Duck hunt
Ngàn năm đợi – Trần Thị Bảo Châu

Ngàn năm đợi – Trần Thị Bảo Châu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323275

Bình chọn: 8.5.00/10/327 lượt.

nh nói:

– Cô làm cháu nhớ tới chuyện xảy ra ở quán cơm Hạnh Duyên hôm trước. Cũng có người nhìn cháu thành đứa con đã chết từ hồi nhỏ của mình.

Mắt bà Loan như ánh lên những tia thích thú, bà ồ lên:

– À ! Cháu muốn nói tới bà Nhẫn phải không? bà ấy điên mà ! Ai bà không tưởng là con mình.

Viễn dò dẫm:

– Cô có vẻ biết nhiều về bà ta?

Bà Hồng Loan gật đầu, giọng dài ra:

– Cô rành bà ta quá rồi. Đó là một người chả ra gì. Đàn bà mà trông đứa con cũng không nên thân. Vì mãi mê cờ bạc, không để ý thằng con, nó mới té ao chết đuối.

Viễn hỏi gặng:

– Có thật thế không cô?

Bà Loan gật đầu:

– Thật chứ. Sao khi chết đứa con, bà Nhẫn giả ngây giả dại để trốn tránh trách nhiệm trước bản thân và gia đình.

– Thế theo cô hàng chục năm hơn bà Nhẫn giả điên à?

– Đúng vậy. Chỉ tội nghiệp ông Tuân phải chịu đựng một bà vợ xảo trá mà không thể ly dị vì sợ mang tiếng ruồng rẫy vợ.

Viễn nheo nheo mắt:

– Ông ấy chỉ chung thuỷ với vợ trên giấy tờ thôi, chớ thực tế ông Tuân có khối phụ nữ kế bên.

Bà Loan khựng lại:

– Sao cháu lại nói thế?

Viễn cười:

– Cháu chỉ lập lại câu thiên hạ nói về ông. Là chỗ thân quen với ông ấy, cô nhận xét thế nào về câu nói này?

Bà Hồng Loan nhún vai:

– Miệng thế gian hơi đâu nhận xét hả cháu.

Viễn mai mỉa:

– Cách cô nói y như mình là người trong cuộc vậy? Cháu nghe lạ tai ghê.

Bà Bảy cau mày:

– Viễn có thôi đi không? như vậy là xúc phạm người lớn đó.

Anh nhũn nhặn:

– Cháu xin lỗi.

Rồi anh chuyển đề tài:

– Cháu rất muốn biết mặt cô bé người mẫu cô định giới thiệu cho cháu.

Bà Loan nói ngay:

– Cô sẵn sàng tạo điều kiện cho hai đứa gặp nhau. Cháu định bao giờ nào?

Viễn chưa kịp trả lời, bà Bảy đã hắng giọng:

– Đã có Sao Khuê còn người mẫu người mèo gì. Nội không thích đàn ông đèo bồng đâu, dù chưa chắc nội ưng con bé Khuê đó.

Bà Hồng Loan kêu lên:

– Sao Khuê ! Cái tên dễ thương và nghe quen quen. Nhất định cô đã nghe ở đâu đó rồi. Để cô nhớ xem nào…

Bà Loan nhìn VIễn:

– Lạ nhỉ ! dường như con dâu tương lai của ông Tuân cũng tên Sao Khuê. Lý nào tên trùng tên.

Viễn sa sầm mặt. Bà Loan hỏi:

– Cháu biết Lĩnh, con trai ông Tuân chứ.

Viễn gật đầu:

– Vâng, cháu biết. Đó là một người thành đạt, dù còn trẻ.

Bà Loan hạ giọng:

– Sao Khuê chắc phải sắc nước hương trời nên mới được những hai đại công tử đeo đuổi. Nhưng dù thế nào cô cũng ủng hộ cháu. Đừng lo cậu bé của cô ạ.

Viễn chợt khó chịu bởi cách nói của bà Loan. Anh ngạo nghễ:

– Sao cháu phải lo khi Khuê chỉ yêu mỗi mình cháu?

