo đi,tay cậu ấy ấm thật đấy nhưng không như tay Bảo Quân,ayss,sao cái gì nó cũng so sánh với hăn vậy chứ.

Bỗng nhiên Nhật Huy dừng lại,nó nhìn theo và có phải nó hoa mắt không,hay ốm mệt qúa nên sinh ra ảo giác rồi,nó thấy Bảo Quân đang đứng trước mặt nó,rồi như một phản ứng tự nhiên,nó rút tay mình khỏi tay Nhật Huy.

Nó nhìn Bảo Quân,hắn nhìn nó,hai người cứ như vậy,im lặng như đang theo đuổi những suy nghĩ riêng,lại trò thi gan,nó mệt cái trò này lắm rồi,nó thua rồi,bỏ cuộc,oke… Tự nhiên đầu óc nó quay cuồng,sự vật trước mắt tất cả tự nhiên trở nên mờ ảo và tối sầm.

Trong lúc mê man,nó thấy có người gọi tên nó đầy lo lắng,là ai vậy,Bảo Quân hay Nhật Huy,chắc không đồ tồi Bảo Quân đâu,nhưng sao nó vẫn hi vọng dù rất nhỏ vòng tay ấm áp đang ôm lấy nó lúc này là của Bảo Quân nhỉ….ồ còn một người nữa,ai thế,chỉ đứng đó và nhìn theo nó,ai vậy

1 lúc sau,ở phòng y tế

Nó khó nhọc mở mắt,nheo mắt vì những tia nắng hắt qua cửa sổ chiếu vào mắt nó….

-Uhmm…

-Cậu tỉnh rồi sao?-giọng ấm áp của Nhật Huy

-Ừ.-nhìn quanh,không thấy ai,cố kìm tiếng thở dài nhưng không qua được mắt cậu-là cậu đưa tôi về đây sao?

-Uhm.lúc đó cậu ngất đi,làm tôi lo quá

Nó cười nhợt nhạt

-Tôi không sao,cảm ơn.

Vậy ra không phải hắn thật,buồn quá,ôi trời Bảo Anh,mày đang mong chờ cái quái gì thế,mong hắn đưa mày vào phòng y tế à?Hoang đường

-Thôi cậu nghỉ ngơi đi,họ nói

CHAP 7 (11)

là cậu ngất là do qúa mệt mỏi đó

Nói rồi cậu đi ra để lại nó lơ đãng ngắm trời không biết rằng cách đó một đoạn có một người đang lặng lẽ nhìn nó

-Không sao à,vậy là tốt rồi-người đó lẩm bẩm và định quay đi

-Đến nơi rồi sao không vào xem cô ấy thế nào mà còn quay đi?-Nhật Huy đứng tựa vào tường hỏi

Cậu quay lại nhìn hắn:

-Không liên quan tới cậu-và quay đi

-Ánh mắt cô ấy rất buồn và trong khi