u vang đưa cho Thiếu Triết, Thiếu Triết nhận lấy, vẫn là ý cười khiến người khác đoán không ra.
“Hợp tác vui vẻ,” Duệ Húc nâng ly rượu lên, chờ thái độ của Thiếu Triết, quả nhiên thái độ của hắn rất cường ngạnh, nhưng hắn biết rõ ưu điểm của mình, chỉ cần có tập đoàn Húc Nhật trong tay, tất cả mọi thứ chỉ là làm nền cho hắn, cũng chỉ có tập đoàn Húc Nhật mới có đủ khả năng, năng lực và hợp ý với mong muốn của Thiếu Triết.
Nhưng lúc này Thiếu Triết lại có chút sầu muộn, trái tim hắn rất muốn từ chối, hắn không muốn tiếp xúc quá nhiều với Duệ Húc, hắn có thể lựa một công ty khác, nhưng hắn là một thương nhân, hắn có rất nhiều thứ phải lo, phải chịu trách nhiệm, trên vai hắn là cuộc sống của mấy nghìn công nhân viên ở Bạch thị, thương nhân chính là phải biết làm những gì tốt nhất, thích hợp nhất cho mình, cho công ty của mình.
Ngón tay Thiếu Triết chạm nhẹ vào miệng ly, quả nhiên gương mặt khá giống Bánh Bao Nhỏ nhưng lại quá lạnh lùng.
Duệ Húc vẫn nâng ly rượu chờ đợi, tất cả mọi người đều nhìn về phía họ, dường như còn đổ mồ hôi lạnh thay họ.
Đương nhiên, họ hi vọng hai người này thành công, cũng có những người mong hai người này không thành công, như vậy bọn họ mới có cơ hội để hợp tác với tập đoàn Bạch Thị.
Một lúc sau Thiếu Triết mới ngẩng đầu lên, nâng ly.
“Hợp tác vui vẻ.” Chiếc ly chạm nhẹ vào ly rượu của Duệ Húc, một tiếng động nhỏ phát ra, sự hợp tác của họ cũng chính thức bắt đầu, về sau, khi hắn nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm nay, hắn nghe thấy tiếng lòng của mình, nếu mọi chuyện không xảy ra, có phải tất cả đã khác, đáng tiếc hắn không phải thần tiên, không thể đoán trước tương lai, cho nên, hắn không thể biết quyết định hiện tại của hắn sẽ dẫn tới những gì, sẽ khiến cuộc sống của hắn thay đổi như thế nào, thay đổi tới mức nhiều khi hắn không muốn thừa nhận.
Hai chiếc ly chạm vào nhau, âm thanh hài hòa dễ nghe, khóe môi Thiếu Triết cong lên, mơ hồ có thể nhìn thấy má lúm đồng tiền khá mờ nhạt và còn có màu sẫm mhơn, nếu Bánh Bao Nhỏ ở đây chắc chắn sẽ rất náo nhiệt, hắn nhớ đứa bé bước đi còn chưa vững ở nhà mình, trên mặt lộ rõ sự yêu thương của cha giành cho con, Bánh Bao Nhỏ không phải con trai ruột của hắn, nhưng hắn vẫn luôn yêu thương, sớm đã coi Bánh Bao Nhỏ là con mình.
“Ngài Bạch đang nghĩ tới điều gì vậy?” Duệ Húc theo dõi vẻ mặt của Thiếu Triết, nhấp một ngụm rượu, dường như nhìn tháy vẻ hạnh phúc từ trong ánh mắt Thiếu Triết.
“Con tôi,” Thiếu Triết vui vẻ trả lời, chỉ là khi nhìn gương mặt Duệ Húc, trong mắt Thiếu Triết như hiện lên điều gì đó, rồi cũng nhanh chóng biến mất.
“Ngài Bạch đã có con,” Duệ Húc có chút kinh ngạc, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, tuổi hắn và tuổi Thiếu Triết tương đương nhau, lại không có tin Thiếu Triết đã kết hôn, chỉ có một số lời đồn hắn đã có một đứa con riêng, tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, có thể tin, hoặc không tin.
Nhưng tin đồn cũng có vài điều là sự thật.
“Đúng vậy, tôi có một đứa con trai, nó đã được hai tuổi rồi,” hắn lấy ví ra, mở ra, lấy một tấm hình cho Duệ Húc xem, trên tấm hình là một cậu nhóc bé xíu còn đang ngậm núm vú cao su, đôi chân mập mạp giơ lên, lộ ra bàn chân trắng nõn, đứa bé đang nằm nghiêng ngủ ngon lành, cho nên chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi thật dài, còn dài hơn con gái nữa, vừa đen vừa rậm, cong cong.
“Thật đáng yêu…” Duệ Húc đưa ly rượu lên miệng, nhớ tới đứa bé của chính mình còn chưa được sinh ra, nếu đứa bé kia vãn còn, hiện tại cũng đã lớn như vậy rồi. Hắn đặt tay trên lồng ngực, nơi đó cảm giác như bị bóp nghẹn.
“Đúng vậy, rất đáng yêu, nhưng cũng rất nghịch ngợm,” Thiếu Triết nói xong bật cười một tiếng, má lúm đồng tiền trên má càng lộ rõ, dường như hắn đã quên những chuyện vừa xảy ra, trong tim chỉ còn thằng nhóc này.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 67
“Trẻ con thường rất nghịch ngợm,” hai người đàn ông cứ câu qua câu lại trò chuyện, ngoài ý muốn lại gần gũi hơn, có lẽ trên phương diễn tính cách của hai người đều có những nét giống nhau cho nên đều có cảm giác gần gũi hơn.
Tin rằng, mọi người khi nhìn thấy, đều đã rõ, cuộc làm ăn này của Bạch Thị nhất định là cùng với tập đoàn Húc Nhật.
“Khả năng Duệ Húc thật tốt, nhìn xme, nó đã muốn vượt qua ông rồi, lão Lê,” người bạn đứng cạnh Lê An Đồng hâm mộ nói, có một đứa con trai như vậy, sẽ không phải lo lắng không có người kế tục, thật đáng tiếc, gia tài ông lớn như vậy, lại chỉ có một cô con gái, hơn nữa tính cách cô con gái này trời sinh luôn thẹn thùng, nên chỉ có thể hâm mộ người khác mà thôi.
Lê An Đồng vỗ vai ông bạn, “Nếu như ông không chê, để con gái ông làm con dâu nhà tôi là được rồi, con rể cũng được coi như nữa con trai rồi, sau này bọn chúng sinh em bé, cho nhà ông một đứa là được rồi.”
“Như vậy thật là tốt quá.” Hai người đàn ông ở đây bàn chuyện hôn nhân của con cái, Ninh Nhiên nhìn con mình, rồi nhìn chằm chằm vào cô gái thẹn thùng kia, cuối cùng bà khẽ thở dài, chỉ sợ chuyện này cũng chẳng có kết quả gì, tính cách con trai bà như thế nào, bà còn không biết sao, uy hiếp cũng không được, bắt ép cũng chẳng xong.
Bà kéo kéo áo chồng mình,