Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210770
Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.
, thấy động tác của cô rất thành thục, thậm chí còn đúng kiểu và lịch sự hơn cả nhân viên phục vụ.“Trước đây cô làm gì?” Nhìn thấy vẻ mặt tỏ vẻ không hiểu của cô, ** bổ sung: “Trước khi vào làm ở Nghiêm Quy ấy”.Lương Duyệt đáp rất thành thật: “Từng làm nhân viên tiếp thị, hồi ở quê thì từng làm quản lý khách sạn”.“Trông cô hoàn toàn không có vẻ như vây, ngoại trừ động tác chuẩn hơn người phục vụ kia. Cá tính của cô không giống với những người phục vụ chuyên nghiệp.” Anh chỉ vào cốc cà phê, nói với vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.Thì ra cô ấy đã từng làm nhiều nghề như vậy, thế mà vẫn thi đỗ và làm việc ở văn phòng luật sư. Không biết đây là sự nhạo báng cho sự xuống dốc của ngành tư pháp hay là do sự tài giỏi của cô?Cô nói với vẻ chân thành: “Thực ra tôi cũng có thể được xem làm có tài diễn kịch trước mặt những người lạ, còn với những người thân quen thì tôi lại rất dễ bộc lộ sự khờ khạo của mình”.Anh khẽ cười thay cho một lời tán đồng, đúng vậy, lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, anh không hề nghĩ rằng một luật sư lại có thể ngốc nghếch đến thế. Ngốc tời mức hết thuốc chữa.“Nói đi, cô muốn tôi phải làm gì?” Anh nhấc cốc cà phê lên, uống một ngụm lớn. Vị đắng của nó khiến anh có cảm giác như vừa thấy lại thứ gì đó khá lâu không gặp, vì thế thái độ của anh bỗng trở nên mềm mỏng hơn hẳn. “Có điều, phải nói trước tôi không phải là thần tiên, bây giờ đến bản thân mình, tôi cũng còn không cứu nổi. Có thể giúp được cô đến đâu, tôi cũng chưa rõ.”____ (159)Lương Duyệt cười miễn cưỡng, đáp: “Vâng, đúng vậy. Tôi hy vọng Tổng Giám đốc Trịnh có thể làm trung gian hòa giải giúp chúng tôi”. Tiếp đó, cô đem toàn bộ chuyện xảy ra trong những ngày gần đây kể cho anh nghe từ đầu chí cuối. Chỉ riêng chi tiết chia tay với Chung Lỗi là cô không nhắc đến, bởi đó là chuyện riêng, hơn nữa có nói ra cũng chẳng có ích lợi gì. Nói với một người đàn ông về chuyện mình không muốn chia tay với người yêu, tuy không làm tổn thương tới lòng tự trọng của anh ta, nhưng chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng tới hình ảnh thông minh giỏi giang của bản thân mà cô phải mất rất nhiều thời gian và công sức mới xây dựng được – tuy cái hình ảnh đó trước mặt Trịnh Hy Tắc giờ đây hầu như chẳng còn được gì.Anh cười. “Cô tìm tôi chính là vì việc này? Như vậy có nghĩa là chỗ các cô đã quyết định từ bỏ vụ kiện à?”“Vâng, đành phải bỏ thôi. Chỉ cần đối phương dừng tay thì chúng tôi không truy cứu nữa, kể cả Lăng Tử cũng vậy. Cho dù anh ta có ra nước ngoài hay bị bắt lại thì cũng không liên quan gì tới chúng tôi.” Lương Duyệt gật đầu một cách trịnh trọng.“Quả nhiên cô không hề ngốc, cô đã nhanh chóng học được thứ cơ bản nhất mà một luật sư cần phải biết. Rất tốt, tôi nghĩ tôi có thể yên tâm giao việc cho cô rồi.” Anh chậm rãi nhấp thêm một ngụm cà phê nữa, nhưng nụ cười lại rất lạnh lùng.“Đúng vây, anh nói rất đúng. Tôi không muốn mất người thân, không muốn mất Trung Thiên, lại càng không muốn chỉ vì mười mấy con người mà hủy hoại tương lai của mình.” Lương Duyệt cảm thấy giọng nói của mình có gì đó rất khó tả, giống hệt giọng điệu của những người luôn cho rằng mình là kẻ thức thời.Trịnh Hy Tắc lấy ra một điếu thuốc khác, ngả người vào thành ghế và quan sát Lương Duyệt rất kỹ với một ánh mắt rất kỳ lạ. Lương Duyệt không ngẩng đầu lên, những lời nói hạ thấp nhân phẩm của bản thân như vừa rồi là giới hạn cuối cùng của cô, nếu bắt cô phải dùng ánh mắt để lấy lòng anh ta nữa thì sợ rằng còn khó hơn lên trời.Đột nhiên, Trịnh Hy Tắc vươn người về phía trước, dụi điếu thuốc vào gạt tàn và nói: “Được rồi, mếu mọi chuyện đúng như lời cô nói, cô đã diễn rất tốt trước mặt một người lạ, vậy chúng ta hãy bắt tay nhau cùng diễn một vở kịch khác có được không?”.Lương Duyệt ngạc nhiên ngẩng mặt lên nhìn anh, tuy có chút gì đó xa lạ, nhưng rõ ràng sự khao khát trong ánh mắt của Trịnh Hy Tắc vẫn rất rõ ràng. Chỉ có điều, sự khao khát ấy là với quyền lực mà thôi…“Ví dụ?”, cô khẽ hỏi.“Ví dụ, tôi giúp cô giải quyết tất cả những vấn đề hiện nay, còn cô thì hãy tìm cách tuyên truyền, tạo thế lực cho tôi bằng chính chuyện này, cô hãy khuếch trương tầm ảnh hưởng của tôi trước các phương tiện thông tin đại chúng, buộc các cổ đông khác của Trung Thiên đồng ý ký vào đơn đề nghị chuyển giao quyền quản lý cho tôi. Sau đó, tôi sẽ tiếp tục dùng quan hệ của tôi, giúp cô đặt chân vào giới thượng lưu. Thắng được vụ kiện của Trung Thiên, danh tiếng của cô chắc chắn sẽ tăng lên mấy chục lần.”Những lời nói này của Trịnh Hy Tắc khiến cho Lương Duyệt ngây người ra, trong đầu cô hiện lên quá trình diễn ra toàn bộ sự việc.____ (160)Một kế hoạch tuyệt vời, một sự kết hợp mà cả hai bên đều có lợi. Dường như không thể có sự phối hợp nào hoàn hảo đến thế. Hơn nữa, tất cả những khó khăn hiện tại xem ra đều sẽ trở thành động lực đưa đến thành công.Họ cùng nhau bàn bạc, sắp xếp và tính toán hết lần này đến lần khác, Lương Duyệt không thể không thừa nhận rằng Trịnh Hy Tắc là một chiến lược gia bẩm sinh. Mọi tính toán của anh đều nằm trong tầm kiểm soát và rất hoàn hảo, thậm chí cô không thể tìm ra được kẽ hở nào trong đó, nếu
