Old school Swatch Watches
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329832

Bình chọn: 7.00/10/983 lượt.

, Duệ Húc cũng dễ dàng cảm nhận được, hắn ôm cô chặt hơn, nhẹ nhàng hôn lên những sơi tóc của cô, đây mới là hạnh phúc mà hắn muốn, may mắn, không có mất đi, thật may mắn.

“Nơi này, làm sao bây giờ?” Tô Tử Lạc nhìn thoáng qua nơi này, ngay cả một chỗ đứng cũng không có, khẽ nhíu mày, phá thành như vậy, còn có thể khôi phục lại sao?

“Không sao, anh sẽ tìm người sửa sang lại, hơn nữa nơi này cũng nên thay đổi,” Cho dù Vệ Thần không phá, hắn cũng có muốn sửa lại văn phòng một chút, nơi này cần một không gian nghỉ ngơi thật lớn, về sau, khi cô đến đây, có thể nghỉ ngơi thật tốt.

Đây là cũng nguyên nhân mà lần này hắn ra tay không quá nặng với Vệ Thần. Lần này coi như xong, lần sau.. Sẽ không dễ dàng như vậy.

Mà lúc này người tự nhốt mình trong văn phòng – Vệ Thần hắt xì một cái thật mạnh. Hắn xoa xoa cái mũi của mình, thấp giọng nguyền rủa một tiếng.

“Lê Duệ Húc chết tiệt… Đánh mặt mình thành như vậy… Còn muốn minh bồi thường mấy thứ kia nữa… Hắt xì, mình lấy đâu ra a..”

Tề bên trong thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng hắt xì…. Thứ kí của hắn đứng bên ngoài nhàm chán nhìn điện thoại, ánh mắt thờ ơ, phó tổng của cô hiện giờ không muốn gặp người nào cả, cô liền không có cơ hội thể hiện.

Bên ngoài nhà họ Lê. Tô Tử Lạc có chút bất an đứng đó, Lê Duệ Húc đứng phía sau, ôm lấy thắt lưng cô, “Không phải sợ, không có gì đáng ngại, bên trong vẫn giống y như trước đây.”

Nhưng Tô Tử Lạc vẫn có chút căng thẳng, đều nói con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng, nói cô không căng thẳng là giả. “Có khi nào cha mẹ anh sẽ không thích em.”

“Bọn họ đương nhiên sẽ thích em, em cho bọn họ niềm vui lớn như vậy, yên tâm, không có việc gì,” hắn an ủi Tô Tử Lạc, sau đó lại là xoa xoa đầu cô, bóng hình của cô nằm trọn trong lồng ngực hắn, thật nhỏ, làm cho hắn không thể không yêu thương.

“Tốt lắm, chúng ta đi thôi,” Hắn kéo tay Tô Tử Lạc, ánh mắt hắn khiến cô yên tâm hơn, cánh cửa mở ra, một cục thịt nho nhỏ chạy ra đầu tiên, nhìn thấy Tô Tử Lạc, ánh mắt cười híp lại thành hình trăng khuyết.

Người chồng máu lạnh 4 – Chương 46

“Mẹ..” Đôi chân mập mạp chạy trên nền đất, ôm chầm lấy chân Tô Lạc, “Mẹ, ôm ôm…” cậu nhóc đưa hai tay nhỏ mập ra, không ngừng chớp mắt. Hàng lông mi dài như hai cánh quạt nhỏ, thật là giống ánh mắt Tô Tử Lạc.

Tô Tử Lạc cúi người xuống, ôm lấy Bánh Bao Nhỏ, cô đưa tay nhéo nhéo gương mặt Bánh Bao Nhỏ.

“Bánh Bao Nhỏ, con lại béo lên phải không, sao lại nặng như vậy?” Bánh Bao Nhỏ vội vàng dùng hai tay che kín mặt tròn, thỉnh thoảng lại cọ lên lồng ngực cô.

