phí của cô đều phải tự kiếm, có thể tốt nghiệp đại học, cô thấy mình đã may mắn lắm rồi.
Trầm Mĩ Liên đưa tay đẩy gọng kính, không còn gì để nói nữa.
Có lẽ, cô gái này chính là thiên phú.
“Đi thôi, mọi người đang đợi cô.” Trần Mĩ Liên xoay người, nói với Tô Lạc.
Tô Lạc cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô chỉ biết một điều, tầng bốn năm là nơi của hắn. Cô có chút do dự, đã bao lâu cô không gặp hắn ở đây, bao lâu không tới nơi đó, tầng bốn năm, nơi đó chính là thiên đường và cũng chính là địa ngục của cô.
“Đi thôi, cô còn ở đây làm gì?” Mĩ Liên đẩy đẩy gọng kính, nếu là người khác thì đã vui sướng cỡ nào, đây là đi nhận khen chứ không phải đi lên máy chém, cô còn sợ hãi như vậy?
“Tôi…” Tô Lạc khẽ mím môi, lại không thể nào hỏi, cô khẽ lắc đầu, cuối cùng đi theo Mĩ Liên, vào thang máy lên tầng bốn năm.
Thang máy khiến đầu cô có chút choáng váng, cô theo bản năng đưa tay đặt lên bụng, không thể hình dung tâm tình của cô bây giờ, có chút phức tạp, có chút buồn, cũng không biết phải đối mặt như thế nào, một người đàn ông như vậy, cô không có khả năng phản ứng.
Cô nhắm mắt lại, hàng lông mi khẽ rung, một giọt nước mắt chảy xuống theo sợi tóc của cô rồi biến mất.
Thang máy dừng lại, dường như đã qua một khoảng thời gian rất dài, khi con người lớn lên đều quên đi những khoảng thời gian đã qua, mọi thứ lại đơn giản như vậy.
Cô đi ra, nhìn đến người quá quen thuộc đối với cô – cô thư kí ngồi cách đó không xa cúi đầu, dường như là người lạ.
Cô hít một hơi thật sâu, đi theo Mĩ Liên vào phòng họp.
Tầm mắt cô đặt trên đôi giày da màu đen cao gót của Mĩ Liên, không phải là phong cách trẻ trung nhưng lại rất hợp với cô ấy, con đường không quá dài, mấy phút mà thôi nhưng trái tim cô cũng bắt đầu đập nhanh hơn gấp mấy lần.
Khi cửa mở ra, tầm mắt của mọi người đều nhìn thẳng vào cô, cô vô thức bước lùi về phía sau vài bước, đối mới cô mà nói, không phải ánh mắt mà chính là dao găm.
Cô đi vào, nhìn thấy Duệ Húc đang ngồi ở giữa, hắn lạnh lùng liếc qua cô, sau đó ánh mắt lại trở về trên người Trữ San, nơi này toàn những người chịu trách nhiệm lớn trong công ty, phụ nữ ngoài Trữ San chỉ có mình cô.
Vệ Thần khẽ nhíu mày nhìn cô, sau đó đưa ngón tay cái ra, dường như đang khích lệ cô, nhưng cô vẫn không rõ mình đã làm gì?
Cô nhìn Duệ Húc, lớp sương mù che phủ ánh mắt cô, cô chẳng muốn gì cả, thực sự không cần gì cả, chỉ cần hắn nhìn cô một chút là tốt rồi, chỉ cần hắn nhìn cô, một yêu cầu nho nhỏ vậy cũng là quá tham lam sao?
Lớp sương ngày càng nhiều, có người nói gì đó, cô cái gì cũng không nghe được, trong mắt chỉ có một hình dáng mơ hồ, khiến cho trái tim mềm yếu của cô tiếp tục rỉ máu.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 8
“Cuộc thi thiết kế lần này của công ty, kết quả cuối cùng sẽ do tổng tài và phó tổng quyết định. Tổng tài và phó tổng sẽ lựa chọn một tác phẩm xuất sắc nhất, đối với kết quả lần này, chúng tôi rất hài lòng, để bảo trì tính công bằng, cuộc bình chọn này, chúng tôi đã chia ra làm hai tổ để tiến hành, cuối cùng mỗi tổ sẽ chọn ra một tác phẩm tốt nhất.”
Hiện tại chỉ có hai người lọt vào vòng cuối, một là cô Tề Trữ San…” Quản lí có quả đầu bóng loáng đứng lên nói một tràng, những người bên dưới vỗ tay thật lớn, cõ lẽ tất cả mọi người đều nhìn ra mối quan hệ giữa Trữ San và Duệ Húc nên tiếng vỗ tay rất lớn.
Vệ Thần cười lạnh, tay không hề đưa lên, Tề Trữ San tao nhã đứng lên, nhìn mọi người gật gật đầu, khi nhìn về phía Tô Lạc, lộ ra nụ cười bí hiểm, có chút nham hiểm. Gương mặt xinh đẹp nháy mắt trở nên méo mó.
“Người tiếp theo do phó tổng của chúng ta lựa chọn, cô Tô Tử Lạc,” quản lí có chút không ngờ nhìn thoáng qua Tô Lạc, rồi nhìn thoáng qua Duệ Húc, cho tới bây giờ bọn họ cũng không biết Tổng tài và cô gái này có đúng là một đôi vợ chồng hay không.
Hắn ngồi xuống, nắm chặt tờ giấy trên tay.
Vệ Thần khẽ nhíu mày, Húc, như này đúng là anh không ngờ phải không, anh chọn Trữ San, tôi chọn Tô Lạc, hai cô gái này, rốt cuộc ai sẽ thắng, rất nhanh có thể biết thôi.
Bàn tay đặt trên mặt bàn khẽ gõ. Nhìn về cô gái vừa bước vào vẫn luôn thất thần.
Tô Tử Lạc đáng thương, cô thực sự yêu Húc sao? Hắn đành thở dài, yêu người đàn ông đó thật dễ dàng, chỉ là đã yêu sẽ khổ vô cùng. Không biết cô có thể duy trì được bao lâu, một cô gái vô tôi, Húc a Húc, trái tim anh làm bằng gì mà lại nhẫn tâm như vậy.
Khi Tô Lạc nghe thấy tên của mình, mới phản ứng lại, bọn họ vừa nói gì, cô được chọn, tác phẩm của cô được chọn sao? Cô nhìn chằm chằm vào Duệ Húc, muốn biết đây có phải là sự thật hay không, có phải là cô nghe nhầm không, nhưng Duệ Húc vẫn nhìn vào tài liệu trước mặt, không hề nhìn cô, cô thật vọng cúi đầu, giống như kẻ ngốc đứng ở đó, mặc cho mọi người nhìn ngó.
“Được rồi, bây giờ chúng ta cùng xem tác phẩm của cô Tô do phó tổng đề cử,” quản lí lấy một tờ giấy vẽ ra, hắn còn tưởng phó tổng không ít thì nhiều sẽ đi cửa sau, dù sao cũng là phu nhân tổng tài trong truyền thuyết, cũng cần phải để cho hắn chút mặt mũi.
Nhưng khi mở tờ giấy vẽ ra lại khiến hắn bất ngờ, trình độ này, thiết kế này