Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329730
Bình chọn: 8.5.00/10/973 lượt.
ơng Duyệt vẫn vùi đầu xử lý các loại hồ sơ. Kể từ khi dựa được vào Trung Thiên, cô đã bất ngờ cứu sống được Nghiêm Quy. Hồ sơ các vụ án cứ tới tấp gửi tới, tiền kiếm đựơc cũng mỗi ngày một nhiều hơn, ông chủ Hàn Ly xem ra phen này đến cả trong mơ cũng mỉm cười.____ (203)Sau mấy tháng điên cuồng như con thoi, xem ra đến lúc này ai cũng mệt rã rời, vì thế văn phòng phải liên tiếp tuyển người. Vì đã có tiếng tăm trong ngành nên chất lượng các ứng viên dự tuyển vào văn phòng cũng được nâng lên rất nhiều, các thạc sĩ ngành luật trước đây nhìn văn phòng của họ bằng nửa con mắt thì nay cũng lần lượt tới dự tuyển vơi vẻ tôn trọng hơn hẳn. điều này thực sự làm thỏa mãn lòng hám hư vinh của Lương Duyệt.Vì có thêm mấy nhân viên mới nên khối lượng công việc vốn chồng chất như núi cũng đã giảm đi khá nhiều, nhưng Lương Duyệt vẫn thích tự mình xem xét mọi việc, giống như Luật sư Nghiêm năm nào.Nhắc đến Luật sư Nghiêm, trong lòng Lương Duyệt dấy nên một niềm cảm kích. Một người phụ nữ đã đem toàn bộ tâm sức của mình vào một chuyện nào đó cũng không ngoài hai mục đích: một là sự nghiệp, muốn chứng minh thực lực của mình, như Lương Duyệt; hai là vì tình yêu, luôn theo đuổi mà không chút oán trách, giống như Luật sư Nghiêm.Chị ấy là một người phụ nữ thông minh. Sau khi biết Hàn Ly chỉ một lòng một dạ nghĩ về Phương Nhược Nhã, chị ấy đã lựa chọn cách ra đi.Ra đi một cách dứt khoát, đó là việc duy nhất mà chị ấy có thể làm được, và đó cũng chính là hành động khiến khi chia tay, Hàn Ly luôn im lặng, không thể nói được câu nào.Tình yêu có lẽ là như vậy, chỉ có một người chiến thắng mà thôi.Người thua cuộc, cho dù có nhận được sự day dứt từ phía đối phương thì cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ, bởi vì thứ mà họ cần không chỉ có vậy.Quá sáu giờ là cả toà nhà tắt điều hòa, mặc dù lúc đó Lương Duyệt đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại nhưng vẫn không ngơi tay. Hàn Ly đã đi công tác từ mấy hôm trước. Chỉ còn lại trợ lý mới tuyển Doanh Doanh vẫn còn ở lại. Lương Duyệt thầm tính, công việc có thể sẽ phải làm thâu đêm, trong khi cô trợ lý mới tuyển kia thì như hoa như ngọc, không thể bảo ngừơi ta thức đêm để làm thêm, vì thế cô bèn đứng dậy đi đến chỗ làm việc của Doanh Doanh, gõ vào tấm kính ngăn cách, nói: “Cô cứ về đi, để chìa khóa lên bàn, hôm nay tôi sẽ đóng cửa”.“Không sao đâu ạ, hôm nay em cũng muốn học thêm đôi chút.” Doanh Doanh quả là một cô bé thuần khiết, những sinh viên vừa mới tốt nghiệp, mới bước chân vào xã hội luôn tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân, khiến người khác phải ghen tỵ. Lương Duyệt thấy vẻ mặt tươi rói của cô bé, bình thản nói: “Nếu cô muốn về, bây giờ vẫn còn kịp, nếu không thì đêm nay sẽ phải thức đến sáng đấy”.Dù cô cố làm ra vẻ nghiêm nghị nhưng cũng không đuổi được Doanh Doanh, Doanh Doanh vẫn kiên trì đáp: “Không có vấn đề gì, em sẽ ở lại làm thêm”.Lương Duyệt nhìn chằm chằm vào Doanh Doanh, cuối cùng mới cười rồi quay người đi vào phòng làm việc.Trước khi đóng cửa, cô vẫn không quên dặn với lại: “Vậy thì nhớ gọi hai suất cơm hộp đấy, đói bụng là không làm được việc gì đâu.”Doanh Doanh le lưỡi, cừơi, gật đầu rồi lấy điện thoại gọi đến cửa hàng cơm hộp ngay lập tức, còn Lương Duyệt ngồi ngả người xuống ghế, dáng điệu lơ đãng.____ (204)Cô nhẩm tính, từ ngày tốt nghiệp đến nay cũng đã bảy năm rồi, tinh thần và khí thế hừng hực không chịu chấp nhận thất bại năm xưa đã bị hiện thực làm cho biến mất sạch từ bao giờ. Doanh Doanh đã vượt qua rất nhiều ứng viên có trình độ học vấn cao, được tuyển vào hoàn toàn là bởi vì Lương Duyệt khao khát sức sống thanh xuân ấy ở cô bé.Sức sống thanh xuân như không hề biết đến mùi vị của nỗi buồn.Cô cũng đã từng có nó. Nhưng sau đó, nó đã bị một người mang đi, thế là từ đó cô xa mãi nụ cười rặng rỡ như ánh mặt trời, và hơn thế nữa, là những niềm vui đặc biệt và đầy ý nghĩa.Khi chúng ta lớn lên, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng, một nụ cừơi thực sự cũng là một thứ xa xỉ. Nó nặng hơn cả tiền bạc, không thể lấy thứ gì ra để đo đếm được.Suất cơm hộp Doanh Doanh gọi về đã đựơc bày trên bàn, nhưng Lương Duyệt không hề muốn ăn, mãi cho đến khi có tiếng chuông điện thoại gọi đến. Cô dừng bàn tay gõ trên phím, mở điện thoại, đó là một số quen thuộc, số của Trịnh Hy Tắc.Kết hôn đã mấy tháng rồi, cô vẫn luôn bận rộn, nhưng anh còn bận hơn cô.Nếu như những người giúp việc trong nhà không nhắc nhở thì cô cũng quên mất rằng họ vẫn đang là cặp vợ chồng mới cưới. Nếu các thành viên tép riu trong hội đồng quản trị của Trung Thiên có ý làm phản như họ từng nghĩ, thì với uy tính của Trịnh Hy Tắc, cộng với sự trợ giúp của cô, cái ghế chủ tịch hội đồng quản trij cảu anh vẫn rất vũng vàng. Trịnh Minh Tắc không có nhiều động tĩnh như trước, an hem họ vẫn gặp gỡ nhau, thậm trí trước đám đông vẫn tỏ ra hòa hợp.Không biết ai đã nói câu này: “Làm bung bét ra thì chỉ là hạ sách, và như vậy càng không thể tiếp tục trò chơi đựơc nữa.Vì thế mà vẫn cứ tiếp diễn cái cảnh anh thì tỏ ra nhân từ, còn em thì tỏ ra khính trọng, Trịnh MinhTắc vẫn cứ làm tổng giám đốc, Trịnh Hy Tắc thì vẫn giữ lấy cái ghể chủ tịch hội đồng quản tr