Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211082
Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.
chắc chắn cũng sẽ phải dùng đến chúng, vì thế cô đã không từ chối, mỗi lần nhận quà xong cô đều mua quà tặng lại, cô cũng biết rõ sở thích của anh, nên chỉ cần một tiếng sau là việc chọn lựa mua quà tặng lại đã được giải quyết xong. Giữa hai người luôn luôn là có đi có lại, vui cùng san sẻ.Còn chuyện như khi nào anh mặc, hoặc đã mặc chúng chưa, cô chưa bao giờ quan tâm, để ý. Cũng giống như những đồ vật mà anh tặng cô, có rất nhiều đồ cô chưa hề đụng tới dù chỉ một lần.____ (111)Cô thường nghe người ta nói rằng, áo sơ mi của đàn ông là thứ mà rất dễ gợi cảm, chỉ cần phụ nữ mặc nó lên người là lập tức khơi dậy lòng ham muốn chiếm đoạt của đàn ông. Đáng thương sao khi ở nhà cô cũng phải mặc như vậy, quả thực cô chẳng còn biết phải làm gì hơn thế. Tuy có phần hơi khó xử, nhưng dù sao cũng vẫn cứ hơn là để mình trần đi đi lại lại trong nhà. Mặc dù buổi tối cô Đường hầu như không lên gác, nhưng là một người theo chủ nghĩa truyền thống Lương Duyệt không sao quen được với điều đó.Cô xắn ống tay áo lên, khuy áo cũng cài đến cái cuối cùng gần cổ nhất, vì thế vạt áo có phần hơi ngắn, chỉ vừa chạm tới giữa đùi, cô cứ phải kéo chỗ này che chỗ khác, cố gắng hạn chế tối đa việc đi lại, nếu có thì mỗi bước đi bước nào cũng rất thận trọng.Nhìn kỹ dưới ánh trăng mờ ảo, thì dường như Trịnh Hy Tắc đang nằm quay lưng về phiá cửa sổ đã ngủ say. Lúc đó cô mới yên tâm nằm xuống mép giường khẽ kéo góc chăn đắp lên người, chiếc áo sơ mi khi cô đặt chân nằm xuống giường bị kéo lên, để lộ bắp chân nõn nà. Cô vội túm lấy góc chăn trùm lên đó, đưa mắt thận trọng nhìn người nằm bên cạnh, trút một hơi nhẹ nhõm và nằm xuống.Cô nín thở nằm co mình trên giường, cố gắng trấn tĩnh và nghĩ ra đối sách, vì vậy mà cô không nhìn thấy khoé môi khẽ nhếch nụ cười của Trịnh Hy Tắc trong bóng đêm. Thực ra anh đã nhìn thấy cô ngay từ lúc cô bước vào cửa.Trong đầu anh vốn đang nghĩ đến nội dung của cuộc họp ngày mai nhìn thấy vẻ lấm lét của cô khi bước vào, anh tưởng rằng cô không quen với việc đi chân trần, nhưng dáng vẻ của cô dưới ánh trăng màu bạc đã làm anh phải chú ý.Đó là một chút e ấp, một chút cảnh giác, một chút hoang mang và một chút lúng túng.Anh không muốn làm cho cô giật mình vì thế giả vờ như đã ngủ say, nhưng khi ngửi thấy mùi hương thơm trên người cô toả ra thì dường như lý trí của anh đã bị lu mờ. Cô từng nói rằng cô thích nhất loài hoa bách hợp, đến cả nước gội đầu cũng phải tìm bằng được loại có chứa thành phần hoa bách hợp. Đó là loại nước gội đầu gì nhỉ? Anh lại quên mất rồi nhưng anh không thể không thừa nhận rằng mùi của nó rất thơm.Thấy cô có vẻ đã lơi lỏng việc cảnh giác, nằm có vẻ thoải mái hơn, anh lập tức giang tay ra và kéo cô vào lòng mình.Bị bất ngờ, Lương Duyệt vẫn còn chưa hết bàng hoàng thì lại bị Trịnh Hy Tắc cắn khẽ một cái vào cổ, lúc đó cô mới ý thức được về một ham muốn đang ùa đến. Cô chỉ còn biết giương mắt nhìn con người tưởng đã ngủ say ấy mỉm cười, rồi nói bằng một giọng khàn khàn : “Anh thích em mặc chiếc áo sơ mi này của anh.”Động tác tiếp theo ngay đó là đôi môi anh áp xuống và bắt đầu hôn.Trịnh Hy Tắc khác với Chung Lỗi. Mặc dù lúc đó Chung Lỗi vẫn còn ít tuổi, nhưng những lúc ái ân, phần nhiều anh tỏ ra rất đỗi dịu dàng, giữa những lời trêu đùa xen kẽ, hơi thở của anh dồn dập. Là người tinh tế, trong những giây phút quan trọng nhất bao giờ anh cũng hỏi xem cảm gíac của cô lúc đó thế nào. Còn Trịnh Hy Tắc lại thích theo kiểu tấn công. Là người luôn có ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ, anh không cho phép người phụ nữ có bất cứ sự phản kháng nào, vì vậy anh có vẻ thích nắm lấy cổ tay cô, rồi dùng lưỡi và bàn tay lướt trên khắp cơ thể cô.____ (112)Đã ở cái tuổi hơn ba mươi rồi, những vận động có lợi cho sức khoẻ và tình cảm chẳng nên kháng cự lại nhiều làm gì. Lương Duyệt tự ru ngủ mình, phụ nữ cũng có nhu cầu sinh lý,chỉ khi thực sự thoát ly khỏi tình cảm thì mới là có quyền làm chủ đối với cơ thể mình. Nhưng, cứ mỗi lầm sắp chìm đắm, cô lại cố chống chọi để rồi ở trong trạng thái giữa đê mê và sự tỉnh táo. Kỹ thuật của Trịnh Hy Tắc thực sự không tồi, và đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến sự chống cự của cô trở nên yếu ớt, nhưng, hôm nay…“Nào, hãy tập trung vào đi…” anh dùng tay đỡ người, nói với vẻ rất nghiêm túc.’Lương Duyệt nhắm mắt lại, trong lòng rối ren, mỉm cười một cách yếu ớt thay cho câu trả lời. Thái độ của cô khiến Trịnh Hy Tắc rất không vui, anh giữ chặt thắt ngang lưng cô để nó cùng hưởng ứng với động tác của mình. Né ttránh không thành, Lương Duyệt chỉ còn biết phó mặc theo bản năng và ngửa người về phía sau.Anh mỉm cười, buông cổ tay cô, đưa bàn tay có những ngón dài vuốt ve khuôn mặt cô, “Thì ra, cơ thể em thật thà hơn con người em.”Những lời nói giữa vợ chồng cũng tác động đến thần kinh rất nhạy cảm của Lương Duyệt, cô bỗng cảm thấy lòng lạnh hẳn đi, cô định đẩy tay anh ra, nhưng cái đẩy ấy lại quá nhẹ, bàn tay đầy sức mạnh của anh vẫn đang dừng lại ở bên má cô.Hơi thở của anh vẫn rất nặng nề, còn tiếng động vẫn rất bình thản. Tiếng hổn hển cố nén chứng minh cho sức mạnh ý chí của con