rời xa xa chậm rãi bị nhuộm một màu mông lung.
“Mạc tỷ…có phải là do áp lực quá lớn không? Có chuyện gì mà không nói với tôi?” Vương Tử Hựu ôm Mạc Tịnh Ngôn vào trong ngực, hôn lên má nàng, yêu thương bộ dạng thất lạc này của nàng.
“Tiểu Hựu” Hai tay Mạc Tịnh Ngôn ở phía sau lưng nàng chậm rãi quấn quanh, ôn nhu vuốt ve, chậm rãi gợi lên cảm xúc khiến Vương Tử Hựu khó nhịn, như thế nào cảm thấy động tác này của Mạc Tịnh Ngôn là…đang khiêu khích dụ dỗ?
“Mạc tỷ…” Vương Tử Hựu đẩy ra xa một chút, nhìn khuôn mặt nàng, đã thấy ánh sáng nhu hoà chiếu rọi vào, đẹp đến không nói nên lời. Mạc Tịnh Ngôn kéo ghế dựa nằm ngang xuống, bắt đầu cởi quần áo. Hai mắt Vương Tử Hựu vẫn không nhúc nhích, giật mình nhìn Mạc Tịnh Ngôn cởi bỏ y phục, áo len cùng áo ngoài ném sang một bên, chỉ mặt một bộ sơ mi mỏng, ngồi trước mặt nàng. Vạt áo của Mạc Tịnh Ngôn thật dài che phủ đùi, đôi chân dài nhỏ trắng như tuyết thật hấp dẫn, tư thế càng chọc người.
Vương Tử Hựu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, người này là Mạc Tịnh Ngôn thật chứ? Có phải nàng bị ma nhập không? Hơn nửa đêm chính ma quỷ này đã dụ nàng ra, còn đưa nàng đến đỉnh núi ít ai lui đến, hiện tại còn câu dẫn nàng, cùng nàng quan hệ, sau đó sẽ xẻ ngực mổ bụng nàng ăn tươi nuốt sống sao? Bằng không thì, một Mạc Tịnh Ngôn luôn đoan trang sao có thể làm ra chuyện phóng đãng như vậy được?
“Tiểu Hựu” mái tóc dài màu nâu của Mạc Tịnh Ngôn khoác trên vai rơi xuống, che khuất nửa bên mặt nàng, ngón tay dài nhỏ hồng phấn ôm chặt trước ngực, cởi bỏ nút áo sơ mi. Vương Tử Hựu quay mặt về phía nàng, cảm thấy hơi thở Mạc Tịnh Ngôn nặng nề hít một hơi sâu… thoáng cái Vương Tử Hựu cảm thấy tất cả không khí trong xe đều bị nàng hít hết rồi, khiến Vương Tử Hựu hô hấp không nổi, toàn thân cứng ngắc, nắm ngón tay xiết chặt tay lái, sợ nàng rời tay sẽ không thể khắc chế nổi bản thân bị Mạc Tịnh Ngôn kích tình mà bộc phát bừa bãi. Sẽ đem cô gái đột nhiên xinh đẹp trước mắt ăn tươi đến tận xương tuỷ.
“Mạc tỷ…chị…làm sao vậy?”
Mạc Tịnh Ngôn không trả lời câu hỏi của Vương Tử Hựu, tiếp tục cởi bỏ nút. Đến cái nút thứ ba thì ngừng lại.
Ực ực
Trong xe tĩnh lặng nên Mạc Tịnh Ngôn nghe được tiếng nuốt nước miếng của Vương Tử Hựu.
Mạc Tịnh Ngôn cúi người, hướng về phía Vương Tử Hựu nhún vai, cổ áo mở rộng, Vương Tử Hựu thấy rõ xuân quang trong áo Mạc Tịnh Ngôn.
“Tiểu Hựu giúp tôi cởi được không?”
Vương Tử Hựu cảm thấy trong đầu đột nhiên “ong” lên một tiếng, cái gì cũng không quan tâm bổ nhào lên người Mạc Tịnh Ngôn.
