biển từ từ xâm nhập vào tóc cô, vào mặt cô, cô chỉ thấy trái tim mình lo sợ, “Hình như em nghe thấy tiếng Bánh Bao Nhỏ?” Giọng nói run run, Duệ Húc nắm chặt tay cô, cố gắng an ủi cô, hắn cũng nghe được con mình đang gọi mẹ…
Hơn nữa, nó còn đang khóc…
‘Trữ San, rốt cuộc cô đã làm gì con tôi…’
“Húc, hình như phía trước có người?” Vệ Thần như phát hiện ra cái gì đó, Duệ Húc căng thẳng, vội vàng kéo Tô Lạc chạy về phía trước.
“Tạp chủng, hãy nói tao xinh đẹp, gọi tao là mẹ xem. Mày ngoan một chút, nói chừng tao sẽ thả mày đi,” Trữ San thu lại con dao, đột nhiên nghĩ tới một biện pháp thật tốt, đứa bé này còn nhỏ, nó sẽ không nhớ được gì, nếu sau này đứa bé này gọi mình là mẹ, như vậy không phải là sự trả thù lớn nhất cho Tô Lạc sao?
“Mẹ xinh đẹp…” Bao Bao nghẹn ngào một tiếng, nói đáp án mà cô muốn.
Trữ San không hề tức giận, cô cười lớn, “Nếu tao làm mẹ mày, mày có chịu không, mỗi ngày mẹ sẽ mua đồ ăn cho con, mua quần áo mới cho con, cho con ăn kẹo, ngoan, gọi một tiếng mẹ xem…” Cô không ngừng dụ dỗ Bao Bao. Thằng nhóc này quá đáng yêu, lại là con Húc, nếu trở thành con cô, cũng không tồi.
Bánh Bao Nhỏ ngẩng đầu lên nhìn Trữ San, miệng nhỏ mím lại, “Bao Bao cần mẹ, Bao Bao không cần kẹo, Bao Bao chỉ cần mẹ thôi…” Bánh Bao Nhỏ sau khi ngẩng đầu lên, gương mặt nho nhỏ thoáng hiện sự trưởng thành, kiên định. Ai nói nó không thể nhớ nhiều chứ, trí nhớ của nó so với Trữ San còn tốt hơn, khác hắn với sự tưởng tượng của Trữ San.
“Sau này, mày cũng chỉ có thể gọi tao là mẹ… Có nghe không?” Trữ San dùng sức bóp chặt gương mặt nhỏ của Bao Bao, Bao Bao đau nhăn mày lại, trên mặt đầy vết cấu véo, thế nhưng lần này cậu bé không khóc, cậu bé đưa tay lau nước mắt trên mặt.
“Bao Bao có mẹ…” Nó dùng sức nói, gương mặt nhỏ có chút nghiêm nghi giống hệt Duệ Húc, diện mạo giống, tính cách cũng giống, đều là đã nhận định thì sẽ không buông tha.
“Tạp chủng, tính tình khá lắm, tao xem mày cứng đầu tới cỡ nào,” Cô ôm lấy Bánh Bao Nhỏ, để cho hai chân mập lơ lửng giữa không trung, Bánh Bao Nhỏ sợ hãi co chân lại, nhìn sóng biển đánh vảo tảng đá, âm thanh thật lớn, thật đáng sợ.
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 23
“Gọi mẹ, nếu không, tao sẽ thả mày xuống đây, gọi…” Trữ San lớn tiếng nói, Bánh Bao Nhỏ cắn cắn môi, “Bao Bao có mẹ,” Cậu bé vẫn nói câu này, cậu bé biết mình chỉ có một mẹ, hơn nữa dì này rất xấu, còn đánh chị bị thường, cậu bé sẽ không gọi là mẹ đâu…
“Nếu không gọi, tao sẽ ném mày xuống,” Trữ San thả lỏng tay ra, Bánh Bao Nhỏ sợ hãi khóc ầm lên, nhưng vẫn không chịu mở miệng.
