được hỏi.
“Bởi vì bên cạnh cô luôn luôn yên tĩnh.” Mộc Mộc ăn ngay nói thật.
Trong công ty, băng sơn mỹ nhân Tần Hồng Nhan chính là nữ vương, không ai dám chỉ trỏ đàm tiếu trước mặt cô ấy, Mộc Mộc đi theo cô, cũng miễn nghe thấy những lời đồn nhảm.
“Nghe nói cô và Trầm Ngang lại chia tay ?” Nữ vương thỉnh thoàng cũng sẽ tám chuyện.
“Chúng tôi đã chia tay lâu rồi, không có ‘lại’.” Mộc Mộc sửa lại cho đúng.
Những người này, thực sự muốn hủy danh dự cô nha.
“Nhưng mà tôi thấy lần này cô cũng không nhịn được lâu đâu, cuối cùng vẫn nằm trong lòng bàn tay Trầm Ngang thôi.” Giọng điệu Tần Hồng Nhan nhẹ mà chắc chắn.
“Lần này là khác, tôi đã có bạn trai , là bạn hồi cấp ba. Tình cảm của chúng tôi trước kia rất tốt, nhưng bởi vì hiểu lầm mới buông tay. Bây giờ hiểu lầm đã được hóa giải, dĩ nhiên sẽ bên nhau cả đời.” Mộc Mộc vội vàng làm rõ.
Tần Hồng Nhan không thèm nhìn Mộc Mộc, nói thẳng: “Những lời này, cô đang thuyết phục tôi, hay là đang thuyết phục chính mình thế?”
“Đương nhiên…… Đương nhiên là nói cho cô, tôi cần chi mà phải thuyết phục chính mình, đây vốn là sự thật mà.” Không biết tại sao Mộc Mộc lại ấp úng đến vậy.
“Nếu chuyện thật sự tồn tại thì căn bản không cần nhiều lời. Ngược lại, nói nhiều chỉ chứng tỏ chuyện đó không hề tồn tại.” Tần Hồng Nhan bắt đầu triết lý.
Nói xong, cũng không để ý tới Mộc Mộc, đứng dậy giẫm giày cao gót rời đi.
Vẫn như cũ, Tần Hồng Nhan đi đến đâu thì trong vòng bán kính một mét người gặp người tránh, chó gặp chó trốn.
Cả chiều, Mộc Mộc luôn suy nghĩ về câu nói kia của Tần Hồng Nhan.
Bản thân cô quả thật gặp ai cũng không ngừng lặp lại tình cảm sâu đậm của mình và Lục Ngộ, nhưng theo lời Tần Hồng Nhan nói, nếu thật sự vững chắc không gì phá nổi, vì sao cô lại để ý đến vậy?
Chẳng lẽ thật sự cô đang thuyết phục chính mình?
Không có khả năng, Mộc Mộc thầm nghĩ, tình yêu đầu này chính là tình cảm trong sáng sâu sắc khó quên nhất, cũng là tình yêu cuối cùng của cô.
Hơn nữa Lục Ngộ là một người đàn ông tốt, cô đã hiểu lầm anh nhiều năm, nên sau này cô nhất định phải đối tốt với anh nhiều hơn nữa.
Đang nghĩ ngợi bỗng Lục Ngộ gọi điện thoại tới, hẹn cô buổi tối đi chơi.
“Chúng ta đi ăn món Thái anh thích nhất trước, sau đó đi xem phim nhé?” Lục Ngộ ở bên kia điện thoại hỏi: “Em muốn xem phim gì?”
“Anh chọn đi, chỉ cần anh chọn em đều thích xem.” Mộc Mộc dịu dàng nói.
“Ừm, vậy đợi lát nữa anh tới đón em.”
“Vâng, em chờ anh.”
Tình nồng ý mật gọi điện xong, Mộc Mộc mỉm cười ngẩng đầu, bỗng phát hiện Trầm Ngang không biết khi nào đã đứng trước bàn làm việc của cô, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu rồi.
Mộc Mộc nhanh chóng khôi phục khuôn mặt nghiêm túc, nói: “Giám đốc Trầm, anh có việc gì muốn dặn dò sao?”
“Không có gì, phiền em giúp anh mang một cốc cà phê vào.” Giọng điệu Trầm Ngang vẫn như thường lệ, vừa nói vừa bước vào văn phòng.
Mộc Mộc thắc mắc, Trầm Ngang này đúng thật kỳ lạ, rõ ràng chỉ là một cốc cà phê mà thôi, dùng điện thoại nội bộ thông báo cho cô biết là được rồi, cần chi phải tự mình đi một chuyến chứ.
Nhưng cho dù là ông chủ kiêm bạn trai cũ thì vẫn là ông chủ, Mộc Mộc không dám cãi lời, nhanh chóng pha một cốc cà phê Blue Mountain đi vào.
“Giám đốc Trầm, cà phê được rồi.” Mộc Mộc gõ cửa bước vào.
“Vào đi, phiền em đặt lên bàn.” Trầm Ngang không ngẩng đầu, bộ dáng dường như rất bận rộn.
Bởi vì trước kia vô số lần cô bị Trầm Ngang trêu đùa là vì đứng gần, cho nên từ khi chính thức nhận chức, Mộc Mộc luôn đứng cách anh rất xa. Lần này cũng không ngoại lệ, Mộc Mộc bưng cà phê cẩn thận bước tới bàn làm việc, đang định đặt xuống, nhưng dưới chân không biết đụng phải cái gì, mất trọng tâm, toàn bộ cà phê trong cốc đều đổ lên tài liệu mà Trầm Ngang đang tập trung tinh thần nhìn chăm chú.
Trầm Ngang ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Đây là tài liệu mã hóa, chỉ có một bản.”
Không chỉ có thế, ngày mai sẽ phải sử dụng tới những tài liệu này, Mộc Mộc nhẩm tính, phát hiện cho dù mình có bán vàng cũng không thể bồi thường số tiền lớn như vậy.
Không còn cách nào khác, buổi tối chỉ có ở lại tăng ca bù đắp sai sót.
Vội gọi điện thoại giải thích cho Lục Ngộ, Lục Ngộ đương nhiên hiểu được nỗi khổ của cô, nói công việc quan trọng, Mộc Mộc cảm thấy bản thân cô tìm được một người bạn trai chu đáo thấu hiểu như vậy nhất định là do kiếp trước cô đốt rất nhiều nhang.
Ý thức buổi tối chỉ có hai người: cô và Trầm Ngang, Mộc Mộc có chút đề phòng, âm thầm cầm bình xịt hơi cay, chỉ cần Trầm Ngang có hành động không yên phận thì cô sẽ hạ thủ không lưu tình.
Nhưng mà tối nay cực kỳ bình an, Trầm Ngang không có bất kỳ hành động không yên phận nào.
Chương 43
Mộc Mộc thậm chí hoài nghi rằng liệu cô có phải quá tự tin rồi hay không, có lẽ Trầm Ngang vốn không hề có tâm tư kia.
Sau khi lo lắng, tinh thần dần thả lỏng, cho nên lúc làm việc xong cô đã đồng ý đi thang máy với Trầm Ngang — thời gian quá muộn, cả công ty tối đen như mực, không chừng còn có ma hay quỷ từ lỗ hổng nào đó chui ra.
Dù sao ma quỷ so với Trầm Ngang, vẫn là vế trước có vẻ đáng sợ hơn.
Thật ra M