Đây là chị chủ động, chị chủ động đấy nhé! Chớ có trách tôi manh động!
Ánh sáng mắt trời chậm chạp toả ra khắp nơi soi sáng toàn bộ đỉnh núi, phủ lên trần xe một màu rực rỡ.
“Mạc tỷ…tôi yêu chị…mặc kệ nói lời này bao nhiêu lần, tôi vẫn muốn nói lại một lần nữa cho chị biết rằng tôi rất yêu chị. Tôi sợ sau này một khắc một giây không nói ra thì chị sẽ quên chuyện tôi yêu chị”
Mạc Tịnh Ngôn nghiêng đầu, như là đang cực lực khắc chế thuỷ triều đang mãnh liệt bộc phát.
“Cho nên bất cứ lúc nào, dù có chuyện gì, tôi vẫn sẽ hướng về chị. Mặc kệ chị có đối với tôi thế nào, tôi vẫn sẽ ở đằng sau chị, xin chị hãy nhớ kỹ, chị luôn có một con đường lui, chính là trong ngực của tôi”
Cho đến khi Mạc Tịnh Ngôn không còn nhấc nổi eo, cánh tay Vương Tử Hựu đau nhức đến không nhúc nhích được, hai người mới thở phì phò đổ mồ hôi ôm lấy nhau, nằm xuống.
“Tiểu Hựu” Mạc Tịnh Ngôn ở trong vòng tay của Vương Tử Hựu, hai mắt đăm đăm, như còn ở trong trạng thái mê ly hỏi:”Tôi vẫn còn mị lực đúng không?”
“Đương nhiên rồi” Vương Tử Hựu ngượng ngùng nói về nàng:” Mạc tỷ của tôi cho đến bây giờ đều rất có mị lực”
Mạc Tịnh Ngôn không cười, biểu hiện đờ đẫn đáng sợ: “Cho nên màn quay này, tôi nhất định sẽ diễn đạt đúng không?”
Vương Tử Hựu mạnh mở hai mắt.
Màn quay này? Là màn nàng cởi bỏ quân phục câu dẫn binh sĩ luôn bị hô cut đó sao? Lưu Chính Húc một mực nói không hài lòng, cho nên nàng cần dùng người yêu để thí nghiệm sao?
“Đợi đến lúc quay phim, tôi cứ diễn như vậy, nhất định thành công phải không?”
Quả là thế…
Vương Tử Hựu một câu cũng không nói nổi.
Cho rằng tâm tình nàng không tốt, vì thế nửa đêm mới đến tìm nàng, cho rằng nàng muốn phát tiết, vì thế đưa nàng lên đỉnh núi, cho rằng nàng nhớ cảm giác được ôm..Vì thế đã…Thì ra nàng chỉ vì muốn tập thử một màn trong phim thôi sao? Chỉ là sống bằng nhân vật đó? Dùng thân phận người phụ nữ khác để lên giường cùng người yêu?
Nàng vậy mà đặt công việc ở vị trí cao nhất.
Cánh tay Vương Tử Hựu ôm lấy Mạc Tịnh Ngôn chua xót giống như muốn gãy đôi…
Trơ mắt nhìn từng luồng màu vàng sữa nương theo ánh sáng bay lên, ánh mặt trời chói mắt, ánh mặt trời ôn hoà, thế nhưng Vương Tử Hựu biết rõ, ánh mặt trời ở một nơi xa xôi của thế giới khác cả đời nàng không thể chạm đến.
Vương Tử Hựu lái xe chở Mạc Tịnh Ngôn xuống núi, trên đường đi hai người không nói một câu.
Mạc Tịnh Ngôn lúc ra ngoài ăn mặc đơn sơ, chỉ có một chiếc áo sơmi mỏng và áo lên, Vương Tử Hựu đem áo khoác của mình đặt lên người nàng, Mạc Tịnh Ngôn ngơ ngác nhìn nàng, Vương Tử Hựu cũng