Bà Loan cười nhẹ:

– Tự tin lắm. Cháu phải lo vì nghe nói bà mẹ của Sao Khuê rất quý Lĩnh, bà ta chỉ chọn Lĩnh làm rể thôi.

Bà Bẩy hậm hực:

– Hừ! Thằng Viễn có gì thua kém mà bà ta chê chứ? Hôm trước bà ta gọi điện tới nặng nhẹ thằng bé, may là bà gặp con Quế, chớ gặp nội thì biết tay.

Viễn vội nói:

– Nội đừng nóng. Tất cả chỉ là hiểu lầm.

– Mày còn bênh nữa à. Đúng là lú lẫn mất rồi vì con gái.

Bà Loan lại ngọt nhạt:

– Tại bà Hiệp chưa biết cháu Viễn đây là con cái nhà ai nên mới nói nhăng nói cuội như thế, chớ nếu biết con gái cưng quen với con trai ông Đông chắc bà ta lên máu vì mừng.

Bà Bảy cau mày:

– Nói như cô khác nào người đàn bà đó tham tiền tài danh vọng?

– Cháu không dám nghĩ thế.

Viễn tức điên lên khi thoáng thấy nụ cười nhếch mép của bà Loan. Dường như bà ta thích thú với câu chyện “tay ba” này. Tại sao vậy? Tại sao bà đâm bên này, thọc bên kia thế nhỉ?

Phải chi… Người Viễn như đông cứng lại với suy nghĩ vừa thoáng qua. Bị kích động mạnh, Viễn la lên:

– Thật ra cô là ai? Là ai trong cuộc đời tôi vậy cô Hồng Loan?

Bà Loan ngơ ngác nhìn bà Bảy ra vẻ không hiểu Viễn muốn nói gì, trong khi bà Bảy biến sắc hẳn. Bà ấp úng:

– Con hỏi cái gì vậy Viễn? Đã bảo cô Loan là bạn mẹ con cơ mà.

Giọng Viễn đanh lại:

– Mẹ con chả có điểm nào chung với cô Loan để hai người có thể là bạn nhau hết. Con muốn biết sự thật.

Bà Bảy trầm tĩnh lại:

– Chả có sự thật nào hết. Con quá đa nghi, lại hồ đồ nữa.

Bà Hồng Loan vội vã đứng dậy:

– Cháu xin phép về vậy.

Rồi không đợi bà Bảy nói thêm câu nào, bà ta hấp tấp bước ra cổng.

Bà Bẩy lo lắng nhình Viễn:

– Hôm nay con làm sao thế?

Viễn tựa lưng vào salon giọng chậm chạp, mệt mỏi:

– Con vừa phát hiện ra nhiều điều về chính mình. Những phát hiện đó khiến con muốn điên lên.

Bà Bảy nhỏ nhẹ:

– Chuyện gì cứ nói với nội !

– Con không muốn vì biết chắc nội, ba mẹ sẽ tiếp tục giấu kín sự thật.

Bà Bảy giả lả:

– Con muốn biết bà Hồng Loan là ai nữa chớ gì?

Viễn lầm lì:

– Con chỉ muốn biết con là ai thôi.

Bà Bảy cười to nhưng khá gượng gạo:

– Lại chướng lên rồi. Con có phải trẻ con đâu mà làm trò hả Viễn?

Viễn vào trong lôi quyển album ra, anh chỉ vào tấm hình chụp mình ở trần và hỏi:

– Đứa bé trong hình là ai vậy nội?

Bà Bảy gặng lại:

– Thế con nghĩ đó là ai?

– Con không biết, nhưng không phải là con.

Bà Bảy im lặng. Viễn thấy tức thở nhưng anh vẫn cố bình thản.

– Đã có hai đứa bé cùng mang tên Trần Uy Viễn phải không nội?

Bà Bảy ấp úng:

– Đúng vậy. Anh con là Trần Uy Viễn, nó chết khi gần tròn hai tuổi, sau này khi có con, b