ay thì có thể rồi…
-Cậu sẽ nhận nó chứ?
-…
Mắt nó lại tràn ngập những giọt nước mắt rồi…mọi thứ mờ đi bởi nước mắt…xin lỗi Nhật Huy…tôi không thể làm thế với cậu…tôi không thể lừa dối cậu được
Nó lắc đầu
-Tôi xin lỗi,Huy…nhưng tôi không nhận nó được…
Nói rồi nó chạy đi,bỏ lại đằng sau tiếng Nhật Huy
-Tại sao em lại không thể yêu tôi…hắn thì có gì hơn tôi….tôi đã nhường hắn cho em nhưng là hắn không biết giữ…hắn làm em đau khổ…vậy mà em vẫn yêu hắn sao?
Nó chạy nhanh để như để thoát khỏi cảm giác tội lỗi mà nó đã gây ra “Xin lỗi Nhật Huy…tôi không thể…không thể nào hận hắn được…không thể nào dừng yêu hắn được..tha thứ cho tôi”.
Nhật Huy không đuổi theo nó mà ngồi xuống bên cạnh mộ anh mình,cười chua chát
-Đến cuối cùng vẫn không tặng được,em that thất bại đúng không anh…cả hai chúng ta đều là những kẻ thất bại
>>>>>o0o<<<<<
Trời bắt đầu đổ mưa…những hạt mưa dày hòa cùng những giọt nước mắt của hai kẻ thất tình.Nó lang thang trên đường phố giữa trời mưa tầm tã,Nhật Huy thì gục mặt bên mộ anh trai và một kẻ đang lộn ruột vì không làm sao gọi được đồ chơi của mình.
Đang ngồi hứng mưa thì bỗng nhiên thấy không còn cảm giác mưa rơi nữa.ngẩng lên hắn thấy một cô gái đang che ô cho mình
-Cô là ai?-cậu hỏi
-Tôi…ưm…Hoàng Yến.
-Đi đi.-cậu chả quan tâm.
-… trời đang mưa đấy.
-Tôi nói cô đi đi-cậu nhắc lại.
-Oke.tôi để ô ở đây nhé.
Cô nàng nói rồi để chiếc ô lại thật và chạy vụt đi,Nhật Huy hơi ngạc nhiên nhìn thep bóng cô gái nhỏ khuất dần…có cái gì đó quen quen ở cô gái ấy…Hoàng Yến à? Tên hay đấy…
Còn nó chỉ lang thang ngoài trời mưa tầm tã.Nó cứ đi mà chẳng biết mình đang đi về đâu.Chuyện vừa rồi với Nhật Huy như giọt nước làm tràn ly…làm mọi thứ bùng nổ…Nó không chịu nổi nữa rồi,mệt mỏi lắm rồi…tại sao ai cũng phải hành hạ nó thì mới chịu được thế hả?
.
Bảo Quần thì coi nó như đồ chơi thậm chí không bằng
.
Nhật Huy thì dù nó giả dối,nhẫn tâm thì cũng không thể chấp nhận cậu ấy được.
.
Tại sao lại cứ phải như thế này chứ?Sao không thể yêu người yêu mình cho đỡ đau khổ?Sao không thể yêu thì nói là yêu…hận thì bảo là hận cơ chứ?
CHAP12(END) (7)
Sự giả dối và vỏ bọc làm nó kiệt sức rồi…
Ly,chị xin lỗi chị không giúp em được nữa rồi
Hy vọng khi không có chị thì hắn vẫn đối xử tốt với em..
Chị xin lỗi…nhưng hãy để chị được ích kỷ một lầm được không?
Cứ thế này thì chị sẽ chết mất…
.
.
Tạm biệt Nhật Huy….Bảo Quân…em gái của chị….tất cả…những người nó yêu thương và những kẻ khiến nó đau khổ…
Hãy sống tốt nhé!
