ng tim đập… Thịch…Thịch.. Mỗi một tiếng đập như một câu trả lời giành cho cô…
“Vợ…” Môi của hắn từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng chiếm lấy bờ môi cô, cứ như vậy quý trọng cùng thương tiếc.
“Anh yêu em…” câu nói nỉ non biến mất ở bờ môi, tay hắn chuyển qua lưng cô, thậm chí đầu ngón tay run lên, lòng bàn tay hắn có vết sẹo thật lớn, Đoạn Hạo nói giúp hắn xóa bỏ, nhưng hắn không muốn, hắn muốn chính mình vĩnh viễn nhớ, tổn thươnhg đau đớn đến như thế nào.
Tô Tử Lạc mở mắt ra, hai tay ôm cổ của hắn. Cô cũng yêu hắn…
“Có thể chứ? Anh hai năm không có chạm vào phụ nữ, anh sợ làm tổn thương đến em…” Lê Duệ Húc cúi đầu, môi dán vào môi cô, chỉ sợ sự tự chủ của mình có hạn, mà làm ra chuyện thương tổn đến cô, hắn vốn không cứng nhắc trong chuyện nam nữ, chỉ có đối cô, hắn như biến thành một người khác, vì sao hắn lúc trước không phát hiện, không có cảm giác khi có cô, hắn thay đổi như thế nào, hắn khác biệt thế nào, chính vì cố chấp mà khiến cho bọn họ mất đi thời gian hai năm.
Hơn sáu trăm đêm không chợp mắt…
Cả người Tô Lạc cũng run lên, cô không phải là một cô gái mới lớn cái gì cũng không biết, cô đã là mẹ của một đứa nhỏ, chỗ gồ lên giữa hai đùi Duệ Húc cũng khiến tim cô đập nhanh.
“Nếu em nói em cùng Thiếu Triết không phải quan hệ đơn giản như vậy, anh không để ý không?” Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi Lê Duệ Húc một câu, Lê Duệ Húc khẽ lắc đầu, “Không có quan hệ, anh không cần, đây là báo ứng của anh, anh chỉ biết, anh không nghĩ sẽ để em rời đi một lần nữa… Mọi thứ đã qua, chúng ta quên đi có được không? Anh sẽ cho em một gia đình mà em muốn, anh sẽ là người cha tốt, sẽ là một người chồng tốt, sau này dù không có nhiều tiền tài, nhưng anh dùng sinh mệnh mệnh để yêu em.”
Câu nói này so với tất cả đều thật hơn, đều sâu sắc hơn. Sinh mệnh chỉ có một, mà của hắn cũng chỉ có một tình yêu như vậy thôi.
Tình ý kéo dài, cảm tình sâu đậm, nụ hôn trên môi nóng bỏng dịu dàng, đầu tiên là nhẹ nhàng, sau đó lại lưu luyến không muốn tách rời, hai người cứ như nước với cá quấn lấy nhau, cho dù làm thế nào cũng không thể khiến họ rời xa nhau, khoảng trống hai năm trong tim rốt cục bắt đầu chìm sâu dưới đất, mọc rễ, nẩy mầm.
“Vợ, anh thật sự có thể chứ? ” Lê Duệ Húc dùng sức hít thở, cố gắng níu giữ sự tự chủ cuối cùng của mình, nếu như cô không muốn, hắn sẽ lập tức dừng lại, cho dù hắn sẽ giống như phải chết, hắn không nghĩ tiếp tục làm việc đó khi cô không tình nguyện.
Tô Tử Lạc khẽ mím môi, gương mặt đỏ ửng mê người, ánh mắt Duệ Húc càng sâu hơn, dục vọng ngày một nhiều hơn, hơi thở nam tính phả ra trên mặt cô, cô cảm thấy ngay cả không khí của mình cũng bị hắn cướp mất.
Môi Lê Duệ Húc lại phủ lên bờ môi cô, để hơi thở của hắn gần cô hơn nữa, “Có thể chứ?”. Hắn lại hỏi một chút, giọng nói trầm thấp, khàn khàn, cực kì mê hoặc, cả người Tử Lạc khẽ run lên, đưa tay vòng qua ôm chặt lấy hông hắn.
Tình cảm mãnh liệt này sinh giữa họ đã không thể nào dập tắt, trái tim xa cách hai năm, hai năm kìm nén tình cảm, giống như hạn hán gặp được cơn mưa, sung sướng mà hạnh phúc.
Trên chiếc giường lớn, hai người ôm lấy nhau, họ nhìn nhau, dường như trên thế giới chỉ có hai người họ. Trên sàn rải rác quần áo, còn có vài món đồ chơi của trẻ con.
Đêm đen, tĩnh lặng và huyền bí, hai người đều nghe thấy tiếng hít thở của đối phương, nóng bỏng rung động lòng người.
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 39
Duệ Húc đưa tay chạm vào mặt Tô Lạc, không lỡ rời xa gương mặt ửng đỏ như cánh hoa đào mê người này, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn nhiễm một tầng xuân sắc, ánh mắt mơ màng phong tình xinh đẹp mê người, đẹp hơn tất cả những người phụ nữ hắn đã gặp qua, khiến trái tim hắn loạn nhịp, khiến hắn thương tiếc.
“Vợ, thời gian đó, xin lỗi đã làm tổn thương em, sau này anh thề sẽ không…” Ngón tay vuốt ve gương mặt cô, tất cả mọi chuyện như hiện lên trước mắt, trái tim hắn đau đớn.
Tô Lạc nắm lấy bàn tay hắn, “Không phải anh nói muốn quên đi mọi thứ sao? Em đã không nhớ, cho nên sau này không cần nhắc đến nó nữa, được không?”
Cô thật không đành lòng nhìn hắn tự trách như vậy, Lê Duệ Húc, hai năm, đủ rồi, thực sự đủ rồi…
Không gian dường như dừng lại, vô cùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng hít thở của hai người, cuối cùng hòa lại với nhau, không biết là ai chủ động, cho tới khi mọi thứ trở nên mơ hồ, thân thể hai người quấn chặt lấy nhau.
Khi nơi cứng rắn nhất của hắn chạm tới nơi mềm mại nhất của cô là lúc hai người đều thở mạnh một tiếng, rõ ràng đã sớm là vợ chồng, nhưng cảm giác này bọn họ chưa bao giờ trải qua.
Duệ Húc cũng được tính là một người đàn ông có kinh nghiệm trong việc này, hắn cũng giống như rất nhiều người đàn ông, cũng có rất nhiều phụ nữ, có thể trước đây những kĩ xảo này đã quá quen thuộc, hắn cũng không quên, nhưng hắn vẫn rất hồi hộp căng thẳng, hắn giống như một cậu trai trẻ lần đầu tiên được nếm trái cấm, hồi hộp tới nỗi lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Hắn vô cùng cẩn thận, cả người cứng nhắc không dám động.
“Vợ… Anh muốn vào…” Hắn cắn nhẹ vào vành tai Tô Lạc, không hề biết hành động nhỏ này vô cùng mê hoặc, hay nói rằng hai nă