ng trúc tương phi quý báu, u nhã tường hòa, Tuyết tiên sinh rất thích nơi này.
Trạch Tú rút kiếm, loạn vũ trong rừng, công phu của hắn vốn phóng đãng không kiềm chế, một bộ kiếm vũ tung ra, rừng trúc đáng thương bị hắn chém ngã vô số. Hắn lau mồ hôi, đưa kiếm cho Tiểu Man: “Nhớ rõ chưa?”
Hắn múa may nhanh như vậy, cho dù người có võ công cũng không có khả năng nhìn một lần là có thể nhớ.
Tiểu Man thống khoái gật đầu: “Nhớ rõ!”
Nàng nhét một miếng bánh vào miệng, lau tay lên người, miễn cưỡng cầm kiếm.
Ta chém – chém hết yêu ma quỷ quái trên thế gian!
Ầm, đại kiếm đánh vào thân trúc liền bật ra ngoài, vừa vặn cắm phập vào bên chân Đoan Tuệ đang đứng bưng trà, suýt nữa cắt đứt chân hắn, hắn sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, kinh ngạc nhìn hai người.
Tiểu Man chạy tới, hai tay ôm lấy đại kiếm, tươi cười: “Xin lỗi nha, vừa rồi không cầm chắc.”
Ta đâm – đâm thủng yêu ma quỷ quái khắp thiên hạ!
Đại kiếm vù một cái thoát khỏi tay, roẹt qua tai Đoan Tuệ, đùng một tiếng, hai cây trúc tương phi đằng sau hắn bị chặt đứt.
“Không phải nói là đã nhớ kỹ sao?” Trạch Tú đi tới nhặt kiếm, sắc mặt đen sì: “Toàn là chém lung tung!”
Tiểu Man nghiêm mặt nói: “Tại kiếm nặng quá, đổi cái nhẹ hơn là được.”
Trạch Tú quả nhiên lục lọi tìm ra một thanh chủy thủ, đang định đưa cho nàng, Đoan Tuệ đã mặt mày xám ngoét đứng chắn phía trước, nói nhỏ: “Đừng luyện nữa, khu rừng này sẽ bị chặt hết mất.”
Hai người vô tội quay đầu lại, lúc này mới phát hiện cả rừng trúc đã bị chém cho tan nát tơi bời.
Việc luyện kiếm rốt cục vì Tiểu Man không biết lại giả vờ biết, Tuyết tiên sinh khóc rống, Trạch Tú nổi giận lôi đình mà kết thúc viên mãn.
Lại ngày nọ, Tiểu Man đột nhiên có ý nghĩ muốn dạy Trạch Tú nấu cơm.
“Chàng có võ công, đao công chắc chắn là không cần phải bàn, thái miếng thịt này đi. Miếng thịt không được dài hơn hai tấc, rộng hơn nửa tấc.”
Tiểu Man rất có bộ dáng tiên sinh, nghiêm túc chỉ bảo.
Trạch Tú cầm dao, mồ hôi trán chảy ròng ròng, chậm chạp thái, thái.
“Trời ạ!” Tiểu Man không lưu tình chút nào.
Trạch Tú nắm chặt dao, cổ tay rung lên bần bật, mắt trợn trừng, nghiến răng, rống lên một tiếng, chặt xuống.
Thớt nứt ra, bếp lò nứt, miếng thịt lại hoàn hảo như mới nằm trên mặt đất.
Trạch Tú vứt dao: “Nàng thái đi, ta xào rau.”
Vì thế việc dạy nấu cơm cuối cùng kết thúc sau khi phòng bếp bị lửa thiêu rụi.
Một đêm thê lương, đại hỏa hừng hực lao thẳng lên trời, chiếu sáng hai tròng mắt của Tuyết tiên sinh, cũng chiếu sáng vẻ mặt đẫm nước mắt của hắn… Hắn rốt cục nhận thức được hiện thực thảm khốc, rút kinh nghiệm xương máu, ngay hôm sau liền để hai người ra đi.
“Các ngươi đi lần này không biết đến bao giờ mới quay lại nơi này của tam thúc.” Lúc Tuyết tiên sinh tiễn bọn họ, hai mắt đã đỏ lên vì khóc, tóc mềm xõa trên vai, quần áo xộc xệch, quả thực là thương tâm muốn chết, “Tốt nhất về sau vĩnh viễn đừng đến.”
Đoan Tuệ dắt hai con tuấn mã tới, trao dây cương cho Trạch Tú, dịu dàng cười: “Đừng để ý, Tuyết tiên sinh tính tình trẻ con nên mới nói mát vậy. Sau này nhất định phải thường xuyên tới đây, chúng ta sẽ ở quý phủ chờ mọi người.”
Trạch Tú đặt tay nải lên lưng ngựa, xoay người lên ngựa, cúi đầu nhìn Tuyết tiên sinh, đột nhiên mỉm cười: “Tam thúc, bảo trọng.”
Tuyết tiên sinh đỏ cả mũi, kéo tay Tiểu Man, nhẹ giọng nói: “Trạch Tú là đứa ăn mềm không ăn cứng, đừng đối nghịch với hắn, hắn sau này cũng phải cần ngươi chăm sóc nhiều. Tiểu Man nhớ phải về thăm thúc thúc, thúc thúc sẽ chuẩn bị sẵn quần áo đẹp cho ngươi, đừng quên thúc thúc…”
Hắn còn chưa lải nhải xong, Tiểu Man đã bị Trạch Tú lúc này đang sắc mặt đen sì túm lên lưng ngựa. Nàng quay đầu vẫy tay với bọn họ, trong lòng kỳ thật cũng lưu luyến không rời, không nỡ rời xa những con người nhiệt tình đáng yêu này, còn cả những việc đã nảy sinh nơi đây, đêm hoàng kim đó, thiếu nữ trong gương mặt đỏ như hoa đào, phảng phất như bươm bướm phá kén mà ra.
Cảm giác trái tim đập rộn lúc đó, nàng thấy cả đời cũng không quên được.
“Chúng ta sẽ rời khỏi đất Liêu, qua cửa khẩu rất phiền toái cho nên ta sẽ đi đường nhỏ.” Trạch Tú vừa giục ngựa bước chậm rãi vừa cúi đầu nhìn bản đồ.
Tiểu Man cưỡi trên lưng một con ngựa khác, buồn chán nhìn xung quanh, đột nhiên quay đầu lại: “Phải rời khỏi đất Liêu? Vậy chúng ta đi đâu?”
Trạch Tú chỉ vào bản đồ: “Ngũ phương sừng Đông và Nam đều không ở đất Liêu mà ở Đại Tống, có lẽ ở phủ Giang Ninh và Phúc Châu sẽ có đầu mối về ngũ phương sừng.”
Tiểu Man hơi nhíu mày, thật lâu sau mới thấp giọng nói: “Không… trước tiên đừng rời khỏi đất Liêu được không? Âm thủy bảo tàng còn chưa tìm được. Nếu để rơi vào tay mấy người Gia Luật Văn Giác thì không phải hỏng chuyện sao?”
“Nàng không cần lo chuyện này, không có ngũ phương sừng Trấn Bắc, bọn họ chỉ có thể nhìn bảo tàng mà than thở. Phía đông cũng có vị trí âm mộc, cũng sẽ có bảo tàng. Huống chi chỉ có hai người chúng ta, cũng không thể mang đi nhiều của cải như vậy, cầm theo người sẽ dẫn tới sự chú ý của người khác, cũng không phải là cách hay.”
Tiểu Man không còn lời nào để nói, c