Và yên tâm…nó sẽ trở về….
“Vương Bảo Quân,anh hãy đợi đấy…
Tôi sẽ quay lại để trả thù anh….trả thù những gì anh đã mang đến cho tôi…
Cứ đợi đi và hãy cứ hạnh phúc đến khi nào anh có thể vì chính tôi sẽ đập nát cái hạnh phúc ấy như anh đã làm với tôi.”
.
.
.
Nó về nhà trong tình trạng ướt sũng….mệt mỏi bước vào….căn nhà vắng hoe,chắc Tuyết Ly đi chơi với hắn rồi…Cũng tốt,nếu có cô em ở đây bây giờ thì chắc nó không đi nổi mất…
Vào phòng sắp xếp vài bộ quần áo…nó thóa sim điện thoại vứt đi…
Từ bây giờ Trần Bảo Anh mà các người biết đã chết rồi.
Cánh cửa đóng sập lại phía sau…nó ngắm nhìn ngôi nhà quen thuộc lần cuối….
Rồi sẽ có ngày nó trở về lại nơi này…
-Bác cho cháu tới sân bay ạ-nó nói với người tài xế
.
.
.
Nó bỏ đi…nó trốn chạy…nó để lại phía sau những hiểu lầm chưa thể giải thích…những con tim rỉ máu đang khao khát yêu thương…nó sẽ sống cho bản thân mình…sẽ không ai làm nó đau được nữa…
.
.
.
CHƯƠNG 13: TRỞ VỀ
(Trước khi tiếp tục,với tư cách là t.g mình xin nói vài điều:Trước hết đây sẽ một trong những chương cuối cùng của câu chuyện này,vì thế mình xin gửi lời cảm ơn tới tất cả những độc giả đã đọc tác phẩm này của mình,dù nó chưa được hay cho lắm,cảm ơn mọi người đã góp ý cho mình và chờ đợi mình do mình up rất chậm.
Mình xi được gửi lời cảm ơn tới chị Ngọc ở ZF ,chị my_meo ở Wattpad,và chị ma nữ(cho phép em gọi như thế) mọi người đã giúp đỡ em rất nhiều khi viết fic này.
Một lần nữa cảm ơn tất cả mọi người đã yêu thích và ủng hộ câu chuyện này.)
.
.
.
6 năm sau…vẫn tại sân bay…
Nó bước xuống trong một tư thế khác hẳn so với khi nó trốn chạy khỏi nơi này…nó về để thực hiện đúng lời hứa khi nó ra đi….nó đã trở về rồi đây…
Xa nơi này 6 năm mà nó dường như chẳng thay đổi gì cả.Tất cả vẫn như thế,nó chợt thấy lòng mình bồi hồi…ngắm nhìn cảnh vật qua ô kính chiếc ô tô sang trọng…nó chợt mỉm cười…
6 năm…
Có lẽ đã quên được rồi nhỉ?
Bỗng chiếc điện thoại reo vang…
-Alo.uhm.Tuấn à,tôi đây…tôi xuống máy bay nửa tiếng chiếc…
-…
-Cảm ơn cậu…
-U có chắc là biết mình đang làm gì không,Bảo Anh?
-….
-Tùy cậu thôi,nhưng đừng tự khiến mình đau khổ nữa…6 năm qua cậu đã sống như thế nào? Sống vì cái gì? Hận thù hay mong nhớ… làm gì thì làm đừng khiến bản thân mình đau nữa…được không? Hãy hứa với tôi đi.
-…. Được rồi tôi hứa,nếu thấy đau thì tôi sẽ dừng lại.
Cúp máy.
Xin lỗi Tuấn(ai quên cha này là ai mời xem lại mấy chương đầu)tôi lại nói dối cậu nữa rồi….giờ đây dù có đau thì tôi vẫn phải tiếp tục bước tiếp thôi…6 năm tôi sống trong sự tuyệt vọng và
