XtGem Forum catalog
Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Tác giả: ZuzuLinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328723

Bình chọn: 9.5.00/10/872 lượt.

được khẩu súng ra.Choang! – Em làm rơi, nhặt lên bằng tất cả khả năng có thể, súng mang nước mắt và sự đau đớn, đem dâng cho Sếp.Ken nhìn khẩu súng trên đôi bàn tay kia, đôi tay dường như không thể cầm nổi, súng trên tay em mà chấp chới. Chris xin một ân huệ, được chết dưới họng súng của người em yêu. Đôi mắt ngước lên nhìn hắn lén lút, sắp chết rồi mà ngay đến quyền được nhìn ngắm một dáng hình cũng khó quá. Em lại đưa mắt xuống, nhắm nghiền để rồi khi mở ra nước mắt ào ạt. Thêm lần nữa, em nấn ná để mãi khắc ghi chính xác hình bóng Ken trong lòng. Em không muốn Ken chết đâu, cũng không muốn Sếp phải từ bỏ tham vọng của cuộc đời, nhưng không nỡ để những số phận nghèo khổ bị bóc lột mãi. Cuối cùng em nhắm chặt mắt hình dung Ken lần chót, quỳ trong tư thế ngay ngắn, tỏ ra mạnh mẽ, đan những ngón tay vào nhau và mỉm cười. Nụ cười này không hạnh phúc vì ẩn chứa vô vàn sự bất công. Ken bóp cò.– Dữ liệu bên White đã bị tê liệt! – Màn hình máy tính kèm loa tiếp tục thông báo tin mừng cho chủ nhân, những dòng chữ màu đỏ hiện lên trên nền đen. Em mở mắt, thứ nhìn thấy đầu tiên là họng súng, cố xoay đầu để nhìn màn hình lớn. Ken vẫn lạnh lùng.Thì ra là vậy. Em và Ring đều bị mắc lừa, Sếp cố tình căn đến khi nào 100% tài liệu chuyển đi mới ngắt điện, vì quá vội vàng mà White đã không kiểm tra, kết quả là guồng máy trung tâm bị virus của Devils chén sạch. Em tưởng là có tám kí tự của Ken và Arrow là đủ? Một tập đoàn như Devils, hai cái đầu của Ken và Arrow để em đánh cắp dễ dàng… sao có thể? Dữ liệu thực chất là phần mềm lỗi chứa virus nguy hiểm mà Devils đề phòng trường hợp bất trắc, một cú lừa ngoạn mục.Ring nói với em, ngày bị Devils bắt Yun mang trách nhiệm hình sự vì thông đồng đánh cắp số lượng tiền tương đương 20 tấn vàng, White đã phải huy động rất nhiều mới gom đủ để chạy tội cho dù cậu không hề phạm pháp. Cả một tổ chức lớn không thể chi trả ột khoản tiền mà đối với Devils là nhỏ nhách, trước mặt em đây, con người này khoác lên mình bộ cánh trị giá bằng cả một ngôi trường, sự chênh lệch quá lớn… Tưởng tượng mỗi ngày Sếp tiêu tiền phung phí với cuộc sống của đứa bé nghèo đói không có đồ ăn, hay một sinh linh được sinh ra và lớn lên vất vả thế nào mà người Devils chỉ cần “Đoàng!” một phát… Devils là tổ hợp các kí tự không thể đánh vần.Tổ chức White sụp đổ ngay lập tức vì rối loạn trầm trọng, vậy là hết rồi, cục an ninh quốc tế đã đứng ngoài cuộc, tất cả đều không thể chịu được áp lực và thiệt hại khi giao chiến với Devils. Những giọt máu đổ xuống lãng phí, các chiến binh không thể mỉm cười nơi chín suối, tổn thất lên tới vô giá. Hết thật rồi, mọi thứ lụi tàn cho con quỷ không lồ thống trị thế giới.– Em… có thể xin… một điều được không… anh? – Cất lời một cách khó khăn, lúc này Chris thấy có lỗi với mọi niềm tin đặt nơi mình. Mẹ Hanmony che chở cho em để thấy sự thất bại này ư?– Nói! – Ken trở lại với ngày chưa từng gặp em rồi, giọng đanh lại như thể ép buộc lắm mới phát âm ra.– À không, hai điều được không ạ? – Ánh mắt em vẫn sáng, chắp tay cầu xin.Cách! – Hắn gí sát súng vào vầng trán, tay kia đã cho trong túi quần lúc nào, đứng thế thượng phong. Tàn nhẫn. Như vậy là không được rồi, em tham lam quá, hành động máu lạnh của Sếp nghiêm cấm hy vọng. Nếu không phải mang thể chất tốt sau đợt phẫu thuật hẳn em đột tử ngay lập tức khi nhìn vào ánh mắt sắt đá của con chim Đại Bàng. Đau, thực sự tâm hồn em đã chết trước thể xác.Em không muốn ngôi nhà này… vấy bẩn! – Nhưng vẫn lên tiếng. “Bẩn”, máu em bẩn tưởi lắm, máu em không xứng đáng được loang lổ ở đây, ngôi nhà này của Sếp, em không muốn bất kì thứ gì liên quan đến mình làm nhơ nhuốc những thứ giá trị. Em đáng chết ở một khu rác ô uế. Máu của một thành viên tối trung thành với Sếp đang chảy trong người em, thiêu rụi cơ thể qua linh hồn – Em không thuộc về Devils! – Trút hơi thở em khảng khái, không thuộc về Devils đâu có nghĩa không thuộc về Ken.Ken thu súng về, hắn đi sau, cho phép em tự lựa chọn nơi an nghỉ, cò súng vẫn luôn sẵn sàng. Đến đi em còn không vững nữa mà hắn vẫn vô tình. Chris đi qua nhà bếp, những kí ức còn vẹn nguyên, một Moon hiện lên cùng Ken ngày nào, mùi thơm thoang thoảng của món trứng ốp-la… giờ chỉ còn hoài niệm, em bước tiếp, lưỡng lự trước cửa phòng ngủ, ngay lập tức mũi súng đã chèn vào lưng, Sếp bận lắm, Sếp không có nhiều thời gian đâu. Em muốn lấy một món đồ, mặc kệ Sếp mà chạy vào giường, ngó xuống gầm và lôi một thứ gì đó ra nhét vào người rồi lại vội vã đi. Đóng cửa cẩn thận, em ngoái lại nhìn chiếc giường màu trắng trong cả căn phòng màu đen. Hai người bước tiếp, họ đi tới nơi chia cắt.– Ở đây! – Hắn ra lệnh.– … – Không ngờ Sếp lại muốn em chết nhanh tới thế, định bụng sẽ yên nghỉ ở một nơi nào đó ngoài Devils, có thể là một căn nhà hoang với bốn bức tường kín đặc, Sếp nói vậy thì em tuân lệnh, dừng chân ngay nhưng không quay mặt lại, sẽ là một phát súng kết liễu nhanh chóng, còn lại gì cho nhau?Năm phút trôi qua để mây ngừng trôi, gió ngưng thổi. Tâm hồn tĩnh lặng. Em mang lọ keo dán ra, đây chính là thứ muốn cầm theo. Có lọ keo