Một đôi vợ chồng đứng ở đó, nhìn họ, Tô Tử Lạc ngẩng đầu, khi nhìn thấy cặp vợ chồng đó, cũng đã biết họ chính là cha mẹ của Lê Duệ Húc, bọn họ nhìn thật trẻ, nhất là người đàn ông trung niên kia, thật giống Duệ Húc, đều có ánh mắt màu trà cuốn hút, cuối cùng cô cũng biết, vì sao Lê Duệ Húc lại có diện mạo xuất sắc đến thế, bởi vì cha mẹ hắn rất đẹp, chỉ là, cô cảm giác hình như cô đã từng gặp họ ở đâu đó, có chút quen thuộc.

Ninh Nhiên đi tới, “Con là Tử Lạc?” Bà cười dịu dàng, không hề có cảm giác của một vị phu nhân giàu có, kiêu ngạo, bà mặc một bộ quần áo ở nhà đơn giản, thoải mái, cũng làm cho người ta cảm giác ấm áp, không hề cảm giác lạnh lùng khó gần.

“Dạ vâng, là con, dì …” Tô Tử Lạc cười có chút mất tự nhiên, trong lòng vô cùng căng thẳng.

“A, đừng gọi ta là dì, con cũng gọi giống như Húc đi, gọi ta là mẹ.” Bà đưa tay chạm vào tóc cô, “Chuyện của các con, mẹ đã biết rồi, con đã khổ nhiều rồi, con bé này, con yên tâm, về sau nếu Húc nếu dám bắt nạt ngươi, cha mẹ nhất định sẽ dạy dỗ nó,” Lê An Đồng cũng rất nể mặt vợ mà gật đầu một cái.

Về phần Lê Duệ Húc, lúc này đúng là dở khóc dở cười, xem ra, ngày đầu tiên, vợ hắn cũng đã thu phục cha mẹ hắn.

Tô Tử Lạc lặng người đi một chút, làm sao có thể là như vậy, cái này, thật sự làm cô cảm thấy rất thoải mái, bà rất giống mẹ…

“Không cần coi chúng ta như người lạ, chúng ta đã từng gặp qua,” Ninh Nhiên buông tay xuống, kéo Tô Lạc ra cạnh chồng bà, “Đây là cha Duệ Húc, là ông nội Bánh Bao Nhỏ,” Lê An Đồng khẽ gật đầu, ngũ quan khá giống Duệ Húc chỉ khác là ông già dặn và từng trải hơn, nhưng cũng không khiến người khác có cảm giác xa cách, ánh mắt ông luôn nhìn Bánh Bao Nhỏ trong lòng Tô Tử Lạc trong lòng , sau đó đưa tay ra.

“Bánh Bao Nhỏ, lại đây với ông nội nào, ông nội đưa cháu đi chơi.”

Bánh Bao Nhỏ quay đầu, vội vàng đưa đôi tay nhỏ mập ra, kêu An Đồng ôm nó… Tô Tử Lạc cảm giác hai tay nhẹ bẫng đi.

Bánh Bao Nhỏ đã ở trong lòng Lê An Đồng.

“Ông nội, Bao Bao muốn chơi máy bay..” Bánh Bao Nhỏ không ngừng vỗ hai bàn tay nhỏ bé vào nhau, chẳng thể trách vì sao ở đây lại không nhớ tới mẹ, hóa ra đã sớm chơi vui quên trời đất rồi.

“Được, máy bay…” Lê An Đồng ôm Bánh Bao Nhỏ đi ra ngoài… Sau đó lại là quay đầu nhìn thoáng qua Tô Tử Lạc, “Tử Lạc, về nhà là tốt rồi.” Ông đối với cô giống như một đứa trẻ đã lâu rồi không trở về nhà, không chút xa lạ.

Tô Tử Lạc khẽ chớp mắt, cảm giác chua xót trong lòng, bọn họ thật tốt.

“Được rồi, Húc, mau đưa con bé lên phòng nghỉ ngơi, con bé có vẻ mệt rồi,