Disneyland 1972 Love the old s
Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210050

Bình chọn: 9.5.00/10/1005 lượt.

để mình yêu anh một cách ngu muội nữa. Tôi cũng xin khuyên anh một câu rằng, từ nay về sau đừng bao giờ tự dối mình và dối người nữa, đem tình yêu ra làm cái cớ, đó chỉ là việc làm của những kẻ cạn bã mà thôi!”Cánh tay ôm ngang lưng Lương Duyệt cảm nhận thấy một sự rung động khe khẽ từ thân hình nó đang giữ. Trịnh Hy Tắc cúi đầu xuống và đưa cánh tay kia ra, nhẹ nhàng kéo cô dựa vào người mình.Đem tình yêu ra làm cái cơ, đó là một hành động ích kỷ. Không ai có quyền quyết định thay cho người khác.Cô dựa thân người cứng đờ của mình vào cánh tay anh rồi nói: “Đi thôi, đừng quấy rầy họ”.Đúng lúc ấy thì cánh cửa bị đẩy mạnh, Phương Nhược Nhã cúi đầu chạy ra ngoài, cô ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên. Nhìn thấy Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt, cô dừng bước, do dự một lúc, không nói gì rồi tiếp tục bỏ đi.Hàn Ly đuổi theo sau, nhìn thấy hai người bọn họ, anh chau mày rồi chào Trịnh Hy Tắc một câu, sau đó tiếp tục đuổi theo Phương Nhược Nhã.Một sự im lặng lập tức bao phủ cả một hành lang dài, bầu không khí nặng nề đè xuống hai người. Cuối cùng, vẫn là Trịnh Hy Tắc lên tiếng trước: “Lên nghỉ ngơi một lát đi”.____ (189)Cô gật đầu một cách máy móc, gỡ cánh tay của anh ra rồi đi một mình lên gác. Bước chân của những cô gái vốn quen đi một mình luôn kiên định như vậy. Họ rất ít khi quay đầu lại, và tất nhiên cũng sẽ bỏ lỡ cái nhìn chăm chú của người kia, ví dụ như lúc này.Trịnh Hy Tắc đi theo sau cô một cách không vội vã, cánh tay anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định với thắt lưng của cô, nhưng cô không biết điều đó.Trịnh phu nhân đang đau lòng vì người bạn trai cũ, nhưng điều đó lại khiến cho trái tim Trịnh Hy Tắc quặn đau. Anh nhớ tới mẩu tin nhắn mà mình đã xóa, và cả lá thư đã bị xé vụn ấy nữa.Thì ra, đó là một câu chuyện tình yêu khác.Tất nhiên, anh cũng nhớ tới vẻ ra sức bảo vệ cho người bạn thân thiết của mình của Phương Nhược Nhã và cả lời lẽ đầy vẻ chất vấn đáng sợ của cô ấy: “Cưới cô ấy là một chuyện dễ, nhưng làm cho cô ấy yêu anh thì lại là một chuyện rất khó. Nếu anh không biết cách tôn trọng, thì ít nhất cũng đừng làm tổn thương cô ấy một cách bỉ ổi.”Anh ngẫm nghĩ và bỗng nhiên phát hiện ra lời nói của Phương Nhược Nhã vừa đúng vừa sai. Cưới thì dễ, làm cho cô ấy yêu mình là một rất khó, điều này đúng, nhưng nếu không học được cách tôn trọng thì hãy rời xa cô ấy một chút, điều này lại sai. Bởi cách xóa nhòa ký ức tốt nhất chính là tạo ra những ký ức mới trên nền ký ức đó, cho đến khi ký ức mới bao trùm tất cả.Đưa Lương Duyệt vào xong, anh bước tới phòng làm việc, gọi điện thoại. Khi anh quay trở lại thì cô đã ngủ.Chiếc giường cưới với kích cỡ lớn hơn hẳn những chiếc giường bình thường được đặt theo ý muốn của cô, chiếc ga trải giường và chiếc rèm cửa sổ với những bông hoa nhỏ li ti dịu dàng cũng được bài trí theo phong cách của cô. Trừ căn phòng vẫn như cũ, còn lại mọi vật dụng trong phòng đều được thay đổi hoàn toàn từ khi cô xuất hiện.Anh khẽ khàng ngồi xuống mép giường, chăm chăm nhìn cô đang chìm trong giấc ngủ, rồi đưa tay ra xoay xoay chiếc nhẫn vừa mới đeo vào cho cô lúc nãy.Trên chiếc nhẫn đó có mấy chữ.Nhưng đáng tiếc là khi đưa tay ra đón nhận nó, mắt cô đã không dừng lại dù chỉ một khoảng khắc, để mặc anh kéo ngón tay cô ra, lồng chiếc nhẫn vào, khuôn mặt cô vẫn không hề có biểu cảm gì.Nếu bảo anh nói ra rằng, anh thực sự thấy có cảm tình với cô gái này, thì quả là rất khó. Toàn những chi tiết vụn vặt, linh tinh, mà nếu đem bày tất cả ra thì chỉ có thể chứng minh một điều rằng cô ấy rất ngốc nghếch,không hề hiểu gì về cái gọi là sự quanh co, kinh nghiệm của cô ấy cũng không hề nhiều nhặn gì, tính cách đa sầu đa cảm lại không phù hợp chút nào với cái nghề luật sư, vân vân và vân vân. Thế mà, con người như thế lại khiến anh bỗng nhiên cảm thấy lo lắng và không yên tâm. Nếu không có anh, chắc chắn cuộc sống của cô ấy sẽ rất khó khăn, cô ấy sẽ mãi mãi vất vả cực nhọc như trước đây.____ (190)Người con gái không biết cách chăm sóc bản thân mình như vậy thì sẽ cần đến một người luôn lo lắng chăm sóc,nếu không thì…Nếu không thì sẽ thế nào, anh cũng không biết nữa, anh chỉ cảm thấy có một số thứ nên để bên cạnh mình vẫn là hơn cả.Cho nên, anh lại lấy thuốc lá ra, châm một điếu, rồi rít một hơi rất mạnh, sau đó nhả khói thuốc, cứ như vậy hết lần này đến lần khác.Đúng rồi,là cái lần ấy, cái lần cô nhảy từ tầng ba xuống.Từ nhỏ, anh đã lớn lên trong cái nhìn khinh rẻ của mọi người, năm mười năm tuổi, anh chuyển tới sống ở Quang Mẫn Uyển. Hồi ấy, ngoài bố mình, anh không hề nhận được bất kỳ nụ cười và sự tin cậy nào từ người khác. Điều đó rất bình thường, một đứa trẻ không danh phận mà bỗng nhiên xuất hiện trong một đại gia đình, thì sự chấn động của sự kiện này không cần nói nhiều cũng đủ biết. Những người nhòm ngó tài sản kế thừa thì hết hy vọng, những người coi trọng thể diện thì tức giận, phẫn nộ. Năm hai mươi năm tuổi,anh bước chân vào Trung Thiên mà không hề dựa vào một mối quan hệ thân thích nào, nhưng điều đó cũng không thể nào thuyết phục được mọi người. Vì thế, từ các trưởng phòng cho tới các giám