Snack's 1967
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214220

Bình chọn: 7.5.00/10/1422 lượt.

bị chôn vùi dưới tập đoàn Húc Nhật rồi. Ngay cả người con gái khác, ánh mắt khẽ híp lại, hiện lên sự lạnh lẽo, đúng là một người phụ nữ quá đáng.

Tô Lạc đi từ phòng tắm ra, cô lại vừa nôn nghén, thật khó chịu, cô nhìn chằm chằm phòng bếp, hôm nay không cần nhịn nữa, Trữ San nói qua, rất nhanh hắn sẽ xuất viện, có thể hôm nay, hoặc ngày mai. Ngày mai.

Bọn họ vốn không cần cô… Cô vừa xoay người, nghe được âm thanh mở cửa, ánh mắt cô sáng lên, chạy về phía trước, cửa được mở ra, thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt cô, chỗ trống trong ngực cô như được lấp đầy.

Hắn vẫn giống như trước, một thần quần áo sẫm màu, thần sắc vì bị bệnh mà có chút tái nhớt, hắn vẫn là Duệ Húc của trước đây.

Môi cô khẽ run, cũng không biết phải nói gì, cô chỉ biết tim mình đập thật nhanh, gương mặt tái nhợt lúc này lại hơi hồng hồng.

Duệ Húc chỉ nhìn qua cô rồi bước lên tầng, coi cô như người không tồn tại.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 24

Trên mặt Tô Lạc thoáng hiện nét bi ai, ngẩng đầu nhìn bóng lưng hắn, sương mờ vây quanh ánh mắt.

“Anh…” Gióng nói cô thật nhỏ, vô lực và không biết làm sao.

Duệ Húc đột nhiên xoay người, trong ánh mắt lạnh như băng ý cười, “Như thế nào, tôi không có chết, cô cảm thấy thất vọng sao?” Giọng nói hắn như dao găm, từng chút từng chút cứa vào da thịt cô, cô thật sự muốn gặp hắn đến thế, muốn biết hắn có khỏe không, nhưng hắn đối với cô chỉ có thể là những lời nói như vậy sao?

“Em không có…” Cô muốn giải thích, giải thích tại sao cô không thể tới gặp hắn, bởi vì Trữ San không cho, nhưng hắn có tin cô không?

“Là cô Tề…” Môi cô khẽ động, cũng thấy sắc mặt thâm trầm của Duệ Húc.

“Câm miệng, Tô Tử Lạc, không được gọi tên Trữ San, cô không có tư cách gọi tên cô ấy,” giọng nói của hắn như muốn cắn nát cô, mang theo sự tàn nhẫn đâm thẳng vào trái tim yếu ớt của Tô Lạc, khiến cô hít thở cũng thấy khó khắn.

“Tô Tử Lạc, cho dù tôi có chết đi, cô cũng sẽ không có được một chút gì của tôi đâu, cô tưởng cô là ai, cô chỉ là quân cờ của tôi mà thôi, không cần cho rằng mình ở vị trí cao, với tôi, cô chẳng là cái gì cả, ngay cả một sợi tóc của Trữ San cũng không bằng,”

Hắn tàn nhẫn nói xong, lãnh khốc nhìn thân thể cô lảo đảo ngã xuống, tất cả những gì của Lê gia, cô một chút cũng đừng mong.

Xoay người, đi về phía phòng mình, hắn đã bỏ lỡ, sự thương tâm tuyệt vọng của một cô gái, bỏ lỡ những giọt nước mắt chân thật nhất giành cho hắn.

Phịch một tiếng, cánh cửa đóng lại, hai chân Tô Lạc thu lại, cứ như vậy ngồi trên sàn nhà lạnh như băng.

“Không phải.” Cô lắc đầu, giọng nói bi thương chỉ có mình mới có thể nghe thấy, cô không có, thật không có, cô cái gì cũng không muốn, tài sản của hắn, tập đoàn Húc Nhật của hắn, cô thủy chung chỉ cần một chút tình cảm của hắn, một chút, nhưng, vì sao cô vẫn không có đưuộc, luôn vì một chút hạnh phúc nhỏ nhoi mà trả giá quá đắt.

Tay cô đặt trên sàn nhà, dùng sức nắm chặt, nhưng nắm chặt cũng chỉ là những lớp khí mông lung.

Cái gì cũng không nắm được, cái gì cũng không nắm tới… Tô Tử Lạc cô còn cái gì đây..

Tay cô đặt trên bụng, đột nhiên nở nụ cười, nụ cười đau khổ như vậy, cô còn có đứa bé, có đứa bé của cô. Ngẩng đầu, nhìn về căn phòng đó.

Chồng…. Lê Duệ Húc…

“Anh biết không? Thực ra Tô Lạc rất yêu anh, rất rất yêu anh… So với tưởng tượng của anh còn yêu hơn rất nhiều…”

Duệ Húc buông tập tài liệu trên tay xuống, đưa tay đặt lên trán, nhẹ nhàng xoa bóp, quả nhiên, nơi này không cho hắn lối thoát, hắn mới ở mấy ngày trong bệnh viện, tài liệu đã xếp thành núi, hắn biết mấy ngày tới có thể hắn sẽ rất bận rộn.

Cửa bên ngoài mở ra, hắn ngẩng đầu lên, trong nháy mắt cả người như thả lỏng.

“Hôm nay em không bận sao?” Hắn đứng lên, ôm cô gái trước mặt vào lòng, từ khi ở bệnh viện trở về, tình cảm giữa họ đã tốt hơn rất nhiều.

“Vâng, đã xong hết rồi, Húc, em rất mệt, em muốn ngủ,” Trữ San tựa đầu vào vai hắn, dưới ánh mắt lộ chút mệt mỏi, gần đầy cô cũng có chút mệt mỏi. Cô ngáp một cái, tinh thần cô gần đây rất kém, một bên lo ứng phó với Vũ Nhiên, một bên lại phải chăm sóc Duệ Húc, cái nào cô cũng không thể buông tha, cả hai bên cô đều muốn chăm sóc tốt.

“Anh đưa em đi nghỉ ngơi,” Duệ Húc hôn lên trán Trữ San, thầm nghĩ có phải gần đây cô quá nhiều việc nên hay bị mệt, hắn tỏoải mái ôm cô vào lòng, đặt cô lên chiếc giường trong gian phòng nhỏ.

Sau đó ngồi bên cạnh, nhìn cô chằm chằm.

Trữ San, người phụ nữ hắn yêu cả đời, nhưng.. .Hắn thở dài một hơi, đối với những gì cô làm, hắn không phải không biết, chỉ là hắn không muốn ép cô, dù sao, là hắn đưa cô tới cạnh Vũ Nhiên, cũng khiến hắn rơi vào mối quan hệ phức tạp.

Hắn đứng lên, đứng trước cửa sổ, tay vừa đưa vào túi quần mới nhớ, hắn đã không thể hút thuốc nữa.

Hắn dựa vào khung cửa, gương mặt lạnh lẽo lúc này lộ rõ sự tịch mịch thâm sâu, rõ ràng cô gái hắn yêu đang ở cạnh hắn, nhưng hắn vẫn thấy cô đơn, quay đầu nhìn Trữ San vẫn đang say ngủ, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, bộ dáng xinh đẹp như vậy, từ đầu tới cuối chỉ có thể dùng từ hoàn mĩ để hình dung.

Hai tay hắn vòng trước ngực, tâm tư cũng không biết đi