“Tạp chủng chết tiệt…” Lúc này Trữ San đã điên tiết, cô thật không ngờ đứa bé này cứng đầu như vậy, nếu cô coi nó là con cũng sẽ rất khó khăn để nuôi nó, như vậy cô đành phải trả lại cho hắn, không được. Cô không có con, Tô Lạc cũng đừng mơ có con.
“Mẹ…” Bao Bao gào to một tiếng… Trữ San sắp buông tay, nghe thấy tiếng bước chân, trong lòng có chút run sợ…
“Trữ San, buông đứa bé ra….”
“Bánh Bao Nhỏ…” Sau đó là tiếng một người phụ nữ, giọng nói thật đáng thương.
Bao Bao mở mắt ra, hai mắt sưng đỏ nhìn về phía người phụ nữ cách đó không xa…
“Mẹ… Ôm ôm…” Cậu bé đưa hai tay ra, “Bao Bao lạnh, Bao Bao đói, sợ..” Nước mắt không ngừng chảy xuống, Tô Lạc cảm giác tim mình như ngừng đập, cô bước lên, lại bị Duệ Húc kéo lại, ánh mắt hắn đỏ rực nhìn Trữ San đang ôm Bao bao, trên gương mặt của Bao Bao đầy vết cấu nhéo, đôi mắt trong veo cũng sưng đỏ, Bao Bao đã khóc rất nhiều, bây giờ khóc cũng không thành tiếng nữa.
“Mẹ…” Bao Bao không ngừng đưa tay ra, muốn mẹ ôm lấy mình…
“Bánh Bao Nhỏ,” Tô Lạc đặt tay lên lồng ngực, cảm giác, trái tim bị người khác giẫm nát, đó là Bánh Bao Nhỏ của cô sao? Sao nó lại biến thành như vậy, nó nói nó sợ, nó lạnh…
“Ô…” Cô đưa tay che miệng, rõ ràng con trai ở ngay trước mặt, nhưng cô không thể bước tới, phía dưới là biển, là đá, nếu Trữ San sẩy chân, con cô có thể sẽ…
“A, đều đến rồi, hành động cũng thật nhanh, tôi biết, không thể giấu diếm Duệ Húc quá lâu,” Trữ San đắc ý nói, “Anh không cần phải nhìn em như vậy, Húc, từ lúc em quyết định làm chuyện này, em đã biết hậu quả rồi, hiện tại em cũng chẳng khác người chết là mấy, như vậy tranh thủ lúc còn cảm giác đang sống, không bằng đưa theo con của anh. Anh cũng biết em không thể có con, con của anh đáng yêu như vậy, cho em được không…”
Trong gió biển, Trữ San cười lạnh lùng, không ngại kích thích bọn họ,cô dùng sức bấm móng tay vào mặt Bao Bao, Bao Bao ngừng khóc, một cậu bé nhỏ giữa mặt biển, tóc tơ bị gió thổi bay loạn lên, vẻ mặt chịu đựng thật giống Tô Lạc.
“Mẹ… Bao Bao không đau, mẹ ôm ôm…” Bao Bao lại đưa hai cánh tay mập ra, khuôn mặt sưng lên một mảng, nhưng vẫn nở nụ cười đáng yêu, cha nói mẹ có thể khóc nhưng Bao Bao không được khóc, cậu bé luôn nhớ rõ điều này.
Cho nên hiện tại mẹ đang khóc, vậy cậu bé không thể khóc, nếu như cậu bé khóc, mẹ sẽ càng khóc thương tâm hơn, Bao Bao yêu mẹ… Thực sự rất yêu mẹ…
“Cô Tề, tôi van xin cô thưa cho con tôi, nó còn nhỏ, nó mới hai tuổi, nó không hiểu gì hết, tôi quỳ xuống cầu xin cô, thả nó đi được không,