ữ đi từ phòng bếp ra, vừa nhìn thấy Duệ Húc, ánh mắt bà đã hồng lên, “Húc,” bà gọi một tiếng, từ từ bước lại gần, lâu lắm rồi bà chưa gặp lại con của mình, “Mẹ… Mẹ vẫn đẹp như trước đây vậy,” Duệ Húc cười cười, đã lâu lắm rồi, hắn mới nở một nụ cười, chỉ khi ở trước những người hắn yêu thương, hắn mới có thể thả lỏng bản thân như thế.
“Con thật là, lớn như vậy rồi, còn trêu mẹ, mẹ già rồi,” Bà đưa tay đặt lên mặt Duệ Húc, đau lòng nhìn hắn, “Con gầy đi …”
Duệ Húc khẽ lắc đầu, “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, thân thể con tốt lắm, giống cha vậy,” Duệ Húc ôm lấy bà vai mẹ mình, an ủi bà, kỳ thực ai cũng có thể nhìn ra, hắn gầy đi và tiều tụy hơn rất nhiều.
“Húc, vì sao lại ly hôn với Trữ San, không phải hai đứa đang tốt lắm hay sao?” Nhắc tới cuộc hôn nhân ngắn ngủi kia, Ninh Nhiên cảm thấy khó hiểu, không phải Húc rất yêu Trữ San sao, tuy rằng bà không thích cô gái kia lắm, nhưng chỉ cần con của bà thích thì bà cũng sẽ chấp nhận, thật không ngờ, cuộc hôn nhân này lại quá ngắn ngủi, khiến bà không thể hiểu nổi.
“Mẹ, vấn đề ở tính cách, con và cô ấy không hợp,” Duệ Húc khẽ nhếch môi, mọi thứ đã qua rồi, nhắc lại cũng chỉ khiến đau lòng thêm.
“Húc… Đừng có quên, hiện tại còn cũng đa ba mươi tuổi rồi, con cần có vợ, có con, nhà họ Lê cần một người thừa kế, đây là trách nhiệm của con.” Lê An Đồng đặt cốc trà xuống, ngữ khí nghiêm khắc, điều ông nói hoàn toàn đúng.
“Đúng vậy, Húc, mẹ và cha con đều đã già, tất cả chú bác anh chị em của con đều đã có cháu rồi, chúng ta cũng nên có một đứa cháu chứ,” Ninh Nhiên lộ rõ sự hâm mộ nói, “Húc, hôm nay chúng ta gặp một đứa bé, đứa bé đó rất giống con hồi nhỏ, nêý đứa bé đó là cháu của chúng ta thì tốt biết mấy.”
Giọng nói có bà mang theo sự tiếc nuối, nhớ tới đứa bé kia, cảm giác chua xót lại dâng lên, Lê An Đồng cầm lấy tay bà. Bà khẽ thở dài, coi như họ không có phúc khí kia đi.
“Cha, mẹ.. Hai ngừoi yên tâm, rất nhanh hai người sẽ được bế cháu.” Duệ Húc đứng lên, dường như không thể thích ứng với cái không khí đầy áp lực này, “Con đi lên tầng thay quần áo,” Duệ Húc nói xong, liền đi nhanh lên tầng, bước chân nặng nề rất nhiều.
Đây là sự thật, hắn không thể nghe lời cha hắn nói, đây chính là một phần trách nhiệm, hắn không thể không gánh vác, một đứa bé, một người thừa kế, hắn nhất định phải có, cho tập đoàn Húc Nhật, cho cha mẹ và cho chính bản thân hắn.
Nhưng ngoài Tô Tử Lạc, hắn không thân mật với bất cứ ai nữa, cũng không muốn kết hôn với bất kì người phụ nữ nào.
Hắn đi vào căn phòng Tô Lạc ở trước đây, bây giờ, căn phòng này đã thành phòng của hắn, đóng cửa lại, hắn dựa người vào cửa, thở dài một hơi, chỉ cảm giác trái tim chìm xuống, cuối cùng cảm giác khó thở bao trùm lấy hắn.
“Vợ, em nói xem phải làm sao đậy, vợ, trừ em ra, anh không cần ai khác.”
“Vợ, em đang ở đâu… Nói cho anh biết đi?” Trả lời hắn là sự tĩnh lặng của căn phòng và tiếng hít thở không ngừng của hắn.
Cửa mở ra, Ninh Nhiên đi tới, bà đứng ở cửa nhìn con mình đứng trước cửa sổ, bà lại gần, đứng bên cạnh Duệ Húc.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 62
“Húc, nói cho mẹ, có phải con đang nghĩ tới Trữ San không, mẹ hỏi con, vì sao con lại ly hôn với Trữ San, không phải con rất yêu con bé sao?” Đây là chuyện mà bà luôn không rõ, bà biết con bà cưha bao giờ che dấu tình yêu của mình với Trữ San, cuối cùng đã có được, vì sao lại muốn buông tay.
Duệ Húc định nói gì đó lại thôi, đối mặt với mẹ mình, mọi sự đề phòng của hắn đều buông xuống, không còn là một Duệ Húc khi đi làm, không phải một Duệ Húc liên quan đến sống chết của tập đoàn Húc Nhật, một tổng tài cao cao tại thượng.
“Mẹ, nếu con nói, cho tới bây giờ con không hề yêu cô ấy, cái con yêu chính là sự hoàn mĩ của cô ấy, phải nói là con luôn cho rằng, cô ấy là người thích hợp nhất với con, khi đối mặt với sự không hoàn mĩ của cô ấy, con bắt đầu ý thức được cái gì gọi là tình yêu chân chính, cô ấy không phải là người mà con muốn.”
Ninh Nhiên khẽ thở dài, trước đây bà đã có cảm giác đứa con này giết chết chính mình trong chuyện tình cảm, tới bây giờ bà chưa bao giờ thấy Trữ San thích hợp với Duệ Húc, quả nhiên, đã xảy ra chuyện.
“Vậy thì nói cho mẹ nghe, con yêu ai? Một cô gái như thế nào mới khiến có biết cái gì là yêu?” Đứa con này của bà quá mức mạnh mẽ, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ trải qua bất cứ thất bại nào, cái gì cũng đứng thứ nhất, việc liên tiếp nhận các chức vụ cao trong tập đoàn Húc Nhật cũng đã biểu hiện sự mạnh mẽ của hắn, chỉ là trái tim hắn cũng quá cao, cao tới mức không ai chạm tới.
“Cô ấy…” Ánh mắt Duệ Húc dịu dàng đi rất nhiều, “Cô ấy là một cô gái rất ngốc, ngay cả khi con coi cô ấy là một quân cờ, cô ấy vẫn coi con là chồng cô ấy…”, “Cô ấy….”
“Chồng… Cô ấy là…” Ninh Nhiên hơi bất ngờ, cảm giác trong lời nói của con mình, dường như chuyện này bọn họ không hề biết.
“Đúng vậy, mẹ, cô ấy là vợ con, là người vợ con cưới vì Trữ San, con ép cô ấy để thành toàn cho hạnh phúc cho Trữ San, cuối cùng lại không thể ngờ, cả hạnh phúc của con mất luôn.”
“Như vậy con yêu cô ấy sao?” Ninh Nhiên hỏi, nghe ngữ khí của Duệ Húc, dường n