iểu Man trong lòng nghi hoặc, trở lại sân viện của mình, đang định đẩy cửa bước vào thì phát hiện cửa đã bị mở ra, nửa khép nửa mở. Gần đây chuyện không bình thường xảy ra quá thường xuyên, cho nên nàng lập tức cảnh giác, do dự ngoài cửa một chút, đột nhiên hỏi: “Ai ở bên trong?”
Trả lời nàng chính là một tràng tiếng bước chân, cửa bị mở toang ra, lọt vào tầm mắt nàng chính là tấm áo khoác đen bẩn thỉu, người tới có mái tóc đen dày, đôi mắt hoa đào rạng rỡ lấp lánh, đang bình tĩnh nhìn nàng.
Tiểu Man nhất thời phát ngốc, không biết mất bao lâu, cổ họng phát ra một thanh âm vô thức, sau đó nàng cúi đầu, ngay cả hai tai cũng đỏ dừ lên.
“Là… là chàng à?” Nàng hơi chút hoảng loạn, lách qua hắn mà đi vào, đặt cây quạt lên bàn.
Hắn cũng đi tới, cầm cây quạt lên, híp mắt nhìn một hồi, nói: “Thêu rất được.”
Tiểu Man rót hai chén trà, mỉm cười: “Đó là đương nhiên, không thấy là ai thêu sao?”
Trạch Tú cười một tiếng, đột nhiên ôm nàng từ phía sau, Tiểu Man cảm thấy hai tai nóng bừng lên. Hắn tinh tế hôn lên đó, một mặt nói nhỏ: “Nhớ ta không?”
Nàng mềm nhũn người, vội vàng giữ tay hắn: “Vì sao ta phải nhớ chàng chứ!”
Hắn gỡ trâm cài tóc của nàng ra, đôi môi nóng bỏng đáp lên cổ nàng, nỉ non: “Bởi vì ta là phu quân của nàng.”
Tiểu Man nói: “Thật không? Ta còn tưởng rằng chàng chẳng qua là nói chơi thôi.”
Trong lời nói của nàng rốt cục lộ ra chút u oán khổ sở, Trạch Tú không khỏi sửng sốt, nhẹ nhàng quay nàng lại, cúi đầu nhìn một lúc lâu, nói nhỏ: “Thật xin lỗi, không phải ta cố ý đi mà.”
Tiểu Man không nói gì, chắc chắn hắn không biết, buổi sáng hôm đó, khi nàng nhìn thấy bên giường trống rỗng, cả căn phòng vắng lặng tịch mịch, nàng mờ mịt đợi cả buổi sáng cũng không thấy hắn trở về, cái cảm giác này tột cùng là như thế nào mà.
Trạch Tú thấy hai mắt nàng dần đỏ lên, giống như có gì đó đang chậm rãi ngưng tụ làm nàng nghẹn lại, nhưng lại cố làm như không có chuyện gì, trong lòng không khỏi đau xót, chậm rãi ôm lấy nàng, vuốt tóc nàng, nói nhỏ: “Xin lỗi, là ta không chu đáo. Vì đột nhiên có việc gấp, ta không đành lòng đánh thức nàng.”
Tiểu Man quay đầu, hơi chút xấu hổ: “Được rồi… Việc đó, đó, cũng không có gì…”
“Uh, khó lắm hôm nay mới rảnh rang, đúng lúc bồi thường một chút…” Hắn nói năng ám muội, Tiểu Man đỏ mặt, giữ lấy tay hắn; “Chàng lại nghĩ đến chuyện này?”
Hắn vội vàng cởi quần áo nàng, “Đương nhiên, ta là nam nhân mà.”
Tiểu Man lắc mình né tránh, lấy tay bịt mũi: “Người chàng thối muốn chết! Cũng bẩn muốn chết! Đừng đụng vào ta!”
Trạch Tú cúi đầu nhìn thân mình, vết máu và bùn vẫn còn đọng nguyên, còn có mồ hôi, đúng là vừa bẩn vừa thối. Hắn thở dài một hơi, đành phải buông tha nàng: “Được rồi, ta ngoan ngoãn nghe lệnh. Ở đây chờ ta, không được chạy, nếu không ta bắt được sẽ làm cho nàng ba ngày không xuống giường được.”
Tiểu Man trừng mắt với hăn, mặt ửng đỏ: “Chàng đi chết đi!”
Trạch Tú vào phòng trong tắm rửa. Nhìn nhìn cái áo khoác vắt trên ghế, Tiểu Man chán ghét nhíu mày, thật thối, không biết làm sao mà hắn có thể khoác vào người cho được. Nàng túm quần áo bẩn lại, bỏ vào trong góc để sau mang đi giặt.
Chợt nghe hắn hét tên nàng: “Tiểu Man, giúp ta lấy quần áo sạch lại đây.”
Nàng đành phải cầm quần áo vắt lên bình phong cho hắn, lại nghe hắn nói vọng phía sau: “Nước nguội mất rồi, thêm nước ấm.”
Người này thật coi mình là đại thiếu gia còn nàng là nô tỳ hả? Tiểu Man cười lạnh phía sau bình phong: “Chàng không phải là đại hiệp sao? Mùa đông dùng băng tuyết tắm rửa cũng không vấn đề gì, giờ nước không đủ ấm cũng đâu phải vấn đề gì lớn.”
Hắn cười mắng một câu; “Nha đầu chết tiệt kia.”
Sau đó tiếng nước vang lên soàn soạt, Tiểu Man cảm thấy một bàn tay ướt sũng nắm lấy mình, trời đất quay cuồng một thoáng, nàng đã ngã ùm vào trong bồn tắm. Giống như một con mèo rơi xuống nước, nàng hoảng hốt đập nước ngoi lên.
Có người ôm nàng từ phía sau, da thịt nóng hơn nước dán lên, tiến vào trong quần áo nàng. Tiểu Man chỉ kịp khẽ kêu một tiếng: “Bây giờ còn là ban ngày…” đã bị hắn kéo lại.
Quần áo nổi lềnh bềnh trong bồn tắm, dập dềnh theo sóng nước. Nàng giữ chặt thành bồn, tóc dài ướt sũng thả chạm mặt đất.
Bọn họ cắn nuốt tại chỗ, nhất thời bất phân thắng bại. Râu ria cứng ngắc trên mặt hắn cọ lên cổ, lên ngực nàng, vừa ngứa lại vừa đau, nhưng cảm giác đó rất nhanh đã bj một loại triều dâng khác nuốt gọn. Có một khắc nàng nghĩ mình sẽ chết, giống như buổi tối hôm đó nàng co rúm ôm chặt lấy cổ hắn, vừa như sợ hãi, vừa như không biết phải làm sao.
Môi nàng giống như bị người tàn phá, có chút đau, dần dần lấn át thần trí nàng. Chậm rãi chờ sóng triều rút lui, nàng mới cảm giác được có người đang nhẹ nhàng hôn lên miệng vết thương.
“Râu…” Nàng thì thào nói, giữ lấy mặt hắn, “Cạo râu.”
Mấy ngày trước hắn đã cạo một lần, lần này râu mới mọc ra cũng không dài nhưng cọ lên da lại rất đau. Tiểu Man cầm chủy thủ, giúp hắn cạo sạch sẽ đám râu đáng ghét này. Tay hắn vẫn không thành thật, sờ bên này một chút, vuốt bên kia một phen, bống nhiên dừng lại ở mấy vết hồng hồng trên cổ và ngực nàng, chậ
